1 00:00:00,000 --> 00:00:01,065 Ở đời, có nỗi khổ 2 00:00:01,065 --> 00:00:02,130 nói ra thì nhẹ lòng, 3 00:00:02,130 --> 00:00:03,195 nhưng nói sai người lại 4 00:00:03,195 --> 00:00:04,260 thành vết thương sâu hơn. 5 00:00:04,260 --> 00:00:05,325 Người không thương ta chưa 6 00:00:05,325 --> 00:00:06,390 chắc cảm thông; có khi 7 00:00:06,390 --> 00:00:07,455 chỉ ghi nhớ để sau 8 00:00:07,455 --> 00:00:08,520 này đem ra bàn. 9 00:00:09,020 --> 00:00:10,140 Không phải ai lắng nghe 10 00:00:10,140 --> 00:00:11,260 cũng thật lòng. Có người 11 00:00:11,260 --> 00:00:12,380 nghe vì thương, có người 12 00:00:12,380 --> 00:00:13,500 nghe vì tò mò, cũng 13 00:00:13,500 --> 00:00:14,620 có người nghe để tìm 14 00:00:14,620 --> 00:00:15,740 điểm yếu. Vì vậy, lời 15 00:00:15,740 --> 00:00:16,860 trong lòng phải chọn nơi 16 00:00:16,860 --> 00:00:17,980 gửi gắm. 17 00:00:18,480 --> 00:00:19,610 Kể khổ với người lạnh 18 00:00:19,610 --> 00:00:20,740 lòng giống như đặt vết 19 00:00:20,740 --> 00:00:21,870 thương trước gió. Họ không 20 00:00:21,870 --> 00:00:23,000 chữa lành, không che chắn, 21 00:00:23,000 --> 00:00:24,130 chỉ khiến ta nhỏ bé 22 00:00:24,130 --> 00:00:25,260 hơn. Một ánh mắt thờ 23 00:00:25,260 --> 00:00:26,390 ơ đôi khi còn đau 24 00:00:26,390 --> 00:00:27,520 hơn lời trách. 25 00:00:28,020 --> 00:00:29,234 Người thật lòng thương ta 26 00:00:29,234 --> 00:00:30,449 không cần ta kể quá 27 00:00:30,449 --> 00:00:31,663 nhiều mới hiểu. Họ nhìn 28 00:00:31,663 --> 00:00:32,877 sắc mặt cũng biết ta 29 00:00:32,877 --> 00:00:34,091 mệt. Còn người không thương, 30 00:00:34,091 --> 00:00:35,306 dù ta nói cạn lời, 31 00:00:35,306 --> 00:00:36,520 họ vẫn chỉ thấy phiền. 32 00:00:37,020 --> 00:00:38,091 Có người ngoài mặt hỏi 33 00:00:38,091 --> 00:00:39,162 han, trong lòng lại âm 34 00:00:39,162 --> 00:00:40,234 thầm so sánh. Họ muốn 35 00:00:40,234 --> 00:00:41,305 biết ta khổ đến đâu 36 00:00:41,305 --> 00:00:42,376 để thấy mình hơn. Nếu 37 00:00:42,376 --> 00:00:43,448 kể hết yếu lòng, ta 38 00:00:43,448 --> 00:00:44,519 đã trao chìa khóa cho 39 00:00:44,519 --> 00:00:45,590 người không đáng tin. 40 00:00:46,090 --> 00:00:47,140 Một chuyện buồn rơi vào 41 00:00:47,140 --> 00:00:48,190 tai người tử tế sẽ 42 00:00:48,190 --> 00:00:49,240 thành lời an ủi. Nhưng 43 00:00:49,240 --> 00:00:50,290 rơi vào tai người thích 44 00:00:50,290 --> 00:00:51,340 thị phi, nó sẽ bị 45 00:00:51,340 --> 00:00:52,390 thêm bớt, rồi quay lại 46 00:00:52,390 --> 00:00:53,440 làm ta đau hơn. 47 00:00:53,940 --> 00:00:55,148 