1 00:00:00,000 --> 00:00:01,440 Cổ nhân dạy, đừng vì 2 00:00:01,440 --> 00:00:02,580 một đường rách nhỏ mà 3 00:00:02,580 --> 00:00:03,440 bỏ cả tấm áo nghĩa 4 00:00:03,440 --> 00:00:05,160 tình. Quan hệ lâu năm 5 00:00:05,360 --> 00:00:06,500 cũng như áo quý, có 6 00:00:06,500 --> 00:00:07,700 lúc sờn chỉ; người biết 7 00:00:07,700 --> 00:00:09,160 thương sẽ vá, người nóng 8 00:00:09,160 --> 00:00:10,220 lòng thường vứt đi rồi 9 00:00:10,220 --> 00:00:11,620 mới tiếc. Ở phố nghề 10 00:00:11,620 --> 00:00:12,660 may có hai anh em 11 00:00:12,660 --> 00:00:13,840 kết nghĩa là Duy và 12 00:00:13,840 --> 00:00:15,460 Khánh. Họ cùng mở một 13 00:00:15,460 --> 00:00:16,620 tiệm áo nhỏ, một người 14 00:00:16,620 --> 00:00:18,360 cắt vải, một người khâu. 15 00:00:18,660 --> 00:00:19,980 Mười năm qua, cả hai 16 00:00:19,980 --> 00:00:21,100 chia nhau từng đồng lời 17 00:00:21,100 --> 00:00:22,140 và cùng gánh mọi thời 18 00:00:22,140 --> 00:00:23,540 vắng khách. Ai nhìn vào 19 00:00:23,540 --> 00:00:24,600 cũng tưởng tình bạn ấy 20 00:00:25,340 --> 00:00:26,520 bền như đường chỉ đôi 21 00:00:26,520 --> 00:00:28,320 trên áo lễ. Một hôm, 22 00:00:28,520 --> 00:00:29,540 khách quý đặt chiếc áo 23 00:00:29,540 --> 00:00:31,200 lễ bằng lụa đắt. Khánh 24 00:00:31,200 --> 00:00:32,140 đo nhầm một đoạn tay 25 00:00:32,140 --> 00:00:33,380 áo, khiến đường ráp bị 26 00:00:33,380 --> 00:00:34,800 lệch. Duy đang lo tiền 27 00:00:34,800 --> 00:00:35,960 thuê tiệm nên nổi giận, 28 00:00:36,420 --> 00:00:37,200 trách bạn trước mặt mọi 29 00:00:37,200 --> 00:00:38,520 người rằng bao năm làm 30 00:00:38,520 --> 00:00:39,520 nghề vẫn không nên việc. 31 00:00:40,140 --> 00:00:41,140 Khánh im lặng tháo đường 32 00:00:41,140 --> 00:00:42,720 chỉ, nhưng lời trách đã 33 00:00:42,720 --> 00:00:43,720 cứa sâu hơn mũi kim. 34 00:00:44,200 --> 00:00:45,160 Anh nhớ những đêm từng 35 00:00:45,160 --> 00:00:46,220 ngồi khâu giúp Duy khi 36 00:00:46,220 --> 00:00:47,540 mẹ bạn bệnh, nên càng 37 00:00:47,540 --> 00:00:48,880 đau vì một lỗi nhỏ 38 00:00:49,020 --> 00:00:49,920 khiến cả tình nghĩa bị 39 00:00:49,920 --> 00:00:52,140 phủ nhận. Sáng sau, Khánh 40 00:00:52,140 --> 00:00:52,980 để lại chìa khóa rồi 41 00:00:52,980 --> 00:00:55,100 rời tiệm. Duy vẫn giận, 42 00:00:55,340 --> 00:00:56,040 nghĩ mình có thể thuê 43 00:00:56,040 --> 00:00:57,580 người khác. Nhưng thợ mới 44 00:00:57,580 --> 00:00:58,840 không hiểu mẫu cũ, khách 45 00:00:58,840 --> 00:01:00,200 quen hỏi Khánh, còn công 46 00:01:00,200 --> 00:01:01,120 việc dồn lại khiến Duy 47 00:01:01,120 --> 00:01:02,600 thức trắng nhiều đêm. Trong 48 00:01:02,600 --> 00:01:04,140 lúc tìm cuộn chỉ, Duy 49 00:01:04,140 --> 00:01:05,020 thấy chiếc áo cũ mẹ 50 00:01:05,020 --> 00:01:06,640 mình từng mặc. Bên trong 51 00:01:06,640 --> 00:01:07,560 có hàng mũi khâu kín 52 00:01:07,560 --> 00:01:08,740 đáo do Khánh vá từ 53 00:01:08,740 --> 00:01:10,360 năm khó khăn. Đường vá 54 00:01:10,360 --> 00:01:11,600 không đẹp, nhưng đã giữ 55 00:01:11,600 --> 00:01:12,480 chiếc áo qua bao mùa 56 00:01:12,480 --> 00:01:14,600 lạnh. Duy bỗng hiểu, tình 57 00:01:14,600 --> 00:01:15,500 nghĩa của họ cũng có 58 00:01:15,500 --> 00:01:16,700 một đường rách, nhưng anh 59 00:01:16,700 --> 00:01:17,600 đã định bỏ cả tấm 60 00:01:17,600 --> 00:01:19,080 áo. Một sai lầm không 61 00:01:19,080 --> 00:01:20,140 thể xóa mười năm tận 62 00:01:20,140 --> 00:01:21,600 tụy. Lời nặng của anh 63 00:01:21,600 --> 