1 00:00:00,000 --> 00:00:01,440 Ở đời, có người chỉ 2 00:00:01,440 --> 00:00:02,620 cần mở miệng vài câu 3 00:00:02,620 --> 00:00:03,460 đã khiến người khác nể 4 00:00:03,460 --> 00:00:04,840 trọng. Nhưng cũng có người 5 00:00:04,840 --> 00:00:06,080 nói mãi, nói hết chuyện 6 00:00:06,080 --> 00:00:07,520 này sang chuyện khác, cuối 7 00:00:07,520 --> 00:00:08,460 cùng chỉ khiến người nghe 8 00:00:08,460 --> 00:00:10,000 mệt mỏi và xa lánh. 9 00:00:11,060 --> 00:00:12,120 Câu nói ấy không khuyên 10 00:00:12,120 --> 00:00:13,360 ta sống câm lặng, càng 11 00:00:13,360 --> 00:00:14,280 không dạy ta nhẫn nhịn 12 00:00:14,280 --> 00:00:15,600 yếu hèn. Nó nhắc rằng 13 00:00:15,880 --> 00:00:16,800 lời nói là thứ có 14 00:00:16,800 --> 00:00:18,040 sức nặng. Một lời đúng 15 00:00:18,040 --> 00:00:18,860 lúc có thể cứu một 16 00:00:18,860 --> 00:00:20,260 mối quan hệ. Một lời 17 00:00:20,260 --> 00:00:21,160 sai lúc có thể làm 18 00:00:21,160 --> 00:00:22,140 hỏng cả sự nghiệp, làm 19 00:00:22,140 --> 00:00:23,260 mất phúc khí, và làm 20 00:00:23,260 --> 00:00:24,160 lộ ra cái nông nổi 21 00:00:24,160 --> 00:00:25,900 trong lòng người. 22 00:00:25,900 --> 00:00:27,100 Người càng từng trải càng 23 00:00:27,100 --> 00:00:28,340 hiểu rằng không phải chuyện 24 00:00:28,340 --> 00:00:29,280 gì cũng cần tranh luận 25 00:00:29,280 --> 00:00:30,860 đến cùng. Có những lời 26 00:00:30,860 --> 00:00:32,020 nói ra chỉ để hơn 27 00:00:32,020 --> 00:00:33,440 thua trong chốc lát, nhưng 28 00:00:33,440 --> 00:00:34,440 cái giá phải trả lại 29 00:00:34,440 --> 00:00:35,400 là sự bình an trong 30 00:00:35,400 --> 00:00:37,200 nhiều ngày sau. 31 00:00:37,200 --> 00:00:38,420 Khi nóng giận, con người 32 00:00:38,420 --> 00:00:39,380 thường tưởng mình đang nói 33 00:00:39,380 --> 00:00:40,980 lý lẽ, nhưng thật ra 34 00:00:40,980 --> 00:00:42,060 chỉ đang để cơn giận 35 00:00:42,060 --> 00:00:43,140 mượn miệng mình mà làm 36 00:00:43,140 --> 00:00:45,420 tổn thương người khác. 37 00:00:45,420 --> 00:00:46,280 Người khôn biết nghe trước 38 00:00:46,280 --> 00:00:47,780 khi nói. Họ quan sát 39 00:00:47,780 --> 00:00:49,760 sắc mặt, hoàn cảnh, lòng 40 00:00:49,760 --> 00:00:50,740 người và cả hậu quả 41 00:00:50,740 --> 00:00:51,860 phía sau từng câu chữ. 42 00:00:51,860 --> 00:00:52,720 Họ không vội phán xét 43 00:00:52,720 --> 00:00:53,520 khi chưa hiểu 44 00:00:53,280 --> 00:00:55,200 hết câu chuyện. 45 00:00:55,200 --> 00:00:56,000 Họ cũng không khoe hết 46 00:00:55,900 --> 00:00:57,660 điều mình biết, bởi càng 47 00:00:57,800 --> 00:00:58,700 khoe khoang, người ta càng 48 00:00:58,700 --> 00:01:00,080 dễ bị thử thách, bị 49 00:01:00,220 --> 00:01:01,080 đố kỵ, hoặc bị kéo 50 00:01:01,080 --> 00:01:03,040 vào những rắc rối không 51 00:01:03,240 --> 00:01:04,040 đáng có. 52 00:01:03,560 --> 00:01:05,000 Kẻ dại thì khác. Vì 53 00:01:05,000 --> 00:01:05,800 lo người đời coi nhẹ, 54 00:01:05,800 --> 00:01:07,080 họ luôn tìm cách chứng 55 00:01:07,080 --> 00:01:07,880 tỏ. Vì không muốn bị 56 00:01:07,880 --> 00:01:08,940 bỏ qua, họ cố nói 57 00:01:09,120 --> 00:01:10,060 thật lớn. Chuyện gì cũng 58 00:01:10,380 --> 00:01:11,220 chen vào, ai nói gì 59 00:01:11,220 --> 00:01:13,500 cũng phải đáp lại. 60 00:01:13,500 --> 00:01:14,800 Nhưng càng nói nhiều, cái 61 00:01:14,800 --> 00:01:16,060 thiếu trong lòng càng hiện 62 00:01:16,060 --> 00:01:17,560 rõ: thiếu bình tĩnh, thiếu 63 00:01:17,740 --> 00:01:18,880 chiều sâu, thiếu khả năng 64 00:01:19,720 --> 00:01:20,520 giữ mình. 65 00:01:20,260 --> 00:01:21,400 Trong gia đình, một câu 66 00:01:21,400 --> 00:01:22,200 nặng lời có thể làm 67 00:01:22,200 --> 00:01:23,920 