1 00:00:00,000 --> 00:00:01,132 Có người sinh ra trong 2 00:00:01,132 --> 00:00:02,264 mái nhà nghèo, bữa cơm 3 00:00:02,264 --> 00:00:03,397 chỉ có rau dưa, áo 4 00:00:03,397 --> 00:00:04,529 mặc đã sờn vai. Nhưng 5 00:00:04,529 --> 00:00:05,661 họ vẫn biết chào hỏi, 6 00:00:05,661 --> 00:00:06,793 giữ lời, thương người. Cổ 7 00:00:06,793 --> 00:00:07,926 nhân dạy, nghèo tiền không 8 00:00:07,926 --> 00:00:09,058 đáng sợ, đáng sợ là 9 00:00:09,058 --> 00:00:10,190 để lòng mình nghèo đi. 10 00:00:10,690 --> 00:00:11,831 Nghèo tiền chỉ làm đời 11 00:00:11,831 --> 00:00:12,972 sống vất vả. Nghèo lòng 12 00:00:12,972 --> 00:00:14,113 mới khiến người ta hẹp 13 00:00:14,113 --> 00:00:15,254 hòi, cay nghiệt, chỉ thấy 14 00:00:15,254 --> 00:00:16,396 phần thiếu của mình mà 15 00:00:16,396 --> 00:00:17,537 quên nỗi khổ của người 16 00:00:17,537 --> 00:00:18,678 khác. Khi lòng đã nghèo, 17 00:00:18,678 --> 00:00:19,819 thấy ai hơn mình cũng 18 00:00:19,819 --> 00:00:20,960 dễ sinh oán. 19 00:00:21,460 --> 00:00:22,579 Người có chí dù nghèo 20 00:00:22,579 --> 00:00:23,698 vẫn không hèn. Họ có 21 00:00:23,698 --> 00:00:24,816 thể ăn cơm đạm bạc, 22 00:00:24,816 --> 00:00:25,935 mặc áo vá, nhưng lời 23 00:00:25,935 --> 00:00:27,054 nói không thấp, việc làm 24 00:00:27,054 --> 00:00:28,172 không xấu. Hoàn cảnh có 25 00:00:28,172 --> 00:00:29,291 thể nghèo, nhân phẩm thì 26 00:00:29,291 --> 00:00:30,410 không thể đem bán. 27 00:00:30,910 --> 00:00:31,985 Thiếu thốn dễ làm người 28 00:00:31,985 --> 00:00:33,060 ta nóng nảy. Nhưng càng 29 00:00:33,060 --> 00:00:34,135 khó, càng phải giữ lòng 30 00:00:34,135 --> 00:00:35,210 rộng. Một bát cơm chia 31 00:00:35,210 --> 00:00:36,285 đôi có khi nuôi được 32 00:00:36,285 --> 00:00:37,360 tình thân. Một lời dịu 33 00:00:37,360 --> 00:00:38,435 xuống có khi giữ được 34 00:00:38,435 --> 00:00:39,510 cả mái nhà. 35 00:00:40,010 --> 00:00:41,148 Có người nghèo một chút 36 00:00:41,148 --> 00:00:42,286 liền trách trời, trách cha 37 00:00:42,286 --> 00:00:43,423 mẹ, trách vợ con. Nhưng 38 00:00:43,423 --> 00:00:44,561 trách móc chỉ làm phúc 39 00:00:44,561 --> 00:00:45,699 khí mỏng đi. Nhà đã 40 00:00:45,699 --> 00:00:46,837 ít của, nếu còn ít 41 00:00:46,837 --> 00:00:47,974 thương, ít nhẫn, ít hòa, 42 00:00:47,974 --> 00:00:49,112 thì cái nghèo bước thẳng 43 00:00:49,112 --> 00:00:50,250 vào lòng. 44 00:00:50,750 --> 00:00:51,985 Cổ nhân quý người nghèo 45 00:00:51,985 --> 00:00:53,220 mà siêng. Sáng quét sân, 46 00:00:53,220 --> 00:00:54,455 ra đồng chăm ruộng, tối 47 00:00:54,455 --> 00:00:55,690 sửa lại mái tranh. Tay 48 00:00:55,690 --> 00:00:56,925 còn biết làm thì lòng 49 00:00:56,925 --> 00:00:58,160 còn đường sáng. Người chịu 50 00:00:58,160 --> 00:00:59,395 làm, dù chậm, vẫn đang 51 00:00:59,395 --> 00:01:00,630 đi ra khỏi bóng tối. 52 00:01:01,130 --> 00:01:02,214 Trong nhà nghèo, lời nói 53 00:01:02,214 --> 00:01:03,299 càng phải mềm. Vì không 54 00:01:03,299 --> 00:01:04,383 có nhiều của cải để 55 00:01:04,383 --> 00:01:05,468 bù đắp tổn thương, chỉ 56 00:01:05,468 --> 00:01:06,552 còn sự tử tế để 57 00:01:06,552 --> 00:01:07,637 nương nhau. Một câu thương 58 00:01:07,637 --> 00:01:08,721 có thể khiến căn nhà 59 00:01:08,721 --> 00:01:09,806 nhỏ hóa thành nơi đáng 60 00:01:09,806 --> 00:01:10,890 trở về. 61 00:01:11,390 --> 00:01:12,561 Thấy người khác khá hơn, 62 00:01:12,561 --> 00:01:13,732 đừng vội ghen. Có khi 63 00:01:13,732 --> 00:01:14,904 họ đã nhịn nhiều năm, 64 00:01:14,904 --> 00:01:16,075 thức nhiều đêm, chịu nhiều 65 00:01:16,075 --> 00:01:17,246 điều ta không thấy. Biết 66 00:01:17,246 --> 00:01:18,418 