1 00:00:00,000 --> 00:00:01,340 Cổ nhân dạy, biết giữ 2 00:00:01,340 --> 00:00:02,500 một khoảng lặng, tránh được 3 00:00:02,500 --> 00:00:04,040 trăm lời tổn thương. Lúc 4 00:00:04,040 --> 00:00:05,340 giận, miệng người giống cửa 5 00:00:05,340 --> 00:00:06,580 lò đang mở; nếu không 6 00:00:06,580 --> 00:00:07,640 biết khép lại một chút, 7 00:00:07,860 --> 00:00:08,700 tro nóng sẽ bay vào 8 00:00:08,700 --> 00:00:10,360 mắt người thân. Khoảng lặng 9 00:00:10,360 --> 00:00:11,880 ấy không lớn, nhưng đủ 10 00:00:11,880 --> 00:00:12,800 để lòng người khỏi cháy 11 00:00:12,800 --> 00:00:14,420 lan. Ở làng bên hồ 12 00:00:14,620 --> 00:00:15,500 có người làm gốm tên 13 00:00:15,500 --> 00:00:16,960 An. Tay ông nặn đất 14 00:00:16,960 --> 00:00:18,360 rất khéo, nhưng miệng lại 15 00:00:18,360 --> 00:00:20,100 nóng. Hễ ai làm sai, 16 00:00:20,540 --> 00:00:21,520 ông nói ngay cho hả 17 00:00:21,520 --> 00:00:22,980 lòng, rồi sau đó lại 18 00:00:22,980 --> 00:00:23,900 hối hận khi thấy người 19 00:00:23,900 --> 00:00:25,720 khác cúi mặt. Trong xưởng, 20 00:00:25,840 --> 00:00:26,920 chum vại ít khi nứt, 21 00:00:27,440 --> 00:00:28,200 nhưng lòng người học việc 22 00:00:28,200 --> 00:00:29,200 lại thường nứt vì lời 23 00:00:29,200 --> 00:00:31,080 nặng. Một ngày, con trai 24 00:00:31,080 --> 00:00:31,940 ông làm vỡ mẻ chum 25 00:00:31,940 --> 00:00:33,760 mới nung. An vừa tiếc 26 00:00:33,760 --> 00:00:34,940 công vừa lo mất tiền, 27 00:00:35,160 --> 00:00:36,060 liền quát lớn trước mặt 28 00:00:36,060 --> 00:00:37,360 thợ học việc. Đứa trẻ 29 00:00:37,360 --> 00:00:38,760 đứng lặng, tay còn dính 30 00:00:38,760 --> 00:00:40,100 đất, mắt đỏ mà không 31 00:00:40,100 --> 00:00:41,720 dám khóc. Tiếng quát ấy 32 00:00:41,720 --> 00:00:43,060 vang ngắn, nhưng bóng nó 33 00:00:43,060 --> 00:00:44,960 ở lại rất lâu. Tối 34 00:00:45,200 --> 00:00:46,080 ấy, cơm dọn ra mà 35 00:00:46,080 --> 00:00:47,820 con không ngồi gần cha. 36 00:00:47,820 --> 00:00:49,120 Người vợ nhặt mảnh chum 37 00:00:49,380 --> 00:00:50,560 vỡ, nói đất sét nứt 38 00:00:50,560 --> 00:00:51,520 còn có thể nhào lại, 39 00:00:51,520 --> 00:00:52,660 lòng trẻ nứt thì khó 40 00:00:52,660 --> 00:00:54,160 liền như cũ. An nghe 41 00:00:54,160 --> 00:00:55,960 nhưng lòng vẫn cứng. Đêm 42 00:00:56,380 --> 00:00:57,320 khuya, lão thợ gốm già 43 00:00:57,320 --> 00:00:58,780 trong làng ghé qua. Cụ 44 00:00:58,780 --> 00:00:59,760 đặt một bình đất sống 45 00:00:59,760 --> 00:01:00,580 lên bàn rồi bảo An 46 00:01:00,580 --> 00:01:01,820 thử nắn khi đất còn 47 00:01:01,820 --> 00:01:03,820 đang rung. Càng vội chạm, 48 00:01:03,820 --> 00:01:05,340 vết méo càng lan rộng. 49 00:01:05,340 --> 00:01:06,700 Cụ nói, lòng người lúc 50 00:01:06,700 --> 00:01:08,420 giận cũng vậy. Đang rung 51 00:01:08,420 --> 00:01:09,840 mà vội nói, lời đúng 52 00:01:09,840 --> 00:01:11,220 cũng thành nặng. Hãy để 53 00:01:11,220 --> 00:01:12,500 đất nghỉ, để lòng lắng, 54 00:01:12,500 --> 00:01:13,880 rồi hãy sửa. Một khoảng 55 00:01:13,880 --> 00:01:14,760 lặng đôi khi giữ được 56 00:01:14,760 --> 00:01:16,180 cả chiếc bình. Nó cũng 57 00:01:16,180 --> 00:01:17,140 giữ được một ánh mắt, 58 00:01:17,140 --> 00:01:18,320 một bữa cơm, một tiếng 59 00:01:18,320 --> 00:01:20,280 gọi cha. Sáng hôm sau, 60 00:01:20,280 --> 00:01:21,140 con trai lại làm đổ 61 00:01:21,140 --> 00:01:22,480 thau nước pha đất. An 62 00:01:22,480 --> 00:01:23,840 định quát, nhưng nhớ lời 63 00:01:24,040 --> 00:01:25,440 cụ, ông khép miệng, bước 64 00:01:25,440 --> 00:01:27,360 ra sân rửa tay. Gió 65 00:01:27,360 --> 00:01:28,320 sớm lạnh làm cơn giận 66 00:01:28,320 --> 00:01:29,840 trong ông dịu xuống. Khi 67 00:01:29,840 --> 00:01:31,080 quay lại, ông chỉ hỏi 68 00:01:31,080 --> 00:01:32,460 con có bị thương không. 