1 00:00:00,020 --> 00:00:01,280 Ở đời, người biết ít 2 00:00:01,280 --> 00:00:02,320 thường muốn nói cho nhiều, 3 00:00:02,540 --> 00:00:03,420 còn người thật sự hiểu 4 00:00:03,420 --> 00:00:04,480 lại biết giữ lại vài 5 00:00:04,480 --> 00:00:05,820 phần. Không phải vì họ 6 00:00:05,820 --> 00:00:06,960 sợ, mà vì họ hiểu 7 00:00:06,960 --> 00:00:08,020 lời nói ra rồi khó 8 00:00:08,020 --> 00:00:09,640 thu về. Cổ nhân dạy, 9 00:00:09,640 --> 00:00:10,420 người khôn không nói hết 10 00:00:10,420 --> 00:00:12,600 điều mình biết. Một câu 11 00:00:12,600 --> 00:00:13,660 nói đúng nhưng sai lúc, 12 00:00:13,780 --> 00:00:14,720 sai chỗ, cũng có thể 13 00:00:14,720 --> 00:00:16,220 thành mầm họa. Biết mà 14 00:00:16,220 --> 00:00:17,280 nói hết, có khi làm 15 00:00:17,280 --> 00:00:18,380 người khác mất mặt, làm 16 00:00:18,380 --> 00:00:19,980 lòng người sinh oán. Người 17 00:00:19,980 --> 00:00:20,880 có phúc biết chọn lời 18 00:00:20,880 --> 00:00:22,940 trước khi mở miệng. Có 19 00:00:22,940 --> 00:00:23,780 những điều nhìn thấy nhưng 20 00:00:23,780 --> 00:00:25,040 không cần vạch trần. Có 21 00:00:25,040 --> 00:00:25,940 những lỗi của người khác, 22 00:00:26,080 --> 00:00:27,000 biết rồi chỉ nên để 23 00:00:27,000 --> 00:00:28,680 trong lòng. Giữ lại một 24 00:00:28,680 --> 00:00:29,940 phần không phải giả dối, 25 00:00:30,140 --> 00:00:30,920 mà là để chừa cho 26 00:00:30,920 --> 00:00:33,320 người ta đường sửa. Nhiều 27 00:00:33,320 --> 00:00:34,200 người vừa hiểu được chút 28 00:00:34,200 --> 00:00:35,060 chuyện đã vội chứng tỏ 29 00:00:35,060 --> 00:00:36,600 mình nhìn xa. Nhưng càng 30 00:00:36,600 --> 00:00:37,860 cố chứng tỏ, càng dễ 31 00:00:37,860 --> 00:00:38,940 làm người khác đề phòng. 32 00:00:39,260 --> 00:00:40,200 Sự sáng suốt thật sự 33 00:00:40,200 --> 00:00:41,440 không cần ồn ào, nó 34 00:00:41,440 --> 00:00:42,420 nằm trong cách ta xử 35 00:00:42,420 --> 00:00:44,800 sự. Chuyện trong nhà, kế 36 00:00:44,800 --> 00:00:45,840 hoạch trong lòng, khó khăn 37 00:00:45,840 --> 00:00:47,140 riêng tư, không phải ai 38 00:00:47,140 --> 00:00:48,300 cũng đáng nghe. Nói hết 39 00:00:48,300 --> 00:00:49,920 cho người ngoài biết, đôi 40 00:00:49,920 --> 00:00:51,040 khi là trao dao cho 41 00:00:51,040 --> 00:00:52,520 người khác cầm. Người khôn 42 00:00:52,520 --> 00:00:53,560 giữ miệng như giữ cửa 43 00:00:53,560 --> 00:00:55,880 nhà. Nhìn thấu một người 44 00:00:55,880 --> 00:00:56,740 chưa chắc phải nói ra. 45 00:00:57,440 --> 00:00:58,600 Có khi im lặng quan 46 00:00:58,600 --> 00:00:59,460 sát còn sáng hơn lời 47 00:00:59,460 --> 00:01:00,900 phán xét. Người từng trải 48 00:01:00,900 --> 00:01:01,920 không vội kết luận trước 49 00:01:01,920 --> 00:01:02,980 mặt đám đông, vì họ 50 00:01:02,980 --> 00:01:03,900 biết lòng người luôn có 51 00:01:03,900 --> 00:01:06,160 nhiều lớp. Sự thật nếu 52 00:01:06,160 --> 00:01:07,020 nói bằng dao sẽ làm 53 00:01:07,020 --> 00:01:08,900 người nghe chảy máu. Sự 54 00:01:08,900 --> 00:01:09,820 thật nếu nói bằng lòng 55 00:01:09,820 --> 00:01:10,940 thiện, mới có cơ hội 56 00:01:10,940 --> 00:01:12,180 được tiếp nhận. Người khôn 57 00:01:12,180 --> 00:01:13,520 không giấu điều cần nói, 58 00:01:13,840 --> 00:01:14,580 nhưng biết nói sao cho 59 00:01:14,580 --> 00:01:15,740 người khác còn muốn nghe. 60 00:01:16,680 --> 00:01:18,060 Có lúc im lặng bị 61 00:01:18,060 --> 00:01:19,160 xem là yếu, nhưng người 62 00:01:19,160 --> 00:01:20,040 biết im đúng lúc mới 63 00:01:20,040 --> 00:01:21,520 mạnh. Tranh thắng một câu 64 00:01:21,520 --> 00:01:22,440 có thể thỏa lòng một 65 00:01:22,440 --> 00:01:23,640 phút, còn giữ được hòa 66 00:01:23,640 --> 