1 00:00:00,000 --> 00:00:01,064 Cổ nhân dạy, người biết 2 00:00:01,064 --> 00:00:02,128 ơn thì đường đời càng 3 00:00:02,128 --> 00:00:03,192 sáng. Một bát cơm, một 4 00:00:03,192 --> 00:00:04,256 lời chỉ dẫn, một lần 5 00:00:04,256 --> 00:00:05,320 được nâng đỡ, nếu còn 6 00:00:05,320 --> 00:00:06,384 nhớ trong lòng thì phúc 7 00:00:06,384 --> 00:00:07,448 khí chưa cạn. Người quên 8 00:00:07,448 --> 00:00:08,512 ơn dễ mất bạn, người 9 00:00:08,512 --> 00:00:09,576 biết ơn tự 10 00:00:09,576 --> 00:00:10,640 có quý nhân. 11 00:00:11,140 --> 00:00:12,223 Ơn đầu đời không ở 12 00:00:12,223 --> 00:00:13,307 đâu xa, là bóng cha 13 00:00:13,307 --> 00:00:14,390 mẹ che mưa nắng cho 14 00:00:14,390 --> 00:00:15,473 ta lớn lên. Người có 15 00:00:15,473 --> 00:00:16,557 thể đi rất xa, nhưng 16 00:00:16,557 --> 00:00:17,640 đừng để lòng mình xa 17 00:00:17,640 --> 00:00:18,723 gốc. Biết nhớ công sinh 18 00:00:18,723 --> 00:00:19,807 dưỡng là ngọn đèn giữ 19 00:00:19,807 --> 00:00:20,890 cho đời không lạc hướng. 20 00:00:21,390 --> 00:00:22,293 Có người cho ta tiền, 21 00:00:22,293 --> 00:00:23,197 có người cho ta đường 22 00:00:23,197 --> 00:00:24,100 đi. Ơn thầy không chỉ 23 00:00:24,100 --> 00:00:25,003 là chữ nghĩa, mà là 24 00:00:25,003 --> 00:00:25,907 cách nhìn đời, cách đứng 25 00:00:25,907 --> 00:00:26,810 thẳng trước khó khăn. Một 26 00:00:26,810 --> 00:00:27,713 lời dạy đúng lúc có 27 00:00:27,713 --> 00:00:28,617 thể đổi cả vận mệnh 28 00:00:28,617 --> 00:00:29,520 về sau. 29 00:00:30,020 --> 00:00:31,182 Khi ta thuận lợi, quanh 30 00:00:31,182 --> 00:00:32,344 mình không thiếu tiếng cười. 31 00:00:32,344 --> 00:00:33,507 Nhưng lúc túng thiếu mà 32 00:00:33,507 --> 00:00:34,669 có người đưa tay, đó 33 00:00:34,669 --> 00:00:35,831 là tình nghĩa đáng khắc 34 00:00:35,831 --> 00:00:36,993 trong lòng. Đừng để ngày 35 00:00:36,993 --> 00:00:38,156 khá hơn làm ta quên 36 00:00:38,156 --> 00:00:39,318 chiếc áo từng được người 37 00:00:39,318 --> 00:00:40,480 vá hộ. 38 00:00:40,980 --> 00:00:42,033 Lòng biết ơn thật sự 39 00:00:42,033 --> 00:00:43,087 không nằm ở lời hoa 40 00:00:43,087 --> 00:00:44,140 mỹ. Nó nằm trong cách 41 00:00:44,140 --> 00:00:45,193 ta sống tử tế hơn, 42 00:00:45,193 --> 00:00:46,247 nhớ đúng người, đáp đúng 43 00:00:46,247 --> 00:00:47,300 lúc. Một chén trà nhỏ, 44 00:00:47,300 --> 00:00:48,353 một lần quay lại giúp, 45 00:00:48,353 --> 00:00:49,407 cũng đủ làm tình nghĩa 46 00:00:49,407 --> 00:00:50,460 ấm lên. 47 00:00:50,960 --> 00:00:52,150 Người nhận mãi mà không 48 00:00:52,150 --> 00:00:53,340 nhớ, lòng sẽ ngày càng 49 00:00:53,340 --> 00:00:54,530 cạn. Ban đầu mất một 50 00:00:54,530 --> 00:00:55,720 người thương, sau mất cả 51 00:00:55,720 --> 00:00:56,910 niềm tin của người đời. 52 00:00:56,910 --> 00:00:58,100 Phúc khí không ở lâu 53 00:00:58,100 --> 00:00:59,290 bên kẻ xem ân tình 54 00:00:59,290 --> 00:01:00,480 như chuyện đương nhiên. 