mừng cho người, lòng tự 67 00:01:18,418 --> 00:01:19,589 nhiên rộng ra, đường mình 68 00:01:19,589 --> 00:01:20,760 cũng bớt chật. 69 00:01:21,260 --> 00:01:22,499 Lúc nghèo, càng không nên 70 00:01:22,499 --> 00:01:23,737 nói lời cay độc. Lời 71 00:01:23,737 --> 00:01:24,976 cay khiến người muốn giúp 72 00:01:24,976 --> 00:01:26,214 cũng lùi lại. Người biết 73 00:01:26,214 --> 00:01:27,453 giữ miệng trong khó khăn 74 00:01:27,453 --> 00:01:28,691 là người còn giữ được 75 00:01:28,691 --> 00:01:29,930 cửa phúc cho mình. 76 00:01:30,430 --> 00:01:31,555 Có người nghèo mà lòng 77 00:01:31,555 --> 00:01:32,680 rất giàu. Gặp người đói 78 00:01:32,680 --> 00:01:33,805 hơn vẫn chia nửa củ 79 00:01:33,805 --> 00:01:34,930 khoai. Thấy người già qua 80 00:01:34,930 --> 00:01:36,055 đường vẫn đưa tay đỡ. 81 00:01:36,055 --> 00:01:37,180 Không phải vì họ dư 82 00:01:37,180 --> 00:01:38,305 dả, mà vì trong lòng 83 00:01:38,305 --> 00:01:39,430 họ còn ánh sáng. 84 00:01:39,930 --> 00:01:41,039 Cái nghèo có thể thử 85 00:01:41,039 --> 00:01:42,148 lòng người. Có người vì 86 00:01:42,148 --> 00:01:43,256 túng thiếu mà nói dối, 87 00:01:43,256 --> 00:01:44,365 lừa gạt, chiếm phần của 88 00:01:44,365 --> 00:01:45,474 người yếu hơn. Tưởng được 89 00:01:45,474 --> 00:01:46,583 chút lợi, nhưng đã tự 90 00:01:46,583 --> 00:01:47,691 làm nghèo phúc 91 00:01:47,691 --> 00:01:48,800 đức của mình. 92 00:01:49,300 --> 00:01:50,377 Nhà nghèo mà còn hòa 93 00:01:50,377 --> 00:01:51,454 khí thì vẫn còn đường 94 00:01:51,454 --> 00:01:52,531 đi. Vợ chồng biết đỡ 95 00:01:52,531 --> 00:01:53,609 nhau, anh em biết nhường 96 00:01:53,609 --> 00:01:54,686 nhau, con cái biết thương 97 00:01:54,686 --> 00:01:55,763 cha mẹ, đó là vốn 98 00:01:55,763 --> 00:01:56,840 quý hơn bạc. 99 00:01:57,340 --> 00:01:58,521 Cha mẹ nghèo đừng chỉ 100 00:01:58,521 --> 00:01:59,702 than khổ trước mặt con. 101 00:01:59,702 --> 00:02:00,883 Hãy dạy con biết làm, 102 00:02:00,883 --> 00:02:02,064 biết học, biết kính trên 103 00:02:02,064 --> 00:02:03,246 nhường dưới. Một đứa trẻ 104 00:02:03,246 --> 00:02:04,427 thiếu thốn mà không oán, 105 00:02:04,427 --> 00:02:05,608 không lười, không gian, thì 106 00:02:05,608 --> 00:02:06,789 cái nghèo không 107 00:02:06,789 --> 00:02:07,970 thắng được nó. 108 00:02:08,470 --> 00:02:09,643 Giàu hay nghèo đều là 109 00:02:09,643 --> 00:02:10,816 phép thử. Nghèo thử lòng 110 00:02:10,816 --> 00:02:11,989 nhẫn nại. Giàu thử lòng 111 00:02:11,989 --> 00:02:13,161 khiêm cung. Nếu nghèo mà 112 00:02:13,161 --> 00:02:14,334 giữ được nhân nghĩa, sau 113 00:02:14,334 --> 00:02:15,507 này có thêm của cải 114 00:02:15,507 --> 00:02:16,680 cũng không dễ kiêu. 115 00:02:17,180 --> 00:02:18,331 Đừng sợ nghèo trước mắt. 116 00:02:18,331 --> 00:02:19,483 Chỉ sợ nghèo ý chí, 117 00:02:19,483 --> 00:02:20,634 nghèo lòng thương, nghèo sự 118 00:02:20,634 --> 00:02:21,785 tử tế. Tiền có thể 119 00:02:21,785 --> 00:02:22,936 chậm đến, nhưng phúc khí 120 00:02:22,936 --> 00:02:24,088 thường đến trước với người 121 00:02:24,088 --> 00:02:25,239 chịu khó và biết giữ 122 00:02:25,239 --> 00:02:26,390 phẩm hạnh. 123 00:02:26,890 --> 00:02:28,001 Cổ nhân dạy, nghèo không 124 00:02:28,001 --> 00:02:29,112 đáng sợ, sợ nhất là 125 00:02:29,112 --> 00:02:30,223 lòng người nghèo đi. Giữ 126 00:02:30,223 --> 00:02:31,334 được lòng rộng, lời lành 127 00:02:31,334 --> 00:02:32,446 và nhân phẩm trong cảnh 128 00:02:32,446 --> 00:02:33,557 khó, thì đời chưa giàu 129 00:02:33,557 --> 00:02:34,668 cũng đã không hèn, nhà 130 00:02:34,668 --> 00:02:35,779 chưa lớn cũng 131 00:02:35,779 --> 00:02:36,890 đã có phúc.