1 00:00:00,000 --> 00:00:01,420 Ở đời, lời chê làm 2 00:00:01,420 --> 00:00:02,680 ta đau một lúc, nhưng 3 00:00:02,680 --> 00:00:03,460 lời khen có thể làm 4 00:00:03,460 --> 00:00:05,240 ta say rất lâu. Người 5 00:00:05,240 --> 00:00:06,120 khôn không sợ người khác 6 00:00:06,120 --> 00:00:07,400 chê mình, chỉ sợ một 7 00:00:07,400 --> 00:00:08,440 ngày bản thân chết chìm 8 00:00:08,440 --> 00:00:09,580 trong lời khen. Cổ nhân 9 00:00:09,580 --> 00:00:10,620 dạy, càng được khen càng 10 00:00:10,620 --> 00:00:12,600 phải tỉnh. Khi ai cũng 11 00:00:12,600 --> 00:00:13,820 nói ta giỏi, ta dễ 12 00:00:13,820 --> 00:00:15,040 quên rằng mình vẫn còn 13 00:00:15,040 --> 00:00:16,120 thiếu sót. Khi ai cũng 14 00:00:16,120 --> 00:00:17,300 vỗ tay, ta dễ tưởng 15 00:00:17,300 --> 00:00:18,260 con đường nào mình đi 16 00:00:18,260 --> 00:00:19,600 cũng đúng. Lời khen nếu 17 00:00:19,600 --> 00:00:20,780 không biết giữ, sẽ biến 18 00:00:20,780 --> 00:00:21,600 thành sương mù che mắt. 19 00:00:22,780 --> 00:00:23,720 Có người khen vì thật 20 00:00:23,720 --> 00:00:24,960 lòng, cũng có người khen 21 00:00:24,960 --> 00:00:25,800 để ta mất cảnh giác. 22 00:00:26,600 --> 00:00:27,740 Miệng họ nói ngọt, nhưng 23 00:00:27,740 --> 00:00:28,880 lòng họ có thể đang 24 00:00:28,880 --> 00:00:30,340 chờ ta sơ hở. Người 25 00:00:30,340 --> 00:00:31,260 từng trải nghe lời khen 26 00:00:31,260 --> 00:00:32,360 bằng tai, nhưng xét người 27 00:00:32,360 --> 00:00:34,340 bằng việc làm. Một chút 28 00:00:34,340 --> 00:00:35,140 thành công nếu không biết 29 00:00:35,140 --> 00:00:36,340 cúi đầu, sẽ nuôi cái 30 00:00:36,340 --> 00:00:37,620 tôi thành ngọn núi. Khi 31 00:00:37,620 --> 00:00:38,820 cái tôi quá lớn, lời 32 00:00:38,820 --> 00:00:39,600 góp ý nào cũng thành 33 00:00:39,600 --> 00:00:40,880 khó nghe, người thân nào 34 00:00:40,880 --> 00:00:42,580 cũng thành phiền phức. Đó 35 00:00:42,580 --> 00:00:43,280 là lúc phúc bắt đầu 36 00:00:43,280 --> 00:00:45,500 mỏng đi. Cây lúa chín 37 00:00:45,500 --> 00:00:46,780 thì cúi đầu, người có 38 00:00:46,780 --> 00:00:47,940 phúc thì biết khiêm nhường. 39 00:00:48,300 --> 00:00:49,240 Người càng được trọng, càng 40 00:00:49,240 --> 00:00:50,020 phải nói ít hơn, nghe 41 00:00:50,020 --> 00:00:52,160 nhiều hơn. Bởi danh tiếng 42 00:00:52,160 --> 00:00:53,440 không giữ được người, chỉ 43 00:00:53,440 --> 00:00:54,240 đức hạnh mới giữ được 44 00:00:54,240 --> 00:00:56,820 phúc. Một lời chê thử 45 00:00:56,820 --> 00:00:57,860 sự nhẫn, còn một lời 46 00:00:57,860 --> 00:00:59,420 khen thử sự tỉnh. Bị 47 00:00:59,420 --> 00:01:00,220 chê mà không giận là 48 00:01:00,220 --> 00:01:01,340 khó, được khen mà không 49 00:01:01,340 --> 00:01:02,620 kiêu còn khó hơn. Người 50 00:01:02,620 --> 00:01:03,340 giữ được lòng bình trước 51 00:01:03,340 --> 00:01:04,440 cả hai, mới thật là 52 00:01:04,440 --> 00:01:06,620 người có căn cơ. Tiếng 53 00:01:06,620 --> 00:01:07,600 vỗ tay hôm nay chưa 54 00:01:07,600 --> 00:01:08,540 chắc còn ở ngày mai. 55 00:01:09,440 --> 00:01:10,220 Nếu sống chỉ để được 56 00:01:10,220 --> 00:01:11,160 khen, ta sẽ sợ mọi 57 00:01:11,160 --> 00:01:12,500 lời thật. Người nghiện tiếng 58 00:01:12,500 --> 00:01:13,420 vỗ tay thường đánh mất 59 00:01:13,420 --> 00:01:14,360 sự yên ổn bên trong 60 00:01:14,360 --> 00:01:16,500 mình trước tiên. Người thật 61 00:01:16,500 --> 00:01:17,380 lòng thương ta đôi khi 62 00:01:17,380 --> 00:01:18,720 nói lời khó nghe. Họ 63 00:01:18,720 --> 00:01:19,820 chỉ ra chỗ sai không 64 00:01:19,820 --> 00:01:21,000 phải để hạ ta xuống, 65 00:01:21,060 --> 00:01:21,860 mà để ta khỏi ngã 66 00:01:21,860 --> 00:01:23,160 sâu hơn. Biết quý lời 67 