00:01:22,540 mới là lưỡi kéo làm 64 00:01:22,540 --> 00:01:24,020 vết rách rộng thêm. Anh 65 00:01:24,020 --> 00:01:25,500 tìm đến nhà Khánh, mang 66 00:01:25,500 --> 00:01:26,720 theo tay áo ráp lệch 67 00:01:26,720 --> 00:01:28,600 và chiếc áo cũ. Duy 68 00:01:28,600 --> 00:01:29,900 xin lỗi, không biện minh 69 00:01:29,900 --> 00:01:31,260 vì áp lực. Khánh nói 70 00:01:31,260 --> 00:01:32,180 lỗi nghề có thể tháo 71 00:01:32,360 --> 00:01:33,500 chỉ làm lại, còn lỗi 72 00:01:33,500 --> 00:01:34,820 làm đau người phải vá 73 00:01:34,820 --> 00:01:35,820 bằng sự chân thành lâu 74 00:01:35,820 --> 00:01:37,840 dài. Hai người cùng trở 75 00:01:37,840 --> 00:01:39,720 lại tiệm. Khánh sửa tay 76 00:01:39,720 --> 00:01:41,100 áo, Duy tự mình nhận 77 00:01:41,100 --> 00:01:42,400 lỗi với khách. Chiếc áo 78 00:01:42,400 --> 00:01:43,420 lễ cuối cùng hoàn thành 79 00:01:43,420 --> 00:01:44,960 đẹp hơn trước, bởi đường 80 00:01:44,960 --> 00:01:46,020 ráp mới được cả hai 81 00:01:46,020 --> 00:01:47,400 kiểm tra cẩn thận và 82 00:01:47,400 --> 00:01:48,200 không ai còn giấu tự 83 00:01:48,200 --> 00:01:50,100 ái. Từ đó, họ đặt 84 00:01:50,100 --> 00:01:51,020 một chiếc hộp kim chỉ 85 00:01:51,020 --> 00:01:52,500 giữa bàn. Mỗi khi bất 86 00:01:52,500 --> 00:01:53,980 đồng, ai nóng giận phải 87 00:01:53,980 --> 00:01:55,200 nhìn hộp ấy rồi nhớ: 88 00:01:55,420 --> 00:01:56,800 việc rách thì vá việc, 89 00:01:57,020 --> 00:01:57,920 đừng lấy lời sắc cắt 90 00:01:57,920 --> 00:01:59,460 vào người. Tiệm may nhờ 91 00:01:59,460 --> 00:02:00,960 vậy càng bền. Có người 92 00:02:00,960 --> 00:02:02,180 hỏi sao Duy còn tin 93 00:02:02,180 --> 00:02:03,660 Khánh sau lần đo nhầm. 94 00:02:03,880 --> 00:02:05,120 Anh đáp, vì tôi nhìn 95 00:02:05,120 --> 00:02:06,260 cả tấm áo chứ không 96 00:02:06,260 --> 00:02:07,680 chỉ nhìn đường rách. Người 97 00:02:07,680 --> 00:02:08,480 từng cùng mình qua mưa 98 00:02:08,480 --> 00:02:09,700 gió đáng được đánh giá 99 00:02:09,700 --> 00:02:11,200 bằng cả chặng đường. Trong 100 00:02:11,200 --> 00:02:12,640 gia đình, bạn bè hay 101 00:02:12,640 --> 00:02:13,960 làm ăn, chẳng ai tránh 102 00:02:13,960 --> 00:02:15,840 khỏi lúc sơ suất. Nếu 103 00:02:15,840 --> 00:02:16,680 mỗi lỗi đều bị biến 104 00:02:16,680 --> 00:02:17,860 thành bản án về con 105 00:02:17,860 --> 00:02:19,240 người, ta sẽ đổi hết 106 00:02:19,240 --> 00:02:20,580 người thân mà vẫn không 107 00:02:20,580 --> 00:02:21,980 tìm được ai hoàn hảo. 108 00:02:22,220 --> 00:02:23,000 Bao dung không phải mặc 109 00:02:23,000 --> 00:02:24,780 áo rách mãi. Đó là 110 00:02:24,780 --> 00:02:25,660 xem vết rách có thể 111 00:02:25,660 --> 00:02:27,060 vá không, người gây lỗi 112 00:02:27,060 --> 00:02:28,220 có thật lòng sửa không, 113 00:02:28,720 --> 00:02:29,880 rồi dùng công bằng thay 114 00:02:29,880 --> 00:02:31,480 cho giận dữ. Có thứ 115 00:02:31,480 --> 00:02:32,820 cần bỏ, nhưng đừng bỏ 116 00:02:32,820 --> 00:02:34,340 chỉ vì tự ái. Vậy 117 00:02:34,340 --> 00:02:35,520 nên, khi nghĩa tình có 118 00:02:35,520 --> 00:02:36,900 một chỗ sờn, hãy bình 119 00:02:36,900 --> 00:02:38,120 tâm nhìn lại bao phần 120 00:02:38,120 --> 00:02:39,860 còn nguyên. Vá được thì 121 00:02:39,860 --> 00:02:41,000 vá, nói được thì nói, 122 00:02:41,360 --> 00:02:42,840 sửa được thì cùng sửa. 123 00:02:43,080 --> 00:02:44,040 Giữ được người tốt qua 124 00:02:44,040 --> 00:02:44,620 một lần lỗi, 125 00:02:45,180 --> 00:02:45,700 ấy là phúc.