cha mẹ buồn, vợ chồng 68 00:01:23,920 --> 00:01:24,880 xa cách, anh 69 00:01:25,620 --> 00:01:26,420 em lạnh lòng. 70 00:01:26,580 --> 00:01:27,720 Trong công việc, một lời 71 00:01:27,720 --> 00:01:28,560 khoe khoang có thể khiến 72 00:01:28,560 --> 00:01:29,880 đồng nghiệp phòng bị, cấp 73 00:01:30,600 --> 00:01:31,880 trên nghi ngại. Ngoài xã 74 00:01:31,880 --> 00:01:32,760 hội, một câu đùa sai 75 00:01:32,760 --> 00:01:33,680 chỗ có thể thành thị 76 00:01:33,680 --> 00:01:34,640 phi, một lời hứa thiếu 77 00:01:34,640 --> 00:01:35,440 suy nghĩ có thể biến 78 00:01:35,380 --> 00:01:37,800 thành món nợ danh dự. 79 00:01:37,800 --> 00:01:38,700 Vì vậy, im lặng đúng 80 00:01:38,700 --> 00:01:39,880 lúc không phải là thua. 81 00:01:39,880 --> 00:01:41,180 Đó là một cách giữ 82 00:01:41,180 --> 00:01:42,000 phúc. Không đáp trả khi 83 00:01:42,000 --> 00:01:43,460 đang giận là giữ nhân 84 00:01:43,460 --> 00:01:44,620 phẩm. Không khoe khoang khi 85 00:01:44,620 --> 00:01:46,840 đang hơn người là giữ 86 00:01:46,840 --> 00:01:47,640 đường lui. 87 00:01:47,180 --> 00:01:48,420 Không bàn chuyện người khác 88 00:01:48,420 --> 00:01:49,580 khi không cần thiết là 89 00:01:49,580 --> 00:01:51,240 giữ miệng, cũng 90 00:01:51,420 --> 00:01:52,220 là giữ tâm. 91 00:01:51,860 --> 00:01:52,660 Muốn biết một người có 92 00:01:52,600 --> 00:01:53,760 trí tuệ hay không, đừng 93 00:01:53,760 --> 00:01:55,300 chỉ nghe họ nói hay 94 00:01:55,300 --> 00:01:56,260 đến đâu. Hãy nhìn xem 95 00:01:56,260 --> 00:01:57,200 họ có biết dừng lại 96 00:01:57,500 --> 00:01:58,460 đúng lúc hay không. Bởi 97 00:01:58,460 --> 00:01:59,500 lời đã nói ra giống 98 00:01:59,500 --> 00:02:00,660 như bát nước đổ đi, 99 00:02:00,660 --> 00:02:01,560 có hối hận cũng khó 100 00:02:02,620 --> 00:02:03,420 thu lại nguyên vẹn. 101 00:02:03,300 --> 00:02:04,700 Cổ nhân còn nói: nước 102 00:02:04,700 --> 00:02:05,780 sâu thì chảy chậm, người 103 00:02:05,780 --> 00:02:07,060 quý thì nói chậm. Người 104 00:02:07,060 --> 00:02:08,280 có nội tâm vững vàng 105 00:02:08,280 --> 00:02:09,220 không cần dùng nhiều lời 106 00:02:09,220 --> 00:02:10,640 để chứng minh mình. Họ 107 00:02:10,800 --> 00:02:11,740 để hành động, thời gian 108 00:02:11,740 --> 00:02:12,540 và nhân cách 109 00:02:13,900 --> 00:02:14,980 tự lên tiếng. 110 00:02:14,980 --> 00:02:15,820 Cho nên, trước khi nói, 111 00:02:15,820 --> 00:02:16,980 hãy tự hỏi ba điều: 112 00:02:16,980 --> 00:02:18,360 lời này có đúng không, 113 00:02:18,360 --> 00:02:19,200 có cần không, và có 114 00:02:19,200 --> 00:02:21,040 làm tổn thương ai không. 115 00:02:21,200 --> 00:02:22,760 Nếu không đúng, đừng nói. 116 00:02:22,760 --> 00:02:23,760 Nếu không cần, hãy bớt 117 00:02:23,760 --> 00:02:24,580 nói. Nếu có thể gây 118 00:02:25,860 --> 00:02:26,680 tổn thương, càng phải nghĩ 119 00:02:26,680 --> 00:02:27,480 thêm một lần. 120 00:02:27,140 --> 00:02:28,600 Người khôn không phải là 121 00:02:28,600 --> 00:02:29,720 người lúc nào cũng im. 122 00:02:30,040 --> 00:02:31,240 Người khôn là người biết 123 00:02:31,240 --> 00:02:32,260 lời nào nên nói, lời 124 00:02:32,260 --> 00:02:34,500 nào nên giữ, lúc nào 125 00:02:34,500 --> 00:02:35,440 nên lên tiếng, lúc nào 126 00:02:35,440 --> 00:02:36,300 nên lặng yên. 127 00:02:36,300 --> 00:02:37,440 Giữ được miệng là giữ 128 00:02:37,660 --> 00:02:38,640 được họa. Dưỡng được tâm 129 00:02:38,640 --> 00:02:39,700 là dưỡng được phúc. Và 130 00:02:39,700 --> 00:02:40,700 đôi khi, sự im lặng 131 00:02:40,700 --> 00:02:41,500 đúng lúc chính là câu 132 00:02:41,440 --> 00:02:42,680 trả lời có trí tuệ 133 00:02:42,680 --> 00:02:43,480 nhất của một đời người.