00:01:23,160 --> 00:01:24,140 góp ý là biết giữ 68 00:01:24,140 --> 00:01:25,180 đường lui cho chính mình. 69 00:01:26,240 --> 00:01:26,960 Ở đâu có lợi, ở 70 00:01:26,960 --> 00:01:28,040 đó dễ có lời nịnh. 71 00:01:28,040 --> 00:01:28,980 Khi ta còn hữu dụng, 72 00:01:29,080 --> 00:01:29,920 họ gọi ta là sáng 73 00:01:29,920 --> 00:01:31,020 suốt; khi ta sa cơ, 74 00:01:31,020 --> 00:01:32,000 họ lặng lẽ quay đi. 75 00:01:32,220 --> 00:01:33,160 Vì vậy, đừng đo lòng 76 00:01:33,160 --> 00:01:34,020 người bằng lời họ khen 77 00:01:34,020 --> 00:01:36,140 lúc ta đang lên. Mỗi 78 00:01:36,140 --> 00:01:37,600 tối nên tự hỏi, hôm 79 00:01:37,600 --> 00:01:38,380 nay mình có vì được 80 00:01:38,380 --> 00:01:39,360 khen mà nói quá lời 81 00:01:39,360 --> 00:01:40,780 không, có vì được trọng 82 00:01:40,780 --> 00:01:41,600 mà xem nhẹ ai không. 83 00:01:41,980 --> 00:01:42,840 Người biết tự soi mình 84 00:01:42,840 --> 00:01:43,740 sẽ không cần đời phải 85 00:01:43,740 --> 00:01:44,620 dạy bằng một cú ngã 86 00:01:44,620 --> 00:01:46,840 đau. Đời người may mắn 87 00:01:46,840 --> 00:01:47,700 nhất là có một người 88 00:01:47,700 --> 00:01:48,820 dám nói thật với mình. 89 00:01:49,260 --> 00:01:49,960 Người ấy có thể làm 90 00:01:49,960 --> 00:01:51,220 ta khó chịu, nhưng lại 91 00:01:51,220 --> 00:01:52,260 giữ ta khỏi lạc đường. 92 00:01:52,760 --> 00:01:53,580 Gần người nịnh thì vui 93 00:01:53,580 --> 00:01:54,940 tai, gần người thẳng thì 94 00:01:54,940 --> 00:01:57,140 bền phúc. Một việc làm 95 00:01:57,140 --> 00:01:57,980 được chưa phải đã hơn 96 00:01:57,980 --> 00:01:59,460 người. Một lần được khen 97 00:01:59,460 --> 00:02:00,480 chưa phải đã thành công 98 00:02:00,480 --> 00:02:02,080 lớn. Đường dài còn nhiều 99 00:02:02,080 --> 00:02:03,340 đoạn gập ghềnh, càng đi 100 00:02:03,340 --> 00:02:04,540 xa càng cần lòng khiêm 101 00:02:04,540 --> 00:02:06,980 tốn làm gậy chống. Có 102 00:02:06,980 --> 00:02:07,980 người sợ khiêm nhường thì 103 00:02:07,980 --> 00:02:09,420 bị xem nhẹ. Nhưng người 104 00:02:09,420 --> 00:02:10,400 thật có bản lĩnh không 105 00:02:10,400 --> 00:02:11,880 cần tự phô trương. Hương 106 00:02:11,880 --> 00:02:12,880 thơm của đức hạnh không 107 00:02:12,880 --> 00:02:14,060 ồn ào, nhưng ở lâu 108 00:02:14,060 --> 00:02:15,000 thì ai cũng nhận ra. 109 00:02:16,180 --> 00:02:17,380 Lời khen vốn không xấu, 110 00:02:17,620 --> 00:02:18,400 xấu là khi ta dùng 111 00:02:18,400 --> 00:02:19,320 nó để ru ngủ chính 112 00:02:19,320 --> 00:02:20,740 mình. Nghe khen rồi vui 113 00:02:20,740 --> 00:02:21,980 một chút cũng được, nhưng 114 00:02:21,980 --> 00:02:22,800 sau đó phải quay về 115 00:02:22,800 --> 00:02:24,100 làm việc, sửa mình, giữ 116 00:02:24,100 --> 00:02:26,260 lòng cho sạch. Người biết 117 00:02:26,260 --> 00:02:27,200 tỉnh trước lời khen thì 118 00:02:27,200 --> 00:02:28,380 ít mắc lỗi lớn. Họ 119 00:02:28,380 --> 00:02:29,400 không xem mình là trung 120 00:02:29,400 --> 00:02:30,640 tâm, không xem người khác 121 00:02:30,640 --> 00:02:32,040 là thấp hơn. Chính sự 122 00:02:32,040 --> 00:02:33,040 tỉnh táo ấy giúp họ 123 00:02:33,040 --> 00:02:34,260 đi chậm mà chắc, được 124 00:02:34,260 --> 00:02:36,320 quý mà không kiêu. Cổ 125 00:02:36,320 --> 00:02:37,760 nhân dạy, nghe chê đừng 126 00:02:37,760 --> 00:02:38,960 vội buồn, nghe khen đừng 127 00:02:38,960 --> 00:02:40,280 vội mừng. Lời khen chỉ 128 00:02:40,280 --> 00:02:41,460 là gió thoảng, nhân phẩm 129 00:02:41,460 --> 00:02:42,900 mới là gốc rễ. Đừng 130 00:02:42,900 --> 00:02:43,980 chết trong lời khen, hãy 131 00:02:43,980 --> 00:02:45,020 sống bằng sự tỉnh táo 132 00:02:45,020 --> 00:02:45,420 và khiêm nhường.