1 00:00:00,080 --> 00:00:01,620 Cổ nhân dạy, vợ chồng 2 00:00:01,620 --> 00:00:02,580 đồng lòng thì nhà nghèo 3 00:00:02,580 --> 00:00:03,980 cũng ấm. Thiếu tiền có 4 00:00:03,980 --> 00:00:04,940 thể chịu tạm, thiếu lòng 5 00:00:04,940 --> 00:00:06,100 nhau mới thật lạnh. Một 6 00:00:06,100 --> 00:00:07,180 mái nhà nhỏ, nếu hai 7 00:00:07,180 --> 00:00:08,060 người biết cùng nhìn về 8 00:00:08,060 --> 00:00:09,340 một hướng, gió mưa ngoài 9 00:00:09,340 --> 00:00:10,640 đời cũng bớt dữ dằn. 10 00:00:11,560 --> 00:00:12,820 Lúc khó khăn, lời trách 11 00:00:12,820 --> 00:00:13,920 giống gió lạnh thổi vào 12 00:00:13,920 --> 00:00:15,480 bếp lửa. Càng trách nhau, 13 00:00:15,660 --> 00:00:16,800 đường càng hẹp; càng cùng 14 00:00:16,800 --> 00:00:18,020 nhau tính, lòng càng yên. 15 00:00:18,360 --> 00:00:19,320 Người khôn biết biến câu 16 00:00:19,320 --> 00:00:20,320 than thành câu bàn bạc, 17 00:00:20,500 --> 00:00:21,420 biến nỗi khổ thành việc 18 00:00:21,420 --> 00:00:24,020 cùng gánh. Trong nhà, không 19 00:00:24,020 --> 00:00:24,740 ai lúc nào cũng mạnh 20 00:00:24,740 --> 00:00:26,240 mẽ. Có ngày chồng mỏi, 21 00:00:26,480 --> 00:00:27,420 có ngày vợ buồn; người 22 00:00:27,420 --> 00:00:28,260 còn sức thì đỡ người 23 00:00:28,260 --> 00:00:29,620 kia một đoạn. Vợ chồng 24 00:00:29,620 --> 00:00:30,480 không phải hai người thi 25 00:00:30,480 --> 00:00:31,740 chịu khổ, mà là hai 26 00:00:31,740 --> 00:00:32,520 vai cùng gánh một mái 27 00:00:32,520 --> 00:00:34,580 nhà. Nhìn nhà người sáng 28 00:00:34,580 --> 00:00:35,300 đèn mà chê nhà mình 29 00:00:35,300 --> 00:00:36,900 tối, lòng sẽ sinh oán. 30 00:00:37,000 --> 00:00:37,820 Mỗi nhà có duyên nghiệp 31 00:00:37,820 --> 00:00:39,300 riêng, có nỗi khó riêng 32 00:00:39,300 --> 00:00:40,480 không phơi ra ngoài cửa. 33 00:00:40,600 --> 00:00:41,580 Biết giữ lòng mình trước 34 00:00:41,580 --> 00:00:42,560 sự so sánh là giữ 35 00:00:42,560 --> 00:00:43,580 bình an cho gia đình. 36 00:00:44,580 --> 00:00:45,360 Cơm có thể chỉ rau 37 00:00:45,360 --> 00:00:46,440 muối, nhưng nếu người trong 38 00:00:46,440 --> 00:00:47,480 nhà biết nói lời vui, 39 00:00:47,660 --> 00:00:48,840 bữa ăn vẫn ấm. Giàu 40 00:00:48,840 --> 00:00:49,700 mà lạnh lẽo chưa chắc 41 00:00:49,700 --> 00:00:50,860 là phúc; nghèo mà thương 42 00:00:50,860 --> 00:00:52,040 nhau vẫn còn đường sáng. 43 00:00:52,300 --> 00:00:53,100 Hơi ấm của nhà đến 44 00:00:53,100 --> 00:00:55,200 từ lòng người. Tiền bạc 45 00:00:55,200 --> 00:00:56,600 khó khăn dễ làm lòng 46 00:00:56,600 --> 00:00:57,880 người nghi ngờ. Vì vậy 47 00:00:57,920 --> 00:00:58,740 càng