1 00:00:00,210 --> 00:00:01,430 Cổ nhân dạy, vợ chồng 2 00:00:01,430 --> 00:00:02,650 giữ lễ khi nghèo, giữ 3 00:00:02,650 --> 00:00:04,250 nghĩa khi giàu. Nghèo mà 4 00:00:04,250 --> 00:00:05,010 còn biết kính nhau thì 5 00:00:05,010 --> 00:00:06,830 nhà chưa lạnh. Giàu mà 6 00:00:06,830 --> 00:00:07,730 vẫn nhớ ngày cơ cực 7 00:00:07,730 --> 00:00:09,050 thì phúc chưa rời cửa. 8 00:00:09,870 --> 00:00:11,210 Ngày xưa, trong một làng 9 00:00:11,210 --> 00:00:12,270 nhỏ có đôi vợ chồng 10 00:00:12,270 --> 00:00:14,070 tên Lâm và An. Nhà 11 00:00:14,070 --> 00:00:15,150 chỉ có mái tranh, bữa 12 00:00:15,150 --> 00:00:16,150 cơm thường thiếu cá thiếu 13 00:00:16,150 --> 00:00:17,390 thịt, nhưng mỗi khi ngồi 14 00:00:17,390 --> 00:00:18,850 xuống, người chồng vẫn mời 15 00:00:18,850 --> 00:00:20,310 vợ trước, người vợ vẫn 16 00:00:20,310 --> 00:00:22,390 chờ chồng cùng ăn. Có 17 00:00:22,390 --> 00:00:23,350 người hàng xóm cười rằng, 18 00:00:23,690 --> 00:00:24,950 nghèo đến thế còn bày 19 00:00:24,950 --> 00:00:25,990 lễ nghĩa làm gì. An 20 00:00:25,990 --> 00:00:27,330 chỉ đáp, chính vì nghèo 21 00:00:27,330 --> 00:00:28,210 nên càng phải giữ lời 22 00:00:28,210 --> 00:00:29,730 tử tế. Nếu cơm đã 23 00:00:29,730 --> 00:00:30,810 ít mà lời cũng cay, 24 00:00:31,070 --> 00:00:31,850 căn nhà sẽ thành nơi 25 00:00:31,850 --> 00:00:32,870 trú mưa chứ không còn 26 00:00:32,870 --> 00:00:34,950 là mái ấm. Một năm 27 00:00:34,950 --> 00:00:35,890 mất mùa, Lâm đi xa 28 00:00:35,890 --> 00:00:37,330 gánh thuê. Trở về tay 29 00:00:37,330 --> 00:00:38,530 không, áo ướt mưa, ông 30 00:00:38,530 --> 00:00:39,750 cúi đầu vì xấu hổ. 31 00:00:40,030 --> 00:00:41,030 An không trách nửa lời, 32 00:00:41,190 --> 00:00:41,870 chỉ đem khăn lau vai 33 00:00:41,870 --> 00:00:43,130 chồng và nói, người về 34 00:00:43,130 --> 00:00:44,230 được là nhà còn đủ. 35 00:00:45,370 --> 00:00:46,210 Lâm nghe vậy mà rơi 36 00:00:46,210 --> 00:00:47,790 nước mắt. Ông hiểu, người 37 00:00:47,790 --> 00:00:48,650 vợ biết giữ thể diện 38 00:00:48,650 --> 00:00:49,670 cho chồng lúc sa cơ 39 00:00:49,670 --> 00:00:50,450 là người giữ cột nhà 40 00:00:50,450 --> 00:00:52,510 khỏi gãy. Từ đó, dù 41 00:00:52,510 --> 00:00:53,530 khổ mấy, ông không dám 42 00:00:53,530 --> 00:00:56,050 nặng lời với vợ. Vài 43 00:00:56,050 --> 00:00:57,310 năm sau, nhờ chăm chỉ 44 00:00:57,310 --> 00:00:58,530 và gặp vận, Lâm buôn 45 00:00:58,530 --> 00:00:59,750 lúa phát đạt. Nhà tranh 46 00:00:59,750 --> 00:01:01,010 đổi thành nhà ngói, áo 47 00:01:01,010 --> 00:01:01,930 vá đổi thành áo đẹp. 48 00:01:02,070 --> 00:01:03,290 Khách đến đông, lời khen 49 00:01:03,290 --> 00:01:04,630 nhiều, lòng người cũng dễ 50 00:01:04,630 --> 00:01:07,230 sinh cao ngạo. Một hôm, 51 00:01:07,450 --> 00:01:08,210 Lâm buột miệng nói trước 52 00:01:08,210 --> 00:01:09,390 khách, nếu không có ta 53 00:01:09,390 --> 00:01:10,350 gánh vác, nhà này sao 54 00:01:10,350 --> 00:01:11,470 có ngày hôm nay. An 55 00:01:11,470 --> 00:01:12,710 nghe được, lặng lẽ lui 56 00:01:12,710 --> 00:01:14,230 vào bếp. Mâm cơm tối 57 00:01:14,230 --> 00:01:15,310 hôm ấy vẫn đủ món, 58 00:01:15,510 --> 00:01:16,450 nhưng hơi ấm trong nhà 59 00:01:16,450 --> 00:01:19,250 bỗng vơi đi. Đêm đó, 60 00:01:19,510 --> 00:01:20,290 An lấy chiếc áo vá 61 00:01:20,290 --> 00:01:21,650 cũ đặt trước đèn. Nàng 