1 00:00:00,000 --> 00:00:01,072 Ở đời, có những mối 2 00:00:01,072 --> 00:00:02,144 quan hệ không hỏng vì 3 00:00:02,144 --> 00:00:03,216 chuyện lớn, mà hỏng vì 4 00:00:03,216 --> 00:00:04,288 một câu nói quá tuyệt 5 00:00:04,288 --> 00:00:05,360 tình. Lời đã ra khỏi 6 00:00:05,360 --> 00:00:06,432 miệng giống như dao đã 7 00:00:06,432 --> 00:00:07,504 rời vỏ, dù có thu 8 00:00:07,504 --> 00:00:08,576 lại cũng để lại vết. 9 00:00:08,576 --> 00:00:09,648 Cổ nhân dạy, đừng nói 10 00:00:09,648 --> 00:00:10,720 lời tuyệt tình. 11 00:00:11,220 --> 00:00:12,425 Khi nóng giận, miệng thường 12 00:00:12,425 --> 00:00:13,630 đi nhanh hơn lòng. Điều 13 00:00:13,630 --> 00:00:14,835 ta nói trong một phút 14 00:00:14,835 --> 00:00:16,040 bốc đồng, người khác có 15 00:00:16,040 --> 00:00:17,245 thể nhớ suốt nhiều năm. 16 00:00:17,245 --> 00:00:18,450 Nếu chưa thể nói lời 17 00:00:18,450 --> 00:00:19,655 tử tế, ít nhất hãy 18 00:00:19,655 --> 00:00:20,860 chậm lại một hơi thở. 19 00:00:21,360 --> 00:00:22,515 Đường đời dài, hôm nay 20 00:00:22,515 --> 00:00:23,670 quay lưng, ngày sau có 21 00:00:23,670 --> 00:00:24,825 khi lại gặp. Nói lời 22 00:00:24,825 --> 00:00:25,980 quá cạn tình là tự 23 00:00:25,980 --> 00:00:27,135 đốt cây cầu sau lưng 24 00:00:27,135 --> 00:00:28,290 mình. Người khôn dù không 25 00:00:28,290 --> 00:00:29,445 đi chung nữa, vẫn chừa 26 00:00:29,445 --> 00:00:30,600 cho nhau một lối qua. 27 00:00:31,100 --> 00:00:32,136 Có lúc ta cãi thắng 28 00:00:32,136 --> 00:00:33,171 một câu, nhưng thua mất 29 00:00:33,171 --> 00:00:34,207 một tấm lòng. Cái tôi 30 00:00:34,207 --> 00:00:35,242 được hả hê trong chốc 31 00:00:35,242 --> 00:00:36,278 lát, còn tình nghĩa thì 32 00:00:36,278 --> 00:00:37,313 nguội đi rất lâu. Người 33 00:00:37,313 --> 00:00:38,349 biết giữ phúc không lấy 34 00:00:38,349 --> 00:00:39,384 lời sắc để đổi lấy 35 00:00:39,384 --> 00:00:40,420 sự cô đơn. 36 00:00:40,920 --> 00:00:42,092 Với người thân, nhiều người 37 00:00:42,092 --> 00:00:43,264 lại dễ buông lời nặng 38 00:00:43,264 --> 00:00:44,437 nhất. Vì nghĩ thân rồi 39 00:00:44,437 --> 00:00:45,609 nên không cần giữ, gần 40 00:00:45,609 --> 00:00:46,781 rồi nên không sợ mất. 41 00:00:46,781 --> 00:00:47,953 Nhưng chính người thương ta 42 00:00:47,953 --> 00:00:49,126 lâu nhất, lại đau nhất 43 00:00:49,126 --> 00:00:50,298 khi nghe lời tuyệt tình 44 00:00:50,298 --> 00:00:51,470 từ miệng ta. 45 00:00:51,970 --> 00:00:53,112 Một câu nói như không 46 00:00:53,112 --> 00:00:54,254 cần nữa, tùy anh, tùy 47 00:00:54,254 --> 00:00:55,397 chị, đừng