1 00:00:00,000 --> 00:00:01,400 Cổ nhân dạy, đừng lấy 2 00:00:01,400 --> 00:00:02,340 lòng tốt của người làm 3 00:00:02,340 --> 00:00:03,580 thành thói quen của mình. 4 00:00:04,020 --> 00:00:04,740 Một lần được giúp là 5 00:00:04,740 --> 00:00:06,000 ân tình; nhận mãi mà 6 00:00:06,000 --> 00:00:07,240 quên biết ơn, ân tình 7 00:00:07,240 --> 00:00:08,120 sẽ hóa thành món nợ 8 00:00:08,120 --> 00:00:09,240 rất nặng ở trong lòng. 9 00:00:09,980 --> 00:00:10,820 Ở làng ven sông có 10 00:00:10,820 --> 00:00:11,760 người đan lưới tên Tín. 11 00:00:12,140 --> 00:00:13,080 Nhà anh nghèo nhưng hàng 12 00:00:13,080 --> 00:00:13,940 xóm là bác Lâm thường 13 00:00:13,940 --> 00:00:15,760 cho mượn thuyền, chia cá 14 00:00:15,760 --> 00:00:16,820 và giúp vá mái mỗi 15 00:00:16,820 --> 00:00:18,600 mùa mưa. Ban đầu Tín 16 00:00:18,600 --> 00:00:19,660 luôn cúi đầu cảm tạ, 17 00:00:20,000 --> 00:00:21,140 ghi nhớ từng việc nhỏ. 18 00:00:21,520 --> 00:00:22,660 Lâu dần, Tín quen được 19 00:00:22,660 --> 00:00:24,640 giúp. Mỗi khi thiếu dây, 20 00:00:24,860 --> 00:00:26,020 anh sang lấy; khi thuyền 21 00:00:26,020 --> 00:00:27,320 hỏng, anh gọi bác Lâm; 22 00:00:27,320 --> 00:00:28,940 gặp ngày lười ra sông, 23 00:00:29,080 --> 00:00:30,140 anh vẫn mong có phần 24 00:00:30,140 --> 00:00:32,180 cá mang tới. Lời cảm 25 00:00:32,180 --> 00:00:33,120 ơn trong miệng anh ngày 26 00:00:33,120 --> 00:00:35,260 càng ngắn. Một sáng, bác 27 00:00:35,260 --> 00:00:36,260 Lâm phải đưa vợ đi 28 00:00:36,260 --> 00:00:37,480 chữa bệnh nên không cho 29 00:00:37,480 --> 00:00:38,640 mượn thuyền được. Tín cau 30 00:00:38,640 --> 00:00:39,860 mặt, nói chỉ một hôm 31 00:00:39,860 --> 00:00:41,080 thôi mà bác cũng tính 32 00:00:41,080 --> 00:00:42,620 toán. Câu ấy rơi xuống 33 00:00:42,620 --> 00:00:43,860 sân như chiếc móc sắt, 34 00:00:44,220 --> 00:00:45,060 làm người từng giúp anh 35 00:00:45,060 --> 00:00:46,700 lặng đi. Bác Lâm không 36 00:00:46,700 --> 00:00:47,900 tranh cãi, chỉ bảo hôm 37 00:00:47,900 --> 00:00:48,760 nay nhà tôi cũng có 38 00:00:48,760 --> 00:00:50,340 việc cần. Tín bỏ về, 39 00:00:50,340 --> 00:00:51,440 trong lòng bực bội như 40 00:00:51,440 --> 00:00:52,360 thể mình vừa bị lấy 41 00:00:52,360 --> 00:00:53,220 mất thứ vốn thuộc về 42 00:00:53,220 --> 00:00:55,440 mình. Anh quên rằng chiếc 43 00:00:55,440 --> 00:00:56,360 thuyền chưa từng là của 44 00:00:56,360 --> 00:00:58,200 anh. Chiều ấy, Tín tự 45 00:00:58,200 --> 00:00:59,100 chèo chiếc bè cũ ra 46 00:00:59,100 --> 00:01:00,720 sông. Nước lớn làm bè 47 00:01:00,720 --> 00:01:02,020 nghiêng, lưới mắc vào cọc. 48 00:01:02,640 --> 00:01:03,660 Anh loay hoay rất lâu 49 00:01:03,660 --> 00:01:04,960 mới vào được bờ, tay 50 00:01:04,960 --> 00:01:06,260 xước và mẻ cá trống 51 00:01:06,260 --> 00:01:07,820 không. Không có sự giúp 52 00:01:07,820 --> 00:01:08,980 đỡ quen thuộc, anh mới 53 00:01:08,980 --> 00:01:09,940 thấy mình đã dựa quá 54 00:01:09,940 --> 00:01:12,080 nhiều. Về nhà, con trai 55 00:01:12,080 --> 00:01:13,220 hỏi sao bác Lâm không 56 00:01:13,220 --> 00:01:14,200 mang cá sang như mọi 57 00:01:14,200 --> 00:01:16,240 bữa. Tín định trách, nhưng 58 00:01:16,240 --> 00:01:17,580 nhìn bát cơm trắng bác 59 00:01:17,580 --> 00:01:18,660 từng cho lúc mất mùa, 60 00:01:18,960 --> 00:01:21,060 anh bỗng nghẹn lời. Đứa 61 00:01:21,060 --> 00:01:22,140 trẻ vô tình soi cho 62 00:01:22,140 --> 00:01:22,980 anh thấy thói quen xấu 63 