1 00:00:00,000 --> 00:00:01,360 Cổ nhân dạy, đừng để 2 00:00:01,360 --> 00:00:02,540 một lần hứa suông làm 3 00:00:02,540 --> 00:00:04,000 khô cả đời niềm tin. 4 00:00:04,480 --> 00:00:05,460 Lời hứa giống giọt nước 5 00:00:05,460 --> 00:00:06,960 gieo vào lòng người; nếu 6 00:00:06,960 --> 00:00:07,920 nói cho vui rồi bỏ 7 00:00:07,920 --> 00:00:09,200 mặc, đất tin sẽ nứt 8 00:00:09,200 --> 00:00:10,840 rất lâu. Ở làng ven 9 00:00:10,840 --> 00:00:11,560 đồng có người thợ giày 10 00:00:11,560 --> 00:00:13,040 tên Nghĩa. Anh khéo tay, 11 00:00:13,320 --> 00:00:14,580 miệng vui, ai nhờ việc 12 00:00:14,580 --> 00:00:15,720 gì cũng nhận lời rất 13 00:00:15,720 --> 00:00:17,120 nhanh. Người trong làng quý 14 00:00:17,120 --> 00:00:18,440 anh, nhưng dần nhận ra 15 00:00:18,440 --> 00:00:19,460 lời anh hứa thường đến 16 00:00:19,460 --> 00:00:21,120 trước, còn việc làm thì 17 00:00:21,120 --> 00:00:22,360 theo sau rất chậm. Có 18 00:00:22,360 --> 00:00:23,620 người đợi mãi thành quen, 19 00:00:23,780 --> 00:00:24,740 có người vì ngại mà 20 00:00:24,740 --> 00:00:26,240 không trách, nhưng niềm tin 21 00:00:26,240 --> 00:00:27,300 trong lòng họ cứ mỏng 22 00:00:27,300 --> 00:00:29,020 dần. Một hôm, bác phu 23 00:00:29,020 --> 00:00:29,920 xe nghèo đem đôi giày 24 00:00:29,920 --> 00:00:30,840 rách đến nhờ sửa trước 25 00:00:30,840 --> 00:00:32,420 ngày đi xa. Nghĩa vỗ 26 00:00:32,420 --> 00:00:33,940 ngực hứa sáng mai lấy 27 00:00:33,940 --> 00:00:35,800 được. Bác tin lời, để 28 00:00:35,800 --> 00:00:36,760 lại đôi giày duy nhất 29 00:00:36,760 --> 00:00:37,740 rồi ra về dưới cơn 30 00:00:37,740 --> 00:00:39,320 mưa bụi, lòng nhẹ vì 31 00:00:39,320 --> 00:00:40,560 nghĩ ngày mai còn kịp 32 00:00:40,560 --> 00:00:42,520 lên đường. Tối ấy, bạn 33 00:00:42,520 --> 00:00:43,400 bè rủ Nghĩa đi xem 34 00:00:43,400 --> 00:00:44,800 hội. Anh nghĩ sửa đôi 35 00:00:44,800 --> 00:00:46,120 giày chỉ mất một lát, 36 00:00:46,120 --> 00:00:47,140 nên khóa cửa đi theo. 37 00:00:47,520 --> 00:00:48,880 Đèn hội sáng rực, tiếng 38 00:00:48,880 --> 00:00:49,740 trống vui làm anh quên 39 00:00:49,740 --> 00:00:51,320 mất đôi giày nằm lạnh 40 00:00:51,320 --> 00:00:52,840 trên bàn gỗ, cũng quên 41 00:00:52,840 --> 00:00:53,980 luôn ánh mắt mong mỏi 42 00:00:53,980 --> 00:00:55,240 của người đã gửi trọn 43 00:00:55,240 --> 00:00:56,060 đường đi vào lời hẹn 44 00:00:56,060 --> 00:00:57,860 ấy. Sáng hôm sau, bác 45 00:00:57,860 --> 00:00:59,240 phu xe đến, giày vẫn 46 00:00:59,240 --> 00:01:00,500 chưa sửa. Chuyến xe thuê 47 00:01:00,500 --> 00:01:01,680 đã mất, tiền công cũng 48 00:01:01,680 --> 00:01:03,300 mất. Bác không mắng, chỉ 49 00:01:03,300 --> 00:01:04,180 ôm đôi giày rách mà 50 00:01:04,180 --> 00:01:05,940 nói, chân tôi đau ít, 51 00:01:06,120 --> 00:01:06,840 lòng tôi đau vì đã 52 00:01:06,840 --> 00:01:08,500 tin quá nhiều. Câu ấy 53 00:01:08,500 --> 00:01:09,800 làm Nghĩa đỏ mặt. Anh 54 00:01:09,800 --> 00:01:10,820 từng nghĩ lời hứa nhỏ 55 00:01:10,820 --> 00:01:12,320 chẳng đáng gì, nhưng với 56 00:01:12,320 --> 00:01:13,740 người nghèo, một lời đúng 57 00:01:13,740 --> 00:01:14,840 hẹn có thể là bữa 58 00:01:14,840 --> 00:01:16,500 cơm của cả nhà. Một 59 00:01:16,500 --> 00:01:17,480 câu suông của mình đã 60 00:01:17,480 --> 00:01:18,440 làm khô hy vọng của 61 00:01:18,440 --> 00:01:20,340 người khác. Chiều đó, Nghĩa 62 00:01:20,340 --> 00:01:21,280 mang đôi giày đến tận 63 00:01:21,280 --> 