00:01:24,600 khí mới là thắng lâu 67 00:01:24,600 --> 00:01:26,680 dài. Nói chuyện với ai 68 00:01:26,680 --> 00:01:27,800 cũng nên chừa ba phần. 69 00:01:28,620 --> 00:01:29,540 Chừa cho họ thể diện, 70 00:01:29,740 --> 00:01:30,540 chừa cho mình đường lui, 71 00:01:30,720 --> 00:01:31,520 chừa cho tình nghĩa không 72 00:01:31,520 --> 00:01:33,140 đứt. Người nói cạn quá 73 00:01:33,140 --> 00:01:34,260 thường tưởng mình thẳng, nhưng 74 00:01:34,260 --> 00:01:35,120 thật ra là thiếu từ 75 00:01:35,120 --> 00:01:37,720 bi. Với người thân, ta 76 00:01:37,720 --> 00:01:38,680 càng dễ nói hết những 77 00:01:38,680 --> 00:01:40,380 lời nặng nhất. Vì nghĩ 78 00:01:40,380 --> 00:01:41,340 họ sẽ không bỏ mình, 79 00:01:41,340 --> 00:01:42,460 nên ta quên giữ miệng. 80 00:01:42,620 --> 00:01:43,760 Nhưng chính người gần nhất 81 00:01:43,760 --> 00:01:44,700 lại là người đau sâu 82 00:01:44,700 --> 00:01:45,960 nhất khi nghe lời thiếu 83 00:01:45,960 --> 00:01:48,000 chừng mực. Nghe được chuyện 84 00:01:48,000 --> 00:01:48,900 riêng của ai là một 85 00:01:48,900 --> 00:01:50,740 thử thách nhân phẩm. Truyền 86 00:01:50,740 --> 00:01:51,620 đi một câu chuyện có 87 00:01:51,620 --> 00:01:52,340 thể đổi lấy vài phút 88 00:01:52,340 --> 00:01:53,620 vui miệng, nhưng đánh mất 89 00:01:53,620 --> 00:01:54,920 sự tin cậy cả đời. 90 00:01:55,200 --> 00:01:56,440 Người có đức biết giữ 91 00:01:56,440 --> 00:01:57,440 chuyện người như giữ chuyện 92 00:01:57,440 --> 00:01:59,720 mình. Khi trong lòng còn 93 00:01:59,720 --> 00:02:01,080 giận, còn tự ái, còn 94 00:02:01,080 --> 00:02:02,340 muốn hơn thua, lời nói 95 00:02:02,340 --> 00:02:03,240 thường bị nhuộm màu tổn 96 00:02:03,240 --> 00:02:04,820 thương. Chờ lòng lắng xuống 97 00:02:04,820 --> 00:02:06,280 rồi hãy nói. Nước đục 98 00:02:06,280 --> 00:02:07,440 không soi được mặt, tâm 99 00:02:07,440 --> 00:02:08,460 loạn không sinh lời sáng. 100 00:02:09,680 --> 00:02:10,540 Nói nhiều chưa chắc khiến 101 00:02:10,540 --> 00:02:12,000 người nể. Một câu đúng 102 00:02:12,000 --> 00:02:13,220 lúc, đúng mực, có khi 103 00:02:13,220 --> 00:02:14,200 còn quý hơn trăm câu 104 00:02:14,200 --> 00:02:15,820 giải thích. Người khôn không 105 00:02:15,820 --> 00:02:16,700 dùng lời để lấp khoảng 106 00:02:16,700 --> 00:02:17,940 trống, họ để sự điềm 107 00:02:17,940 --> 00:02:18,880 tĩnh tự nói thay mình. 108 00:02:20,020 --> 00:02:21,300 Phúc không chỉ đến từ 109 00:02:21,300 --> 00:02:22,580 việc làm thiện, mà còn 110 00:02:22,580 --> 00:02:23,760 từ việc bớt tạo khẩu 111 00:02:23,880 --> 00:02:25,380 nghiệp. Một lời cay nghiệt 112 00:02:25,380 --> 00:02:26,240 có thể làm mất phúc 113 00:02:26,240 --> 00:02:27,460 đã tích nhiều ngày. Giữ 114 00:02:27,460 --> 00:02:28,540 miệng cho hiền là giữ 115 00:02:28,540 --> 00:02:29,520 đường bình an cho chính 116 00:02:29,520 --> 00:02:32,240 mình. Không nói hết không 117 00:02:32,240 --> 00:02:33,200 có nghĩa là yếu lòng 118 00:02:33,200 --> 00:02:34,560 hay che giấu. Đó là 119 00:02:34,560 --> 00:02:35,840 biết điều gì nên nói, 120 00:02:36,140 --> 00:02:37,080 điều gì nên để thời 121 00:02:37,080 --> 00:02:38,580 gian nói, điều gì nên 122 00:02:38,580 --> 00:02:39,580 để người tự ngộ ra. 123 00:02:41,480 --> 00:02:42,640 Người càng sâu càng ít 124 00:02:42,640 --> 00:02:43,900 làm ồn. Cổ nhân dạy, 125 00:02:43,900 --> 00:02:45,180 người khôn không nói hết 126 00:02:45,180 --> 00:02:46,280 điều mình biết, không phơi 127 00:02:46,280 --> 00:02:47,740 hết điều mình thấy, không 128 00:02:47,920 --> 00:02:49,240 đem lời sắc làm tổn 129 00:02:49,360 --> 00:02:50,260 thương người. Biết giữ miệng, 130 00:02:50,260 --> 00:02:50,560 giữ lòng,