00:01:22,980 --> 00:01:24,320 của chính mình. Sáng hôm 64 00:01:24,320 --> 00:01:25,580 sau, Tín đem bó dây 65 00:01:25,580 --> 00:01:26,980 mới và mấy tấm ván 66 00:01:26,980 --> 00:01:28,760 sang nhà bác Lâm. Anh 67 00:01:28,760 --> 00:01:30,120 không xin gì, chỉ cúi 68 00:01:30,120 --> 00:01:31,420 đầu nhận lỗi rồi giúp 69 00:01:31,420 --> 00:01:32,740 sửa mái chuồng. Bác Lâm 70 00:01:32,740 --> 00:01:33,840 vẫn ít lời, nhưng đưa 71 00:01:33,840 --> 00:01:34,740 cho anh chiếc búa như 72 00:01:34,740 --> 00:01:35,660 mở lại một cánh cửa. 73 00:01:36,280 --> 00:01:37,400 Từ đó, Tín tập tự 74 00:01:37,400 --> 00:01:38,540 lo phần việc của mình. 75 00:01:38,940 --> 00:01:40,080 Anh dành tiền sửa bè, 76 00:01:40,280 --> 00:01:41,680 học vá thuyền và mang 77 00:01:41,680 --> 00:01:42,660 cá sang biếu bác Lâm 78 00:01:42,660 --> 00:01:43,700 khi đánh được mẻ khá. 79 00:01:44,460 --> 00:01:45,320 Sự biết ơn không còn 80 00:01:45,320 --> 00:01:46,380 nằm ở lời nói, mà 81 00:01:46,380 --> 00:01:47,320 đi vào đôi tay chịu 82 00:01:47,320 --> 00:01:48,640 làm. Có lần bác Lâm 83 00:01:48,640 --> 00:01:49,720 lại chủ động cho mượn 84 00:01:49,720 --> 00:01:51,700 thuyền. Tín nhận nhưng hẹn 85 00:01:51,700 --> 00:01:53,020 ngày trả rõ ràng, rửa 86 00:01:53,020 --> 00:01:54,220 thuyền sạch và để thêm 87 00:01:54,220 --> 00:01:56,000 cuộn dây mới. Anh hiểu 88 00:01:56,000 --> 00:01:57,340 nhận lòng tốt cũng cần 89 00:01:57,340 --> 00:01:58,760 có chừng mực, để người 90 00:01:58,760 --> 00:01:59,580 cho không thấy mình bị 91 00:01:59,580 --> 00:02:01,240 dùng. Người trong làng thấy 92 00:02:01,240 --> 00:02:02,600 Tín đổi khác, không còn 93 00:02:02,600 --> 00:02:03,660 gọi anh là kẻ chỉ 94 00:02:03,660 --> 00:02:05,560 biết chìa tay. Khi ai 95 00:02:05,560 --> 00:02:06,720 gặp nạn, anh cũng đến 96 00:02:06,720 --> 00:02:08,020 giúp, nhưng luôn dạy con 97 00:02:08,020 --> 00:02:09,380 rằng được người thương không 98 00:02:09,380 --> 00:02:10,220 có nghĩa là được quyền 99 00:02:10,220 --> 00:02:11,740 đòi hỏi. Đời người ai 100 00:02:11,740 --> 00:02:12,740 cũng có lúc cần một 101 00:02:12,740 --> 00:02:14,160 bàn tay. Nhưng bàn tay 102 00:02:14,160 --> 00:02:15,380 nâng ta hôm nay không 103 00:02:15,380 --> 00:02:16,440 phải chiếc gậy để ta 104 00:02:16,440 --> 00:02:18,600 dựa suốt đời. Biết đứng 105 00:02:18,600 --> 00:02:20,220 dậy, biết trả nghĩa, ta 106 00:02:20,220 --> 00:02:21,220 mới giữ được cả lòng 107 00:02:21,220 --> 00:02:22,500 tự trọng lẫn tình thân. 108 00:02:23,160 --> 00:02:24,360 Lòng tốt giống dòng nước 109 00:02:24,360 --> 00:02:26,080 mát. Uống một ngụm thì 110 00:02:26,080 --> 00:02:27,360 biết ơn; coi cả dòng 111 00:02:27,360 --> 00:02:28,480 là của mình thì lòng 112 00:02:28,480 --> 00:02:29,820 tham sẽ làm nước đục. 113 00:02:30,640 --> 00:02:31,840 Người có phúc là người 114 00:02:31,840 --> 00:02:33,180 nhận ân mà nhớ, nhận 115 00:02:33,180 --> 00:02:34,080 giúp mà biết ngày tự 116 00:02:34,080 --> 00:02:36,200 bước. Vậy nên, đừng biến 117 00:02:36,200 --> 00:02:37,320 sự tử tế của người 118 00:02:37,320 --> 00:02:38,240 thành nghĩa vụ họ phải 119 00:02:38,240 --> 00:02:39,900 làm cho ta. Hãy cảm 120 00:02:39,900 --> 00:02:41,760 ơn, tự gánh phần mình 121 00:02:41,760 --> 00:02:43,020 và đáp lại khi có 122 00:02:43,020 --> 00:02:45,020 thể. Ân tình được trân 123 00:02:45,020 --> 00:02:46,540 trọng sẽ bền; ân tình 124 00:02:46,540 --> 00:02:47,440 bị đòi hỏi sẽ cạn.