69 00:01:32,460 --> 00:01:33,760 Đứa trẻ ngẩng lên, ngạc 70 00:01:33,760 --> 00:01:34,560 nhiên như vừa thấy cửa 71 00:01:34,560 --> 00:01:36,160 nhà mở ra. Hai cha 72 00:01:36,160 --> 00:01:37,480 con cùng lau nền, rồi 73 00:01:37,480 --> 00:01:38,420 An chỉ lại cách đặt 74 00:01:38,420 --> 00:01:40,400 thau cho vững. Lời ít 75 00:01:40,580 --> 00:01:41,480 hơn, việc lại sửa được 76 00:01:41,480 --> 00:01:43,500 nhiều hơn. Từ đó, trong 77 00:01:43,880 --> 00:01:44,720 xưởng có một chiếc ghế 78 00:01:44,720 --> 00:01:46,560 nhỏ cạnh cửa. Mỗi khi 79 00:01:46,840 --> 00:01:47,720 giận, An ngồi xuống đó 80 00:01:47,720 --> 00:01:49,180 đếm mười hơi thở. Thợ 81 00:01:49,180 --> 00:01:50,060 học việc ban đầu lạ 82 00:01:50,240 --> 00:01:51,060 lẫm, sau lại thấy xưởng 83 00:01:51,060 --> 00:01:52,260 bớt tiếng nặng, tay ai 84 00:01:52,260 --> 00:01:53,820 cũng yên hơn. Chum gốm 85 00:01:53,820 --> 00:01:55,260 của An cũng đẹp hơn. 86 00:01:55,260 --> 00:01:56,380 Không phải vì đất đổi 87 00:01:56,680 --> 00:01:57,640 khác, mà vì người thợ 88 00:01:57,640 --> 00:01:59,680 biết chờ đất đúng lúc. 89 00:01:59,680 --> 00:02:00,940 Người trong làng bảo, chiếc 90 00:02:00,940 --> 00:02:02,080 bình nào qua tay ông 91 00:02:02,080 --> 00:02:03,480 cũng có vẻ trầm, như 92 00:02:03,480 --> 00:02:04,300 lòng người đã qua một 93 00:02:04,300 --> 00:02:05,720 lần biết lặng. Con trai 94 00:02:05,720 --> 00:02:06,860 ông dần trở lại gần 95 00:02:07,200 --> 00:02:08,200 cha. Có hôm nó làm 96 00:02:08,480 --> 00:02:09,580 sai, tự chạy ra ghế 97 00:02:09,580 --> 00:02:10,340 nhỏ ngồi một lát rồi 98 00:02:10,340 --> 00:02:12,020 mới nói. An nhìn con 99 00:02:12,020 --> 00:02:13,460 mà hiểu, một khoảng lặng 100 00:02:13,460 --> 00:02:14,460 của người lớn có thể 101 00:02:14,460 --> 00:02:15,420 thành nếp lành cho trẻ 102 00:02:15,880 --> 00:02:16,940 nhỏ. Đời người không thiếu 103 00:02:16,940 --> 00:02:18,560 lúc muốn nói ngay: khi 104 00:02:18,560 --> 00:02:19,820 bị hiểu lầm, khi bị 105 00:02:19,820 --> 00:02:20,920 trái ý, khi thấy người 106 00:02:20,920 --> 00:02:22,380 nhà vụng về. Nhưng lời 107 00:02:22,380 --> 00:02:23,320 nói lúc lòng còn sôi 108 00:02:23,360 --> 00:02:24,640 thường không sửa việc, chỉ 109 00:02:24,640 --> 00:02:26,160 làm sâu thêm vết đau. 110 00:02:26,160 --> 00:02:27,040 Một câu chậm lại có 111 00:02:27,040 --> 00:02:28,080 khi là cây cầu giữ 112 00:02:28,080 --> 00:02:29,920 hai lòng khỏi rơi xa. 113 00:02:29,920 --> 00:02:30,860 Biết im một lúc không 114 00:02:30,860 --> 00:02:32,900 phải thua. Đó là cho 115 00:02:32,900 --> 00:02:34,400 trí khôn kịp về, cho 116 00:02:34,400 --> 00:02:36,080 tình nghĩa còn chỗ đứng. 117 00:02:36,080 --> 00:02:37,060 Một câu nói chậm lại 118 00:02:37,060 --> 00:02:38,380 có thể cứu một bữa 119 00:02:38,480 --> 00:02:39,800 cơm, một đêm ngủ, một 120 00:02:39,800 --> 00:02:41,500 ánh mắt tin yêu. Vậy 121 00:02:41,720 --> 00:02:42,700 nên, khi cơn giận dâng 122 00:02:42,960 --> 00:02:43,900 lên, hãy giữ một khoảng 123 00:02:43,900 --> 00:02:45,680 lặng trước cửa miệng. Lặng 124 00:02:45,680 --> 00:02:46,480 không làm mất phần đúng 125 00:02:46,480 --> 00:02:47,940 của ta; lặng chỉ giữ 126 00:02:47,940 --> 00:02:48,740 cho đúng ấy không biến 127 00:02:48,740 --> 00:02:50,700 thành dao. Giữ được lặng, 128 00:02:50,700 --> 00:02:52,220 phúc nhà còn ấm. Người 129 00:02:52,220 --> 00:02:53,120 biết dừng lời thường giữ 130 00:02:53,120 --> 00:02:53,520 được người ở