55 00:01:00,980 --> 00:01:02,021 Biết ơn người khác, nhưng 56 00:01:02,021 --> 00:01:03,062 khi giúp ai cũng đừng 57 00:01:03,062 --> 00:01:04,103 ép họ phải mang nợ. 58 00:01:04,103 --> 00:01:05,144 Làm việc thiện mà kể 59 00:01:05,144 --> 00:01:06,186 đi kể lại, thiện tâm 60 00:01:06,186 --> 00:01:07,227 cũng hóa thành gánh nặng. 61 00:01:07,227 --> 00:01:08,268 Cho đi nhẹ nhàng thì 62 00:01:08,268 --> 00:01:09,309 phúc mới nhẹ 63 00:01:09,309 --> 00:01:10,350 nhàng tìm về. 64 00:01:10,850 --> 00:01:11,970 Có những ân tình ta 65 00:01:11,970 --> 00:01:13,090 không thể trả trực tiếp, 66 00:01:13,090 --> 00:01:14,210 vì người xưa đã đi 67 00:01:14,210 --> 00:01:15,330 xa hoặc hoàn cảnh đã 68 00:01:15,330 --> 00:01:16,450 đổi. Vậy hãy trả bằng 69 00:01:16,450 --> 00:01:17,570 cách sống ngay thẳng, giúp 70 00:01:17,570 --> 00:01:18,690 lại người khác khi có 71 00:01:18,690 --> 00:01:19,810 thể. Dòng nước biết chảy 72 00:01:19,810 --> 00:01:20,930 tiếp thì nguồn 73 00:01:20,930 --> 00:01:22,050 không uổng công. 74 00:01:22,550 --> 00:01:23,626 Không phải ai làm ta 75 00:01:23,626 --> 00:01:24,701 đau cũng là kẻ thù. 76 00:01:24,701 --> 00:01:25,777 Có khi một lần bị 77 00:01:25,777 --> 00:01:26,852 từ chối dạy ta tự 78 00:01:26,852 --> 00:01:27,928 lập, một lời chê đúng 79 00:01:27,928 --> 00:01:29,003 giúp ta sửa mình. Người 80 00:01:29,003 --> 00:01:30,079 biết ơn sâu sắc biết 81 00:01:30,079 --> 00:01:31,154 nhặt bài học ngay cả 82 00:01:31,154 --> 00:01:32,230 trong chuyện không vừa lòng. 83 00:01:32,730 --> 00:01:33,801 Nhiều người chỉ biết ơn 84 00:01:33,801 --> 00:01:34,872 khi bàn tay từng nâng 85 00:01:34,872 --> 00:01:35,943 mình không còn ở đó. 86 00:01:35,943 --> 00:01:37,014 Khi còn gặp được, hãy 87 00:01:37,014 --> 00:01:38,086 nói lời tử tế; khi 88 00:01:38,086 --> 00:01:39,157 còn có thể, hãy làm 89 00:01:39,157 --> 00:01:40,228 điều nên làm. Đừng để 90 00:01:40,228 --> 00:01:41,299 hối tiếc trở thành bài 91 00:01:41,299 --> 00:01:42,370 học quá muộn. 92 00:01:42,870 --> 00:01:43,997 Lòng nhớ điều đã nhận 93 00:01:43,997 --> 00:01:45,123 sẽ bớt nhìn đời bằng 94 00:01:45,123 --> 00:01:46,250 thiếu thốn. Người chỉ nhìn 95 00:01:46,250 --> 00:01:47,377 cái chưa có thì luôn 96 00:01:47,377 --> 00:01:48,503 bất mãn; người nhớ cái 97 00:01:48,503 --> 00:01:49,630 