1 00:00:00,000 --> 00:00:01,360 Cổ nhân dạy, đừng để 2 00:00:01,360 --> 00:00:02,300 một lần khoe khôn làm 3 00:00:02,300 --> 00:00:03,580 mất cả đời khiêm cung. 4 00:00:04,140 --> 00:00:04,980 Người có trí mà biết 5 00:00:04,980 --> 00:00:06,240 cúi đầu thì trí ấy 6 00:00:06,240 --> 00:00:07,560 thành phúc; người mới biết 7 00:00:07,560 --> 00:00:08,880 chút ít đã vội khoe, 8 00:00:09,160 --> 00:00:10,320 lời hay cũng hóa thành 9 00:00:10,320 --> 00:00:12,060 gai. Ở làng bên núi 10 00:00:12,060 --> 00:00:13,060 có học trò tên Hạo. 11 00:00:13,740 --> 00:00:15,100 Anh đọc sách nhanh, nhớ 12 00:00:15,100 --> 00:00:16,500 chữ tốt, thường được thầy 13 00:00:16,500 --> 00:00:18,320 khen. Từ đó, Hạo sinh 14 00:00:18,320 --> 00:00:19,520 lòng tự mãn, hễ nghe 15 00:00:19,520 --> 00:00:20,360 ai nói chưa trọn ý 16 00:00:20,360 --> 00:00:21,740 liền chen vào sửa, như 17 00:00:21,740 --> 00:00:22,720 thể mọi điều trong thiên 18 00:00:22,720 --> 00:00:23,960 hạ đều nằm dưới ngòi 19 00:00:23,960 --> 00:00:25,640 bút của mình. Một hôm, 20 00:00:25,940 --> 00:00:26,760 làng mời các bậc già 21 00:00:26,760 --> 00:00:27,900 bàn cách dẫn nước vào 22 00:00:27,900 --> 00:00:29,440 ruộng hạn. Hạo đứng bên 23 00:00:29,440 --> 00:00:30,900 nghe, thấy một bác nông 24 00:00:30,900 --> 00:00:32,360 phu nói chậm, liền cười 25 00:00:32,360 --> 00:00:33,420 nhẹ rồi dùng lời sách 26 00:00:33,420 --> 00:00:34,540 vở bác lại trước mặt 27 00:00:34,540 --> 00:00:35,580 đông người. Cả sân đình 28 00:00:35,580 --> 00:00:37,300 im xuống, vì lời cười 29 00:00:37,300 --> 00:00:38,600 tuy nhẹ nhưng làm người 30 00:00:38,600 --> 00:00:39,520 nghe thấy mình bị xem 31 00:00:39,520 --> 00:00:41,040 thường. Bác nông phu không 32 00:00:41,040 --> 00:00:42,420 giận, chỉ lặng lẽ cuộn 33 00:00:42,420 --> 00:00:44,040 bản vẽ mương nước. Hạo 34 00:00:44,040 --> 00:00:45,420 tưởng mình thắng, lòng vui 35 00:00:45,420 --> 00:00:46,240 như vừa viết được bài 36 00:00:46,240 --> 00:00:47,400 văn hay, chẳng biết mình 37 00:00:47,400 --> 00:00:48,260 vừa làm hẹp đường học 38 00:00:48,260 --> 00:00:49,640 của chính mình. Nhưng chiều 39 00:00:49,640 --> 00:00:50,980 ấy, thầy anh gọi vào, 40 00:00:51,160 --> 00:00:52,140 đặt trước mặt một bát 41 00:00:52,140 --> 00:00:53,840 nước đầy. Thầy rót thêm 42 00:00:53,840 --> 00:00:55,240 nước vào bát. Nước tràn 43 00:00:55,240 --> 00:00:57,380 ra bàn. Thầy nói, bát 44 00:00:57,380 --> 00:00:58,060 đã đầy thì không nhận 45 00:00:58,060 --> 00:00:59,500 thêm được gì; lòng người 46 00:00:59,500 --> 00:01:01,000 cũng vậy. Con chỉ lo 47 00:01:01,000 --> 00:01:02,580 chứng minh mình biết, nên 48 00:01:02,580 --> 00:01:03,380 không còn chỗ nghe điều 49 00:01:03,380 --> 00:01:05,100 người khác từng trải. Hạo 50 00:01:05,100 --> 00:01:06,520 vẫn chưa phục. Anh nghĩ 51 00:01:06,520 --> 00:01:07,520 nông phu chỉ quen bùn 52 00:01:07,520 --> 00:01:08,740 đất, làm sao hiểu được 53 00:01:08,740 --> 00:01:10,040 sách vở. Nhưng mùa hạn 54 00:01:10,040 --> 00:01:11,200 kéo dài, ruộng nhà anh 55 00:01:11,200 --> 00:01:12,960 cũng nứt. Lúc ấy, chính 56 00:01:12,960 --> 00:01:13,740 mương nước của bác nông 57 00:01:13,740 --> 00:01:14,780 phu đã cứu nhiều thửa 58 00:01:14,780 --> 00:01:16,200 ruộng cạnh làng. Hạo ra 59 00:01:16,200 --> 00:01:17,440 đồng nhìn dòng nước chảy 60 00:01:17,440 --> 00:01:19,000 theo lối bác vạch. Không 61 00:01:19,000 --> 00:01:19,920 một câu chữ hoa mỹ, 62 00:01:20,180 --> 00:01:21,220 chỉ vài nét đo đất 63 00:01:21,220 --> 00:01:22,220 và kinh nghiệm nhiều năm. 64 00:01:23,200 --> 