Không phải chuyện gì trong 48 00:00:55,148 --> 00:00:56,355 lòng cũng cần nói cho 49 00:00:56,355 --> 00:00:57,562 người đời chứng kiến. Có 50 00:00:57,562 --> 00:00:58,770 những nỗi đau nên đặt 51 00:00:58,770 --> 00:00:59,978 trong im lặng, rồi chữa 52 00:00:59,978 --> 00:01:01,185 lành bằng thời gian, bằng 53 00:01:01,185 --> 00:01:02,392 việc làm, bằng một người 54 00:01:02,392 --> 00:01:03,600 thật sự đáng tin. 55 00:01:04,100 --> 00:01:05,141 Cổ nhân không khuyên ta 56 00:01:05,141 --> 00:01:06,183 nuốt hết khổ đau, nhưng 57 00:01:06,183 --> 00:01:07,224 than thở quá nhiều sẽ 58 00:01:07,224 --> 00:01:08,266 làm lòng người mỏi mệt. 59 00:01:08,266 --> 00:01:09,307 Càng nói mình khổ, ta 60 00:01:09,307 --> 00:01:10,349 càng dễ bị nhốt trong 61 00:01:10,349 --> 00:01:11,390 cái khổ ấy. 62 00:01:11,890 --> 00:01:13,085 Nếu cần nói, hãy chọn 63 00:01:13,085 --> 00:01:14,280 người có lòng, có trí, 64 00:01:14,280 --> 00:01:15,475 và biết giữ miệng. Người 65 00:01:15,475 --> 00:01:16,670 có lòng không xem nhẹ 66 00:01:16,670 --> 00:01:17,865 nỗi đau. Người có trí 67 00:01:17,865 --> 00:01:19,060 không xúi ta bốc đồng. 68 00:01:19,060 --> 00:01:20,255 Người giữ miệng không đem 69 00:01:20,255 --> 00:01:21,450 chuyện riêng đi kể. 70 00:01:21,950 --> 00:01:23,025 Đừng tìm an ủi ở 71 00:01:23,025 --> 00:01:24,100 nơi từng làm mình đau. 72 00:01:24,100 --> 00:01:25,175 Đừng tìm nước ở chiếc 73 00:01:25,175 --> 00:01:26,250 giếng cạn, đừng tìm hơi 74 00:01:26,250 --> 00:01:27,325 ấm ở căn nhà đã 75 00:01:27,325 --> 00:01:28,400 đóng cửa. Người không thương 76 00:01:28,400 --> 00:01:29,475 ta không thể cho thứ 77 00:01:29,475 --> 00:01:30,550 họ không có. 78 00:01:31,050 --> 00:01:32,156 Khi quá muốn được cảm 79 00:01:32,156 --> 00:01:33,262 thông, ta dễ quên lắng 80 00:01:33,262 --> 00:01:34,369 nghe chính mình. Hãy ngồi 81 00:01:34,369 --> 00:01:35,475 xuống, viết vài dòng, thở 82 00:01:35,475 --> 00:01:36,581 chậm lại. Có khi điều 83 00:01:36,581 --> 00:01:37,688 ta cần không phải đám 84 00:01:37,688 --> 00:01:38,794 đông, mà là 85 00:01:38,794 --> 00:01:39,900 một khoảng lặng. 86 00:01:40,400 --> 00:01:41,508 Nỗi khổ nếu chỉ được 87 00:01:41,508 --> 00:01:42,615 kể đi kể lại sẽ 88 00:01:42,615 --> 00:01:43,722 thành sợi dây trói lòng. 89 00:01:43,722 --> 00:01:44,830 Nhưng nếu nhìn lại bằng 90 00:01:44,830 --> 00:01:45,937 trí tuệ, nó sẽ thành 91 00:01:45,937 --> 00:01:47,045 bài học. Người khôn không 92 00:01:47,045 --> 00:01:48,152 để đau khổ biến mình 93 00:01:48,152 --> 00:01:49,260 thành kẻ oán trách. 