thiếu càng phải nói 48 00:00:58,740 --> 00:01:00,220 rõ, đừng giấu giếm, đừng 49 00:01:00,220 --> 00:01:01,340 tự ôm rồi sinh tủi. 50 00:01:01,620 --> 00:01:02,360 Cùng biết hoàn cảnh của 51 00:01:02,360 --> 00:01:03,280 nhau thì nợ nần cũng 52 00:01:03,280 --> 00:01:05,300 nhẹ hơn trong tâm. Có 53 00:01:05,300 --> 00:01:06,360 người ngoài mặt muốn giữ 54 00:01:06,360 --> 00:01:07,660 sang, trong nhà lại ép 55 00:01:07,660 --> 00:01:09,340 nhau đến kiệt sức. Sĩ 56 00:01:09,340 --> 00:01:10,260 diện không nuôi được con, 57 00:01:10,560 --> 00:01:11,740 không trả được nợ, cũng 58 00:01:11,740 --> 00:01:12,920 không giữ được tình nghĩa. 59 00:01:13,120 --> 00:01:14,140 Vợ chồng biết sống thật 60 00:01:14,140 --> 00:01:14,960 với khả năng của mình 61 00:01:14,960 --> 00:01:17,040 thì lòng bớt khổ. Một 62 00:01:17,040 --> 00:01:18,080 người nhóm bếp, một người 63 00:01:18,080 --> 00:01:19,120 gánh nước; một người vá 64 00:01:19,120 --> 00:01:20,580 áo, một người sửa mái. 65 00:01:20,700 --> 00:01:21,500 Những việc nhỏ ấy nếu 66 00:01:21,500 --> 00:01:22,300 làm trong thương yêu sẽ 67 00:01:22,300 --> 00:01:23,700 thành gốc phúc. Nhà không 68 00:01:23,700 --> 00:01:25,360 giàu ngay, nhưng tình nghĩa 69 00:01:25,360 --> 00:01:26,800 mỗi ngày một dày hơn. 70 00:01:27,360 --> 00:01:28,280 Khó khăn chỉ là một 71 00:01:28,280 --> 00:01:29,500 mùa, nhưng lời tuyệt tình 72 00:01:29,500 --> 00:01:30,340 có thể thành vết sẹo 73 00:01:30,340 --> 00:01:31,700 cả đời. Đừng vì túng 74 00:01:31,700 --> 00:01:32,560 thiếu mà nói rằng hối 75 00:01:32,560 --> 00:01:34,020 hận đã cùng nhau. Người 76 00:01:34,020 --> 00:01:34,880 bên cạnh mình cũng đang 77 00:01:34,880 --> 00:01:35,860 đau, chỉ là họ chưa 78 00:01:35,860 --> 00:01:38,220 nói ra. Một lời khen 79 00:01:38,220 --> 00:01:39,320 khi đủ đầy thì dễ, 80 00:01:39,560 --> 00:01:40,240 một lời động viên lúc 81 00:01:40,240 --> 00:01:41,400 khốn khó mới quý. Nói 82 00:01:41,400 --> 00:01:42,200 với nhau rằng đã cố 83 00:01:42,200 --> 00:01:43,380 gắng rồi, lòng người sẽ 84 00:01:43,380 --> 00:01:44,460 có thêm sức. Vợ chồng 85 00:01:44,460 --> 00:01:45,760 nghèo cần cơm áo, nhưng 86 00:01:45,760 --> 00:01:46,580 cũng cần được nâng tinh 87 00:01:46,580 --> 00:01:48,740 thần. Trẻ nhỏ có thể 88 00:01:48,740 --> 00:01:50,020 chịu nhà nghèo, nhưng khó 89 00:01:50,020 --> 00:01:50,880 chịu một mái nhà đầy 90 00:01:50,880 --> 00:01:52,320 cãi vã. Khi cha mẹ 91 00:01:52,320 --> 00:01:53,220 nắm tay nhau qua khó 92 00:01:53,220 --> 00:01:54,560 khăn, con học được niềm 93 00:01:54,560 --> 00:01:55,480 tin. Gia tài đầu tiên 94 00:01:55,480 --> 00:01:56,240 để lại cho con là 95 00:01:56,240 --> 00:01:56,980 một gia đình biết thương 96 00:01:56,980 --> 00:01:59,520 nhau. Người đời mải tìm 97 00:01:59,520 --> 00:02:00,660 quý nhân ngoài cửa, mà 98 00:02:00,660 --> 00:02:01,660 quên người cùng mình thức 99 00:02:01,660 --> 00:02:03,140 khuya, dậy sớm, chịu thiệt. 