00:01:24,380 Anh chợt hiểu có thứ 65 00:01:24,380 --> 00:01:26,060 khôn nằm trong sách, có 66 00:01:26,060 --> 00:01:27,100 thứ khôn nằm trong bàn 67 00:01:27,100 --> 00:01:28,860 tay chai. Sáng hôm sau, 68 00:01:29,280 --> 00:01:29,960 Hạo đến nhà bác nông 69 00:01:29,960 --> 00:01:31,440 phu xin lỗi. Anh không 70 00:01:31,440 --> 00:01:32,540 đứng thẳng giảng giải nữa, 71 00:01:32,780 --> 00:01:33,780 mà cúi đầu hỏi vì 72 00:01:33,780 --> 00:01:34,600 sao mương phải cong qua 73 00:01:34,600 --> 00:01:36,960 gò đá. Bác cười, bảo 74 00:01:36,960 --> 00:01:38,200 nước cũng như người, biết 75 00:01:38,200 --> 00:01:39,460 tránh chỗ cứng mới đi 76 00:01:39,460 --> 00:01:41,480 được xa. Từ đó, mỗi 77 00:01:41,480 --> 00:01:42,380 khi học được điều mới, 78 00:01:42,680 --> 00:01:43,620 Hạo ghi thêm một dòng 79 00:01:43,620 --> 00:01:44,880 dưới trang sách: còn phải 80 00:01:44,880 --> 00:01:46,260 hỏi người từng làm. Anh 81 00:01:46,260 --> 00:01:47,440 bớt nói nhanh, nghe lâu 82 00:01:47,440 --> 00:01:49,020 hơn, và nhận ra càng 83 00:01:49,020 --> 00:01:50,260 học nhiều càng thấy mình 84 00:01:50,260 --> 00:01:51,920 thiếu. Dân làng dần quý 85 00:01:51,920 --> 00:01:53,760 anh hơn trước. Không phải 86 00:01:53,760 --> 00:01:54,600 vì anh kém thông minh 87 00:01:54,600 --> 00:01:55,900 đi, mà vì cái thông 88 00:01:55,900 --> 00:01:57,280 minh ấy có thêm lễ. 89 00:01:57,500 --> 00:01:58,760 Người có trí mà biết 90 00:01:58,760 --> 00:01:59,720 lắng nghe giống đèn có 91 00:01:59,720 --> 00:02:01,220 chụp, sáng mà không làm 92 00:02:01,220 --> 00:02:03,040 chói mắt người khác. Nhiều 93 00:02:03,040 --> 00:02:04,340 năm sau, Hạo làm thầy. 94 00:02:05,020 --> 00:02:05,980 Khi học trò khoe thuộc 95 00:02:05,980 --> 00:02:07,140 sách, ông lại đặt bát 96 00:02:07,140 --> 00:02:08,960 nước đầy lên bàn. Ông 97 00:02:08,960 --> 00:02:09,900 kể chuyện mình từng làm 98 00:02:09,900 --> 00:02:10,920 một người già im lặng, 99 00:02:11,360 --> 00:02:12,880 rồi dạy rằng một lần 100 00:02:12,880 --> 00:02:13,840 khoe khôn có thể làm 101 00:02:13,840 --> 00:02:14,840 đóng lại nhiều cánh cửa 102 00:02:14,840 --> 00:02:16,340 học hỏi. Đời người ai 103 00:02:16,340 --> 00:02:17,300 cũng có lúc biết hơn 104 00:02:17,300 --> 00:02:19,020 người khác một việc. Nhưng 105 00:02:19,020 --> 00:02:19,980 biết hơn không có nghĩa 106 00:02:19,980 --> 00:02:21,140 được quyền coi nhẹ họ. 107 00:02:21,600 --> 00:02:22,560 Lời khoe khôn thường mua 108 00:02:22,560 --> 00:02:23,640 được một phút hơn thua, 109 00:02:23,880 --> 00:02:24,740 nhưng bán mất sự kính 110 00:02:24,740 --> 00:02:26,500 trọng lâu dài. Sống khiêm 111 00:02:26,500 --> 00:02:27,360 nhường không làm hiểu biết 112 00:02:27,360 --> 00:02:28,960 nhỏ đi. Nó giúp hiểu 113 00:02:28,960 --> 00:02:30,060 biết có chỗ lớn lên. 114 00:02:30,780 --> 00:02:31,720 Người biết cúi đầu trước 115 00:02:31,720 --> 00:02:33,180 kinh nghiệm, trước tuổi đời, 116 00:02:33,440 --> 00:02:35,140 trước việc mình chưa hiểu, 117 00:02:35,380 --> 00:02:36,360 sẽ học được từ cả 118 00:02:36,360 --> 00:02:37,360 sách vở lẫn bụi đường. 119 00:02:37,980 --> 00:02:39,140 Vậy nên, lúc muốn khoe 120 00:02:39,140 --> 00:02:40,520 mình khôn, hãy giữ lại 121 00:02:40,520 --> 00:02:42,020 một nhịp thở. Hỏi thêm 122 00:02:42,020 --> 00:02:43,260 một câu, nghe thêm một 123 00:02:43,260 --> 00:02:44,660 lời, cúi thêm một chút. 124 00:02:45,140 --> 00:02:46,320 Giữ được khiêm cung, sự 125 00:02:46,320 --> 00:02:47,340 hiểu biết mới sáng lâu, 126 00:02:47,340 --> 00:02:48,260 phúc mới theo bền.