62 00:01:21,650 --> 00:01:22,690 nói, áo này từng che 63 00:01:22,690 --> 00:01:23,590 mưa cho chàng lúc tay 64 00:01:23,590 --> 00:01:25,090 trắng. Nếu chàng chỉ nhớ 65 00:01:25,090 --> 00:01:25,910 công mình mà quên nghĩa 66 00:01:25,910 --> 00:01:27,250 vợ chồng, lụa là hôm 67 00:01:27,250 --> 00:01:28,150 nay cũng chỉ là áo 68 00:01:28,150 --> 00:01:30,510 lạnh. Lâm nhìn chiếc áo 69 00:01:30,510 --> 00:01:31,830 mà nghẹn lời. Ông nhớ 70 00:01:31,830 --> 00:01:32,710 những ngày An nhường bát 71 00:01:32,710 --> 00:01:33,710 cơm, giữ mặt mũi cho 72 00:01:33,710 --> 00:01:34,970 ông trước xóm làng, và 73 00:01:34,970 --> 00:01:36,230 đợi ông về trong mưa. 74 00:01:36,730 --> 00:01:37,670 Có những món nợ không 75 00:01:37,670 --> 00:01:38,930 ghi trên giấy, nhưng ghi 76 00:01:38,930 --> 00:01:41,590 rất sâu trong lòng. Sáng 77 00:01:41,590 --> 00:01:42,670 hôm sau, Lâm mời An 78 00:01:42,670 --> 00:01:43,590 ngồi ngang hàng ở bàn 79 00:01:43,590 --> 00:01:45,330 chính. Trước mặt người làm 80 00:01:45,330 --> 00:01:46,170 và họ hàng, ông cúi 81 00:01:46,170 --> 00:01:47,430 đầu nói, cơ nghiệp này 82 00:01:47,430 --> 00:01:48,470 có mồ hôi của ta, 83 00:01:48,690 --> 00:01:49,510 nhưng có nhẫn nhịn của 84 00:01:49,510 --> 00:01:50,770 nàng. Không có nàng giữ 85 00:01:50,770 --> 00:01:51,950 nhà, ta chẳng có nơi 86 00:01:51,950 --> 00:01:54,550 để trở về. Từ đó, 87 00:01:54,650 --> 00:01:55,430 nhà Lâm đặt một lệ 88 00:01:55,430 --> 00:01:57,170 nhỏ. Trước bữa cơm, vợ 89 00:01:57,170 --> 00:01:58,390 chồng cùng rót chén trà 90 00:01:58,390 --> 00:01:59,710 mời nhau. Không phải vì 91 00:01:59,710 --> 00:02:00,950 hình thức, mà để nhắc 92 00:02:00,950 --> 00:02:01,970 rằng người chung chăn gối 93 00:02:01,970 --> 00:02:03,330 không phải kẻ hầu, cũng 94 00:02:03,330 --> 00:02:04,190 không phải người mắc nợ 95 00:02:04,190 --> 00:02:06,410 mình. Con cháu thấy vậy 96 00:02:06,410 --> 00:02:07,230 cũng học được cách nói 97 00:02:07,230 --> 00:02:09,130 năng mềm lại. Trong nhà, 98 00:02:09,310 --> 00:02:10,090 người lớn biết giữ lễ 99 00:02:10,090 --> 00:02:11,090 với nhau thì trẻ nhỏ 100 00:02:11,090 --> 00:02:12,070 tự biết kính trên nhường 101 00:02:12,070 --> 00:02:13,890 dưới. Phúc của gia đình 102 00:02:13,890 --> 00:02:14,810 không chỉ ở kho thóc, 103 00:02:14,810 --> 00:02:17,090 mà ở nếp nhà. Người 104 00:02:17,090 --> 00:02:18,190 làng hỏi bí quyết giữ 105 00:02:18,190 --> 00:02:19,770 nhà yên. Lâm đáp, lúc 106 00:02:19,770 --> 00:02:20,650 nghèo đừng lấy khổ làm 107 00:02:20,650 --> 00:02:21,950 cớ làm đau nhau; lúc 108 00:02:21,950 --> 00:02:22,970 giàu đừng lấy công làm 109 00:02:22,970 --> 00:02:24,430 cớ xem nhẹ nhau. Vợ 110 00:02:24,430 --> 00:02:25,530 chồng hơn thua một câu, 111 00:02:25,630 --> 00:02:27,810 thua cả mái nhà. Hãy 112 00:02:27,810 --> 00:02:28,970 nhớ, vợ chồng giữ lễ 113 00:02:28,970 --> 00:02:30,310 khi nghèo, giữ nghĩa khi 114 00:02:30,310 --> 00:02:31,930 giàu. Lễ giúp người ta 115 00:02:31,930 --> 00:02:33,190 không làm tổn thương nhau 116 00:02:33,190 --> 00:02:34,790 lúc thiếu thốn. Nghĩa giúp 117 00:02:34,790 --> 00:02:35,810 người ta không quên nhau 118 00:02:35,810 --> 00:02:37,070 lúc đủ đầy. Giữ được 119 00:02:37,070 --> 00:02:38,450 hai điều ấy, nhà nghèo 120 00:02:38,450 --> 00:02:39,230 cũng ấm, nhà 121 00:02:39,230 --> 00:02:39,770 giàu cũng yên.