bao giờ gặp 48 00:00:55,397 --> 00:00:56,539 lại, có thể làm lạnh 49 00:00:56,539 --> 00:00:57,681 đi bao năm chăm sóc. 50 00:00:57,681 --> 00:00:58,823 Người nghe không chỉ nghe 51 00:00:58,823 --> 00:00:59,966 chữ, họ nghe cả sự 52 00:00:59,966 --> 00:01:01,108 phủ nhận những điều từng 53 00:01:01,108 --> 00:01:02,250 cùng nhau vượt qua. 54 00:01:02,750 --> 00:01:03,895 Khi lòng đang loạn, càng 55 00:01:03,895 --> 00:01:05,040 nói càng dễ sai. Im 56 00:01:05,040 --> 00:01:06,185 lặng lúc ấy không phải 57 00:01:06,185 --> 00:01:07,330 yếu đuối, mà là tự 58 00:01:07,330 --> 00:01:08,475 cứu mình khỏi lời hối 59 00:01:08,475 --> 00:01:09,620 hận. Đợi tâm lắng xuống, 60 00:01:09,620 --> 00:01:10,765 lời nói mới có chỗ 61 00:01:10,765 --> 00:01:11,910 cho tình nghĩa quay về. 62 00:01:12,410 --> 00:01:13,437 Thân nhau nên biết điểm 63 00:01:13,437 --> 00:01:14,463 yếu của nhau. Nhưng lúc 64 00:01:14,463 --> 00:01:15,490 giận mà đem bí mật 65 00:01:15,490 --> 00:01:16,517 cũ ra làm dao, ấy 66 00:01:16,517 --> 00:01:17,543 là điều rất tổn đức. 67 00:01:17,543 --> 00:01:18,570 Người từng tin ta sẽ 68 00:01:18,570 --> 00:01:19,597 không chỉ đau, mà còn 69 00:01:19,597 --> 00:01:20,623 sợ lòng mình đã đặt 70 00:01:20,623 --> 00:01:21,650 nhầm chỗ. 71 00:01:22,150 --> 00:01:23,172 Có những mối duyên thật 72 00:01:23,172 --> 00:01:24,194 sự phải kết thúc. Nhưng 73 00:01:24,194 --> 00:01:25,217 kết thúc cũng cần nhân 74 00:01:25,217 --> 00:01:26,239 hậu. Đóng một cánh cửa 75 00:01:26,239 --> 00:01:27,261 nhẹ tay, để sau này 76 00:01:27,261 --> 00:01:28,283 nhớ lại không quá hổ 77 00:01:28,283 --> 00:01:29,306 thẹn. Rời đi tử tế 78 00:01:29,306 --> 00:01:30,328 cũng là một 79 00:01:30,328 --> 00:01:31,350 loại tu dưỡng. 80 00:01:31,850 --> 00:01:32,951 Lời mềm không làm ta 81 00:01:32,951 --> 00:01:34,052 thấp đi. Nói chậm, nói 82 00:01:34,052 --> 00:01:35,154 nhẹ, nói có chừng mực 83 00:01:35,154 --> 00:01:36,255 là giữ thể diện cho 84 00:01:36,255 --> 00:01:37,356 người, cũng là giữ đường 85 00:01:37,356 --> 00:01:38,458 lui cho mình. Người có 86 00:01:38,458 --> 00:01:39,559 phúc thường biết để lời 87 00:01:39,559 --> 00:01:40,660 nói có hậu. 88 00:01:41,160 --> 00:01:42,238 Sau cơn giận, một lời 89 00:01:42,238 --> 00:01:43,315 xin lỗi là cần, nhưng 90 00:01:43,315 --> 00:01:44,392 không phải vết nào cũng 91 00:01:44,392 --> 00:01:45,470 lành ngay. Chiếc bát vỡ 92 00:01:45,470 --> 00:01:46,548 có thể dán lại, song 93 00:01:46,548 --> 00:01:47,625 đường nứt vẫn còn. Vậy 94 00:01:47,625 --> 00:01:48,702 nên khôn nhất là đừng 95 