94 00:01:49,760 --> 00:01:50,840 Người thương thật sự không 95 00:01:50,840 --> 00:01:51,920 chỉ nghe ta khóc. Họ 96 00:01:51,920 --> 00:01:53,000 giúp ta nhìn lại, đứng 97 00:01:53,000 --> 00:01:54,080 dậy, và bớt tự làm 98 00:01:54,080 --> 00:01:55,160 đau mình. Họ đưa một 99 00:01:55,160 --> 00:01:56,240 ngọn đèn, nhưng vẫn để 100 00:01:56,240 --> 00:01:57,320 ta tự bước. 101 00:01:57,820 --> 00:01:59,054 Có những chuyện càng kín 102 00:01:59,054 --> 00:02:00,289 càng lành. Kế hoạch chưa 103 00:02:00,289 --> 00:02:01,523 thành đừng nói quá sớm. 104 00:02:01,523 --> 00:02:02,757 Nỗi đau chưa nguôi đừng 105 00:02:02,757 --> 00:02:03,991 giao nhầm người. Oán hận 106 00:02:03,991 --> 00:02:05,226 chưa lắng đừng để miệng 107 00:02:05,226 --> 00:02:06,460 nói thay lòng. 108 00:02:06,960 --> 00:02:08,106 Khi lòng đang rối, im 109 00:02:08,106 --> 00:02:09,251 lặng đúng lúc là liều 110 00:02:09,251 --> 00:02:10,397 thuốc đầu tiên. Đừng vội 111 00:02:10,397 --> 00:02:11,543 nhắn một tin dài, đừng 112 00:02:11,543 --> 00:02:12,689 vội kể cho người chỉ 113 00:02:12,689 --> 00:02:13,834 quen nghe chuyện lạ. Hãy 114 00:02:13,834 --> 00:02:14,980 để nỗi đau lắng xuống. 115 00:02:15,480 --> 00:02:16,615 Đừng kể khổ với người 116 00:02:16,615 --> 00:02:17,750 không thương mình không có 117 00:02:17,750 --> 00:02:18,885 nghĩa là sống cô độc. 118 00:02:18,885 --> 00:02:20,020 Nó chỉ nhắc ta chọn 119 00:02:20,020 --> 00:02:21,155 đúng người, đúng lúc, đúng 120 00:02:21,155 --> 00:02:22,290 mức. Một người thật lòng 121 00:02:22,290 --> 00:02:23,425 hơn trăm người 122 00:02:23,425 --> 00:02:24,560 nghe cho vui. 123 00:02:25,060 --> 00:02:26,332 Sau cùng, người phải kéo 124 00:02:26,332 --> 00:02:27,605 ta ra khỏi khổ đau 125 00:02:27,605 --> 00:02:28,878 trước hết vẫn là chính 126 00:02:28,878 --> 00:02:30,150 ta. Người khác có thể 127 00:02:30,150 --> 00:02:31,422 nghe và khuyên, nhưng không 128 00:02:31,422 --> 00:02:32,695 ai sống thay đời ta. 129 00:02:32,695 --> 00:02:33,968 Đừng trao quyền chữa lành 130 00:02:33,968 --> 00:02:35,240 cho người không thương mình. 131 00:02:35,740 --> 00:02:36,895 Cổ nhân dạy, lời đau 132 00:02:36,895 --> 00:02:38,050 lòng phải gửi đúng nơi. 133 00:02:38,050 --> 00:02:39,205 Nói với người thương, nỗi 134 00:02:39,205 --> 00:02:40,360 khổ được chia đôi. Nói 135 00:02:40,360 --> 00:02:41,515 với người lạnh, nỗi khổ 136 00:02:41,515 --> 00:02:42,670 có khi nhân lên. Hãy 137 00:02:42,670 --> 00:02:43,825 giữ lòng, chọn bạn, rồi 138 00:02:43,825 --> 00:02:44,980 bình an trở về.