1 00:00:00,000 --> 00:00:01,182 Một mái nhà yên không 2 00:00:01,182 --> 00:00:02,364 phải vì chưa từng có 3 00:00:02,364 --> 00:00:03,547 tiếng nói nặng nhẹ, mà 4 00:00:03,547 --> 00:00:04,729 vì sau mỗi lần nóng 5 00:00:04,729 --> 00:00:05,911 giận vẫn còn người biết 6 00:00:05,911 --> 00:00:07,093 hạ giọng. Cổ nhân nói, 7 00:00:07,093 --> 00:00:08,276 lửa bếp muốn ấm phải 8 00:00:08,276 --> 00:00:09,458 có người biết thêm củi 9 00:00:09,458 --> 00:00:10,640 vừa tay. 10 00:00:11,140 --> 00:00:12,340 Có đôi vợ chồng nghèo 11 00:00:12,340 --> 00:00:13,540 sống bên mé sông, ngày 12 00:00:13,540 --> 00:00:14,740 ngày chồng đốn củi, vợ 13 00:00:14,740 --> 00:00:15,940 vá áo, cơm chẳng đủ 14 00:00:15,940 --> 00:00:17,140 đầy nhưng cửa nhà vẫn 15 00:00:17,140 --> 00:00:18,340 sạch. Người ngoài nhìn vào 16 00:00:18,340 --> 00:00:19,540 tưởng họ ít chuyện, thật 17 00:00:19,540 --> 00:00:20,740 ra họ cũng có lúc 18 00:00:20,740 --> 00:00:21,940 trái ý nhau. 19 00:00:22,440 --> 00:00:23,613 Một hôm mưa lớn, gánh 20 00:00:23,613 --> 00:00:24,787 củi ướt bán chẳng được 21 00:00:24,787 --> 00:00:25,960 bao nhiêu. Người chồng về 22 00:00:25,960 --> 00:00:27,133 nhà mặt nặng như đá, 23 00:00:27,133 --> 00:00:28,307 thấy nồi cơm chưa chín 24 00:00:28,307 --> 00:00:29,480 liền buông lời trách. Người 25 00:00:29,480 --> 00:00:30,653 vợ đang mệt, tay còn 26 00:00:30,653 --> 00:00:31,827 dính tro bếp, suýt đáp 27 00:00:31,827 --> 00:00:33,000 lại cho hả lòng. 28 00:00:33,500 --> 00:00:34,660 Nhưng nàng nhìn đứa con 29 00:00:34,660 --> 00:00:35,820 nhỏ đang ngồi bên ngạch 30 00:00:35,820 --> 00:00:36,980 cửa. Ánh mắt trẻ thơ 31 00:00:36,980 --> 00:00:38,140 như mặt nước, chỉ cần 32 00:00:38,140 --> 00:00:39,300 một hòn đá cũng nổi 33 00:00:39,300 --> 00:00:40,460 sóng. Nàng nuốt câu hơn 34 00:00:40,460 --> 00:00:41,620 thua, chỉ lặng lẽ nhóm 35 00:00:41,620 --> 00:00:42,780 thêm lửa rồi nói, hôm 36 00:00:42,780 --> 00:00:43,940 nay trời lạnh, ăn muộn 37 00:00:43,940 --> 00:00:45,100 một chút cũng được. 38 00:00:45,600 --> 00:00:46,649 Người chồng nghe vậy, cơn 39 00:00:46,649 --> 00:00:47,698 giận bỗng như than gặp 40 00:00:47,698 --> 00:00:48,747 mưa. Ông cúi xuống nhìn 41 00:00:48,747 --> 00:00:49,796 đôi dép bùn của mình, 42 00:00:49,796 --> 00:00:50,844 nhớ ra cả ngày vợ 43 00:00:50,844 --> 00:00:51,893 cũng chẳng được ngơi tay. 44 00:00:51,893 --> 00:00:52,942 Một lời không nói ra, 45 00:00:52,942 --> 00:00:53,991 giữ được cả đêm nhà 46 00:00:53,991 --> 00:00:55,040 khỏi lạnh. 47 00:00:55,540 --> 00:00:56,710 Cổ nhân dạy, trong nhà 48 00:00:56,710 --> 00:00:57,880 không sợ thiếu bạc, chỉ 49 00:00:57,880 --> 00:00:59,050 sợ thiếu nhường. Bạc thiếu 50 00:00:59,050 --> 00:01:00,220 còn có thể kiếm thêm, 51 00:01:00,220 --> 00:01:01,390 còn lời sắc như dao 52 00:01:01,390 --> 00:01:02,560 đã chém vào lòng người 53 00:01:02,560 --> 00:01:03,730 thân thì vá lại rất 54 00:01:03,730 --> 00:01:04,900 lâu mới liền. 55 00:01:05,400 --> 00:01:06,644 Tối ấy, bữa cơm chỉ 56 00:01:06,644 --> 00:01:07,889 có rau luộc và ít 57 00:01:07,889 --> 00:01:09,133 cá khô, nhưng người chồng 58 00:01:09,133 --> 00:01:10,378 tự tay xới cơm cho 59 00:01:10,378 --> 00:01:11,622 vợ. Ông nói, ban chiều 60 00:01:11,622 --> 00:01:12,867 ta nặng lời, nàng đừng 61 00:01:12,867 --> 00:01:14,111 để bụng. Người vợ chỉ 62 00:01:14,111 --> 00:01:15,356 mỉm cười, đặt miếng cá 63 00:01:15,356 --> 00:01:16,600 ngon vào bát chồng. 