00:01:22,760 nhà bác phu xe, sửa 64 00:01:22,760 --> 00:01:24,200 lại thật chắc, rồi xin 65 00:01:24,200 --> 00:01:25,160 được chở giúp một chuyến 66 00:01:25,160 --> 00:01:26,700 không lấy tiền. Bác nhận 67 00:01:26,700 --> 00:01:28,020 giày, nhưng ánh mắt vẫn 68 00:01:28,020 --> 00:01:28,880 còn dè dặt như người 69 00:01:28,880 --> 00:01:30,440 sợ giếng cạn. Nghĩa đến 70 00:01:30,440 --> 00:01:31,220 hỏi một lão thợ già 71 00:01:31,220 --> 00:01:32,780 trong phố. Cụ chỉ vào 72 00:01:32,780 --> 00:01:34,220 sợi chỉ gai, nói chỉ 73 00:01:34,220 --> 00:01:35,380 khâu giày phải kéo từng 74 00:01:35,380 --> 00:01:36,720 mũi mới bền; chữ tín 75 00:01:36,720 --> 00:01:37,980 cũng vậy, không khâu bằng 76 00:01:37,980 --> 00:01:39,300 miệng mà khâu bằng việc 77 00:01:39,300 --> 00:01:41,020 làm đúng lúc. Từ đó, 78 00:01:41,180 --> 00:01:41,900 Nghĩa đặt một thẻ tre 79 00:01:41,900 --> 00:01:43,680 trước bàn. Mỗi lời đã 80 00:01:43,680 --> 00:01:45,220 nhận, anh khắc một vạch; 81 00:01:45,420 --> 00:01:47,220 làm xong mới xóa. Ai 82 00:01:47,220 --> 00:01:48,600 nhờ thêm mà không kịp, 83 00:01:48,700 --> 00:01:49,620 anh nói thật ngày hẹn, 84 00:01:49,980 --> 00:01:50,920 không còn hứa cho đẹp 85 00:01:50,920 --> 00:01:52,680 lòng. Ban đầu, có người 86 00:01:52,680 --> 00:01:53,920 chê anh bớt nhiệt tình. 87 00:01:54,120 --> 00:01:55,540 Nhưng sau vài tháng, ai 88 00:01:55,540 --> 00:01:56,860 cần việc chắc chắn lại 89 00:01:56,860 --> 00:01:59,100 tìm đến Nghĩa. Họ nói, 90 00:01:59,600 --> 00:02:00,480 người hứa ít mà làm 91 00:02:00,480 --> 00:02:01,380 đủ quý hơn người nói 92 00:02:01,380 --> 00:02:02,580 nhiều mà để người khác 93 00:02:02,580 --> 00:02:04,040 đợi. Bác phu xe nghèo 94 00:02:04,040 --> 00:02:05,620 cũng quay lại. Lần này, 95 00:02:05,760 --> 00:02:06,800 Nghĩa không vỗ ngực, chỉ 96 00:02:06,800 --> 00:02:08,200 nhìn thẻ tre rồi hẹn 97 00:02:08,200 --> 00:02:09,600 đúng chiều hôm sau. Khi 98 00:02:09,600 --> 00:02:10,420 đôi giày được trao đúng 99 00:02:10,420 --> 00:02:12,160 giờ, bác cười, niềm tin 100 00:02:12,160 --> 00:02:13,660 như giếng cạn gặp mưa. 101 00:02:13,660 --> 00:02:14,840 Đời người có nhiều lời 102 00:02:14,840 --> 00:02:16,320 hứa tưởng nhỏ: về sớm, 103 00:02:16,420 --> 00:02:17,680 trả đúng ngày, giúp một 104 00:02:17,680 --> 00:02:18,920 việc, giữ một điều bí 105 00:02:18,920 --> 00:02:20,880 mật. Nhưng với người nghe, 106 00:02:21,040 --> 00:02:21,920 lời ấy có khi là 107 00:02:21,920 --> 00:02:22,720 cây cầu họ đặt chân 108 00:02:22,720 --> 00:02:24,400 lên. Cầu yếu thì người 109 00:02:24,400 --> 00:02:26,240 ngã. Giữ lời không phải 110 00:02:26,240 --> 00:02:27,840 để khoe mình tốt. Đó 111 00:02:27,840 --> 00:02:28,760 là để người khác còn 112 00:02:28,760 --> 00:02:29,880 dám tin vào lòng người. 113 00:02:30,280 --> 00:02:31,280 Một lời đã nói ra 114 00:02:31,280 --> 00:02:32,160 nên có chỗ đứng trong 115 00:02:32,160 --> 00:02:33,860 việc làm; nếu không, im 116 00:02:33,860 --> 00:02:34,960 lặng còn tử tế hơn 117 00:02:34,960 --> 00:02:36,940 lời hay. Vậy nên, trước 118 00:02:36,940 --> 00:02:38,120 khi nhận lời, hãy nhìn 119 00:02:38,120 --> 00:02:39,040 sức mình và nỗi mong 120 00:02:39,040 --> 00:02:40,900 của người khác. Nói ít 121 00:02:40,900 --> 00:02:42,360 mà thật, làm chậm mà 122 00:02:42,360 --> 00:02:43,540 chắc, còn hơn hứa nhanh 123 00:02:43,540 --> 00:02:45,860 cho vui. Giữ được lời, 124 00:02:46,040 --> 00:02:46,800 phúc mới ở lại lâu.