đã được thì tự nhiên 98 00:01:49,630 --> 00:01:50,757 mềm lại. Biết ơn là 99 00:01:50,757 --> 00:01:51,883 thuốc giải cho nhiều nỗi 100 00:01:51,883 --> 00:01:53,010 oán trong tâm. 101 00:01:53,510 --> 00:01:54,558 Trong nhà, lời cảm ơn 102 00:01:54,558 --> 00:01:55,606 nhỏ có thể làm ấm 103 00:01:55,606 --> 00:01:56,653 cả bữa cơm. Vợ chồng 104 00:01:56,653 --> 00:01:57,701 biết ơn nhau thì bớt 105 00:01:57,701 --> 00:01:58,749 trách móc; con cái biết 106 00:01:58,749 --> 00:01:59,797 ơn cha mẹ thì bớt 107 00:01:59,797 --> 00:02:00,844 ngỗ nghịch. Phúc nhà lớn 108 00:02:00,844 --> 00:02:01,892 lên từ những điều tưởng 109 00:02:01,892 --> 00:02:02,940 rất nhỏ. 110 00:02:03,440 --> 00:02:04,587 Khi đã qua cơn khổ, 111 00:02:04,587 --> 00:02:05,733 đừng vội chê quá khứ 112 00:02:05,733 --> 00:02:06,880 nghèo hèn. Chính những ngày 113 00:02:06,880 --> 00:02:08,027 thiếu thốn dạy ta biết 114 00:02:08,027 --> 00:02:09,173 đủ, biết thương và biết 115 00:02:09,173 --> 00:02:10,320 quý từng hạt cơm. Người 116 00:02:10,320 --> 00:02:11,467 không quên ngày khó thường 117 00:02:11,467 --> 00:02:12,613 không bị phú quý làm 118 00:02:12,613 --> 00:02:13,760 mờ mắt. 119 00:02:14,260 --> 00:02:15,380 Quý nhân không nhất thiết 120 00:02:15,380 --> 00:02:16,500 là người giàu sang, đôi 121 00:02:16,500 --> 00:02:17,620 khi chỉ là người nói 122 00:02:17,620 --> 00:02:18,740 một câu đúng lúc. Gặp 123 00:02:18,740 --> 00:02:19,860 được người nâng mình, hãy 124 00:02:19,860 --> 00:02:20,980 giữ nghĩa bằng sự chân 125 00:02:20,980 --> 00:02:22,100 thành. Đừng lợi dụng lòng 126 00:02:22,100 --> 00:02:23,220 tốt rồi gọi đó là 127 00:02:23,220 --> 00:02:24,340 khôn ngoan. 128 00:02:24,840 --> 00:02:25,935 Người sống biết ơn đi 129 00:02:25,935 --> 00:02:27,030 đến đâu cũng để lại 130 00:02:27,030 --> 00:02:28,125 hơi ấm. Họ không cần 131 00:02:28,125 --> 00:02:29,220 cầu cạnh nhiều, vì nhân 132 00:02:29,220 --> 00:02:30,315 duyên tốt tự mở cửa. 133 00:02:30,315 --> 00:02:31,410 Một tấm lòng nhớ nghĩa 134 00:02:31,410 --> 00:02:32,505 thường sáng hơn trăm lời 135 00:02:32,505 --> 00:02:33,600 khôn khéo. 136 00:02:34,100 --> 00:02:35,137 Người biết ơn, đường đời 137 00:02:35,137 --> 00:02:36,173 càng sáng, vì họ mang 138 00:02:36,173 --> 00:02:37,210 trong lòng ánh đèn của 139 00:02:37,210 --> 00:02:38,247 tình nghĩa. Nhớ ơn không 140 00:02:38,247 --> 00:02:39,283 làm ta thấp đi, mà 141 00:02:39,283 --> 00:02:40,320 làm tâm hồn cao hơn. 142 00:02:40,320 --> 00:02:41,357 Còn biết cảm ơn, nghĩa 143 00:02:41,357 --> 00:02:42,393 là phúc vẫn còn đường 144 00:02:42,393 --> 00:02:43,430 tìm đến.