64 00:01:17,100 --> 00:01:18,247 Đứa con nhìn cha mẹ, 65 00:01:18,247 --> 00:01:19,393 không ai giảng đạo lý 66 00:01:19,393 --> 00:01:20,540 mà nó vẫn học được 67 00:01:20,540 --> 00:01:21,687 một điều lớn. Trong đời 68 00:01:21,687 --> 00:01:22,833 sống chung, người thắng một 69 00:01:22,833 --> 00:01:23,980 câu chưa chắc thắng một 70 00:01:23,980 --> 00:01:25,127 nhà; người chịu lùi một 71 00:01:25,127 --> 00:01:26,273 bước đôi khi giữ được 72 00:01:26,273 --> 00:01:27,420 phúc khí ba đời. 73 00:01:27,920 --> 00:01:29,048 Nhiều gia đình tan không 74 00:01:29,048 --> 00:01:30,176 phải vì chuyện lớn, mà 75 00:01:30,176 --> 00:01:31,304 vì chuyện nhỏ bị nhắc 76 00:01:31,304 --> 00:01:32,432 đi nhắc lại. Một cái 77 00:01:32,432 --> 00:01:33,560 bát vỡ, một bữa cơm 78 00:01:33,560 --> 00:01:34,688 muộn, một câu nói vô 79 00:01:34,688 --> 00:01:35,816 tình, nếu ai cũng muốn 80 00:01:35,816 --> 00:01:36,944 đúng đến cùng thì tình 81 00:01:36,944 --> 00:01:38,072 nghĩa mỏng dần như tờ 82 00:01:38,072 --> 00:01:39,200 giấy cũ. 83 00:01:39,700 --> 00:01:40,944 Vợ chồng khôn ngoan không 84 00:01:40,944 --> 00:01:42,189 phải là không giận nhau. 85 00:01:42,189 --> 00:01:43,433 Họ chỉ biết giận mà 86 00:01:43,433 --> 00:01:44,678 không quên thương, biết nói 87 00:01:44,678 --> 00:01:45,922 mà không quên chừa đường 88 00:01:45,922 --> 00:01:47,167 về. Khi một người đang 89 00:01:47,167 --> 00:01:48,411 nóng, người kia biết giữ 90 00:01:48,411 --> 00:01:49,656 im lặng, ấy không phải 91 00:01:49,656 --> 00:01:50,900 thua, mà là giữ nhà. 92 00:01:51,400 --> 00:01:52,609 Người xưa ví gia đình 93 00:01:52,609 --> 00:01:53,818 như chiếc đèn dầu. Dầu 94 00:01:53,818 --> 00:01:55,027 là nghĩa, bấc là lễ, 95 00:01:55,027 --> 00:01:56,236 ngọn lửa là tình. Nếu 96 00:01:56,236 --> 00:01:57,444 hai người cùng thổi vì 97 00:01:57,444 --> 00:01:58,653 tự ái, đèn tắt rất 98 00:01:58,653 --> 00:01:59,862 nhanh; nếu một người biết 99 00:01:59,862 --> 00:02:01,071 che tay, ánh sáng còn 100 00:02:01,071 --> 00:02:02,280 soi được cả gian nhà. 101 00:02:02,780 --> 00:02:03,953 Sáng hôm sau, người chồng 102 00:02:03,953 --> 00:02:05,127 ra chợ mua một bó 103 00:02:05,127 --> 00:02:06,300 rau non, người vợ vá 104 00:02:06,300 --> 00:02:07,473 lại chiếc áo rách cho 105 00:02:07,473 --> 00:02:08,647 chồng. Họ không nhắc chuyện 106 00:02:08,647 --> 00:02:09,820 cũ nữa, vì hiểu rằng 107 00:02:09,820 --> 00:02:10,993 xin lỗi đã nói, nhường 108 00:02:10,993 --> 00:02:12,167 nhịn đã làm, thì lòng 109 00:02:12,167 --> 00:02:13,340 người cần được yên. 110 00:02:13,840 --> 00:02:14,904 Từ đó, mỗi khi trong 111 00:02:14,904 --> 00:02:15,968 nhà có điều không vừa 112 00:02:15,968 --> 00:02:17,032 ý, họ tự hỏi, lời 113 00:02:17,032 --> 00:02:18,096 này nói ra để sửa 114 00:02:18,096 --> 00:02:19,160 việc hay để thắng người. 115 00:02:19,160 --> 00:02:20,224 Nếu chỉ để thắng người 116 00:02:20,224 --> 00:02:21,288 thân, họ giữ lại. Nhờ 117 00:02:21,288 --> 00:02:22,352 vậy, căn nhà nghèo mà 118 00:02:22,352 --> 00:02:23,416 tiếng cười vẫn 119 00:02:23,416 --> 00:02:24,480 có chỗ ở. 120 00:02:24,980 --> 00:02:26,035 Nhà yên không phải vì 121 00:02:26,035 --> 00:02:27,090 không có gió, mà vì 122 00:02:27,090 --> 00:02:28,145 có người biết khép cửa 123 00:02:28,145 --> 00:02:29,200 đúng lúc. Vợ chồng giữ 124 00:02:29,200 --> 00:02:30,255 được nhau, không nhờ hơn 125 00:02:30,255 --> 00:02:31,310 thua từng lời, mà nhờ 126 00:02:31,310 --> 00:02:32,365 biết nhường một bước để 127 00:02:32,365 --> 00:02:33,420 tình nghĩa còn đường quay 128 00:02:33,420 --> 00:02:34,475 về. Người biết thương nhà 129 00:02:34,475 --> 00:02:35,530 sẽ biết đặt tình nghĩa 130 00:02:35,530 --> 00:02:36,585 cao hơn một 131 00:02:36,585 --> 00:02:37,640 phút tự ái.