{
  "items": [
    {
      "id": "scene_001",
      "scene_id": "scene_001",
      "text": "Cổ nhân dạy, đừng để một lần khoe khôn làm mất cả đời khiêm cung. Người có trí mà biết cúi đầu thì trí ấy thành phúc; người mới biết chút ít đã vội khoe, lời hay cũng hóa thành gai.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/217-Dung-de-mot-lan-khoe-khon-lam-mat-ca-doi-khiem-cung/audio/voice_segments/scene_001/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_002",
      "scene_id": "scene_002",
      "text": "Ở làng bên núi có học trò tên Hạo. Anh đọc sách nhanh, nhớ chữ tốt, thường được thầy khen. Từ đó, Hạo sinh lòng tự mãn, hễ nghe ai nói chưa trọn ý liền chen vào sửa, như thể mọi điều trong thiên hạ đều nằm dưới ngòi bút của mình.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/217-Dung-de-mot-lan-khoe-khon-lam-mat-ca-doi-khiem-cung/audio/voice_segments/scene_002/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_003",
      "scene_id": "scene_003",
      "text": "Một hôm, làng mời các bậc già bàn cách dẫn nước vào ruộng hạn. Hạo đứng bên nghe, thấy một bác nông phu nói chậm, liền cười nhẹ rồi dùng lời sách vở bác lại trước mặt đông người. Cả sân đình im xuống, vì lời cười tuy nhẹ nhưng làm người nghe thấy mình bị xem thường.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/217-Dung-de-mot-lan-khoe-khon-lam-mat-ca-doi-khiem-cung/audio/voice_segments/scene_003/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_004",
      "scene_id": "scene_004",
      "text": "Bác nông phu không giận, chỉ lặng lẽ cuộn bản vẽ mương nước. Hạo tưởng mình thắng, lòng vui như vừa viết được bài văn hay, chẳng biết mình vừa làm hẹp đường học của chính mình. Nhưng chiều ấy, thầy anh gọi vào, đặt trước mặt một bát nước đầy.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/217-Dung-de-mot-lan-khoe-khon-lam-mat-ca-doi-khiem-cung/audio/voice_segments/scene_004/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_005",
      "scene_id": "scene_005",
      "text": "Thầy rót thêm nước vào bát. Nước tràn ra bàn. Thầy nói, bát đã đầy thì không nhận thêm được gì; lòng người cũng vậy. Con chỉ lo chứng minh mình biết, nên không còn chỗ nghe điều người khác từng trải.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/217-Dung-de-mot-lan-khoe-khon-lam-mat-ca-doi-khiem-cung/audio/voice_segments/scene_005/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_006",
      "scene_id": "scene_006",
      "text": "Hạo vẫn chưa phục. Anh nghĩ nông phu chỉ quen bùn đất, làm sao hiểu được sách vở. Nhưng mùa hạn kéo dài, ruộng nhà anh cũng nứt. Lúc ấy, chính mương nước của bác nông phu đã cứu nhiều thửa ruộng cạnh làng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/217-Dung-de-mot-lan-khoe-khon-lam-mat-ca-doi-khiem-cung/audio/voice_segments/scene_006/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_007",
      "scene_id": "scene_007",
      "text": "Hạo ra đồng nhìn dòng nước chảy theo lối bác vạch. Không một câu chữ hoa mỹ, chỉ vài nét đo đất và kinh nghiệm nhiều năm. Anh chợt hiểu có thứ khôn nằm trong sách, có thứ khôn nằm trong bàn tay chai.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/217-Dung-de-mot-lan-khoe-khon-lam-mat-ca-doi-khiem-cung/audio/voice_segments/scene_007/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_008",
      "scene_id": "scene_008",
      "text": "Sáng hôm sau, Hạo đến nhà bác nông phu xin lỗi. Anh không đứng thẳng giảng giải nữa, mà cúi đầu hỏi vì sao mương phải cong qua gò đá. Bác cười, bảo nước cũng như người, biết tránh chỗ cứng mới đi được xa.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/217-Dung-de-mot-lan-khoe-khon-lam-mat-ca-doi-khiem-cung/audio/voice_segments/scene_008/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_009",
      "scene_id": "scene_009",
      "text": "Từ đó, mỗi khi học được điều mới, Hạo ghi thêm một dòng dưới trang sách: còn phải hỏi người từng làm. Anh bớt nói nhanh, nghe lâu hơn, và nhận ra càng học nhiều càng thấy mình thiếu.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/217-Dung-de-mot-lan-khoe-khon-lam-mat-ca-doi-khiem-cung/audio/voice_segments/scene_009/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_010",
      "scene_id": "scene_010",
      "text": "Dân làng dần quý anh hơn trước. Không phải vì anh kém thông minh đi, mà vì cái thông minh ấy có thêm lễ. Người có trí mà biết lắng nghe giống đèn có chụp, sáng mà không làm chói mắt người khác.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/217-Dung-de-mot-lan-khoe-khon-lam-mat-ca-doi-khiem-cung/audio/voice_segments/scene_010/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_011",
      "scene_id": "scene_011",
      "text": "Nhiều năm sau, Hạo làm thầy. Khi học trò khoe thuộc sách, ông lại đặt bát nước đầy lên bàn. Ông kể chuyện mình từng làm một người già im lặng, rồi dạy rằng một lần khoe khôn có thể làm đóng lại nhiều cánh cửa học hỏi.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/217-Dung-de-mot-lan-khoe-khon-lam-mat-ca-doi-khiem-cung/audio/voice_segments/scene_011/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_012",
      "scene_id": "scene_012",
      "text": "Đời người ai cũng có lúc biết hơn người khác một việc. Nhưng biết hơn không có nghĩa được quyền coi nhẹ họ. Lời khoe khôn thường mua được một phút hơn thua, nhưng bán mất sự kính trọng lâu dài.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/217-Dung-de-mot-lan-khoe-khon-lam-mat-ca-doi-khiem-cung/audio/voice_segments/scene_012/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_013",
      "scene_id": "scene_013",
      "text": "Sống khiêm nhường không làm hiểu biết nhỏ đi. Nó giúp hiểu biết có chỗ lớn lên. Người biết cúi đầu trước kinh nghiệm, trước tuổi đời, trước việc mình chưa hiểu, sẽ học được từ cả sách vở lẫn bụi đường.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/217-Dung-de-mot-lan-khoe-khon-lam-mat-ca-doi-khiem-cung/audio/voice_segments/scene_013/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_014",
      "scene_id": "scene_014",
      "text": "Vậy nên, lúc muốn khoe mình khôn, hãy giữ lại một nhịp thở. Hỏi thêm một câu, nghe thêm một lời, cúi thêm một chút. Giữ được khiêm cung, sự hiểu biết mới sáng lâu, phúc mới theo bền.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/217-Dung-de-mot-lan-khoe-khon-lam-mat-ca-doi-khiem-cung/audio/voice_segments/scene_014/seg_001.wav"
    }
  ]
}