00:01:48,702 --> 00:01:49,780 làm vỡ từ đầu. 96 00:01:50,280 --> 00:01:51,313 Một mái nhà yên không 97 00:01:51,313 --> 00:01:52,347 chỉ nhờ có cơm ăn 98 00:01:52,347 --> 00:01:53,380 áo mặc, mà còn nhờ 99 00:01:53,380 --> 00:01:54,413 mỗi người biết giữ miệng 100 00:01:54,413 --> 00:01:55,447 lúc khó chịu. Bớt một 101 00:01:55,447 --> 00:01:56,480 câu cay nghiệt, nhà bớt 102 00:01:56,480 --> 00:01:57,513 một đêm lạnh. Nhịn một 103 00:01:57,513 --> 00:01:58,547 lời độc, phúc khí thêm 104 00:01:58,547 --> 00:01:59,580 một phần. 105 00:02:00,080 --> 00:02:01,186 Nếu ta biết câu ấy 106 00:02:01,186 --> 00:02:02,292 nói ra chỉ để làm 107 00:02:02,292 --> 00:02:03,398 đau người khác, tốt nhất 108 00:02:03,398 --> 00:02:04,504 đừng nói. Một phút thắng 109 00:02:04,504 --> 00:02:05,610 bằng cách làm người khác 110 00:02:05,610 --> 00:02:06,716 tổn thương không đáng tự 111 00:02:06,716 --> 00:02:07,822 hào. Lòng người có thể 112 00:02:07,822 --> 00:02:08,928 chịu được nghèo khó, nhưng 113 00:02:08,928 --> 00:02:10,034 khó chịu được 114 00:02:10,034 --> 00:02:11,140 sự khinh miệt. 115 00:02:11,640 --> 00:02:12,684 Sống ở đời, có lý 116 00:02:12,684 --> 00:02:13,729 chưa đủ, còn phải có 117 00:02:13,729 --> 00:02:14,773 tình. Lý giúp ta đứng 118 00:02:14,773 --> 00:02:15,818 vững, tình giúp ta không 119 00:02:15,818 --> 00:02:16,862 thành lạnh lẽo. Người chỉ 120 00:02:16,862 --> 00:02:17,907 biết đúng sai mà quên 121 00:02:17,907 --> 00:02:18,951 lòng người, cuối cùng thắng 122 00:02:18,951 --> 00:02:19,996 nhiều mà chẳng 123 00:02:19,996 --> 00:02:21,040 còn ai gần. 124 00:02:21,540 --> 00:02:22,590 Trước khi nói một câu 125 00:02:22,590 --> 00:02:23,640 nặng, hãy tự hỏi, sau 126 00:02:23,640 --> 00:02:24,690 này nhớ lại ta có 127 00:02:24,690 --> 00:02:25,740 hối hận không. Nếu câu 128 00:02:25,740 --> 00:02:26,790 ấy khiến người nghe tổn 129 00:02:26,790 --> 00:02:27,840 thương mà chẳng giải quyết 130 00:02:27,840 --> 00:02:28,890 được gì, thì im lặng 131 00:02:28,890 --> 00:02:29,940 là phúc, đổi lời mềm 132 00:02:29,940 --> 00:02:30,990 là trí. 133 00:02:31,490 --> 00:02:32,561 Sau cùng, miệng là cửa 134 00:02:32,561 --> 00:02:33,632 của phúc họa. Một lời 135 00:02:33,632 --> 00:02:34,703 tuyệt tình có thể gọi 136 00:02:34,703 --> 00:02:35,774 họa vào nhà, một lời 137 00:02:35,774 --> 00:02:36,846 tử tế có thể giữ 138 00:02:36,846 --> 00:02:37,917 lại duyên lành. Biết giữ 139 00:02:37,917 --> 00:02:38,988 lời lúc nóng giận, chính 140 00:02:38,988 --> 00:02:40,059 là biết giữ phúc cho 141 00:02:40,059 --> 00:02:41,130 đời mình.