100 00:02:03,300 --> 00:02:04,380 Vợ hay chồng biết giữ 101 00:02:04,380 --> 00:02:05,440 lòng trong lúc khó chính 102 00:02:05,440 --> 00:02:06,460 là quý nhân của nhau. 103 00:02:06,680 --> 00:02:07,600 Đừng xem sự bền bỉ 104 00:02:07,600 --> 00:02:08,640 ấy là điều hiển nhiên. 105 00:02:09,520 --> 00:02:10,580 Có người lúc nghèo thì 106 00:02:10,580 --> 00:02:11,600 nắm tay, lúc khá lên 107 00:02:11,600 --> 00:02:12,680 lại đổi lòng. Như vậy 108 00:02:12,680 --> 00:02:13,460 là tự chặt gốc phúc 109 00:02:13,460 --> 00:02:14,880 của mình. Người có nghĩa 110 00:02:14,880 --> 00:02:16,140 khi qua khổ càng phải 111 00:02:16,140 --> 00:02:17,280 nhớ người đã cùng mình 112 00:02:17,280 --> 00:02:18,340 ăn bữa cơm thiếu, ngủ 113 00:02:18,340 --> 00:02:20,600 dưới mái nhà dột. Đồng 114 00:02:20,600 --> 00:02:21,560 cam cộng khổ không phải 115 00:02:21,560 --> 00:02:22,320 lời đẹp để nói lúc 116 00:02:22,320 --> 00:02:23,660 cưới, mà là từng ngày 117 00:02:23,660 --> 00:02:24,860 biết chia ngọt sẻ bùi. 118 00:02:25,200 --> 00:02:26,120 Có miếng ngon nhớ người 119 00:02:26,120 --> 00:02:27,160 kia, có chuyện nặng không 120 00:02:27,160 --> 00:02:28,460 đẩy một mình. Phúc gia 121 00:02:28,460 --> 00:02:29,280 đình lớn lên từ sự 122 00:02:29,280 --> 00:02:31,400 chia sẻ rất thật. Dù 123 00:02:31,400 --> 00:02:32,520 nghèo, vợ chồng vẫn cần 124 00:02:32,520 --> 00:02:33,560 một ước mơ chung: sửa 125 00:02:33,560 --> 00:02:34,640 lại mái, nuôi con học 126 00:02:34,640 --> 00:02:35,780 chữ, dành dụm qua mùa. 127 00:02:35,780 --> 00:02:36,800 Ước mơ nhỏ giúp lòng 128 00:02:36,800 --> 00:02:37,940 không tắt. Khi hai người 129 00:02:37,940 --> 00:02:39,060 cùng tin, con đường khó 130 00:02:39,060 --> 00:02:41,260 cũng có ánh đèn. Vợ 131 00:02:41,260 --> 00:02:42,360 chồng đồng lòng, nhà nghèo 132 00:02:42,360 --> 00:02:43,580 cũng ấm, vì giàu nghèo 133 00:02:43,580 --> 00:02:44,600 có lúc đổi thay, còn 134 00:02:44,600 --> 00:02:45,380 nghĩa tình mới là nền 135 00:02:45,380 --> 00:02:46,580 nhà. Cùng nhau qua được 136 00:02:46,580 --> 00:02:47,680 ngày khó, phúc sẽ biết 137 00:02:47,680 --> 00:02:49,080 đường quay lại. Mái nhà 138 00:02:49,080 --> 00:02:50,020 có hai lòng chung sức, 139 00:02:50,140 --> 00:02:50,520 ấy là của 140 00:02:50,520 --> 00:02:51,040 cải bền lâu.