1 00:00:00,000 --> 00:00:01,068 Cổ nhân dạy, dạy con 2 00:00:01,068 --> 00:00:02,136 trước hết phải dạy bằng 3 00:00:02,136 --> 00:00:03,204 đức, không chỉ bằng roi 4 00:00:03,204 --> 00:00:04,272 vọt. Đòn đau có thể 5 00:00:04,272 --> 00:00:05,340 khiến trẻ sợ một lúc, 6 00:00:05,340 --> 00:00:06,408 nhưng đức hạnh của cha 7 00:00:06,408 --> 00:00:07,476 mẹ mới khiến con nhớ 8 00:00:07,476 --> 00:00:08,544 cả đời. Muốn con nên 9 00:00:08,544 --> 00:00:09,612 người, người lớn phải làm 10 00:00:09,612 --> 00:00:10,680 gương trước. 11 00:00:11,180 --> 00:00:12,229 Cha mẹ bảo con thật 12 00:00:12,229 --> 00:00:13,278 thà nhưng lại gian dối 13 00:00:13,278 --> 00:00:14,327 trước mặt con, lời dạy 14 00:00:14,327 --> 00:00:15,376 sẽ mất gốc. Trẻ nhỏ 15 00:00:15,376 --> 00:00:16,424 học bằng mắt trước khi 16 00:00:16,424 --> 00:00:17,473 học bằng tai. Một việc 17 00:00:17,473 --> 00:00:18,522 tử tế cha mẹ làm 18 00:00:18,522 --> 00:00:19,571 lặng lẽ có khi mạnh 19 00:00:19,571 --> 00:00:20,620 hơn trăm câu răn dạy. 20 00:00:21,120 --> 00:00:22,223 Dạy con cần nghiêm, nhưng 21 00:00:22,223 --> 00:00:23,327 nghiêm không phải là làm 22 00:00:23,327 --> 00:00:24,430 con khiếp sợ. Nghiêm là 23 00:00:24,430 --> 00:00:25,533 có giới hạn rõ ràng, 24 00:00:25,533 --> 00:00:26,637 có trước sau, có lý 25 00:00:26,637 --> 00:00:27,740 lẽ. Người cha người mẹ 26 00:00:27,740 --> 00:00:28,843 biết giữ giọng bình tĩnh 27 00:00:28,843 --> 00:00:29,947 thì lời dạy dễ đi 28 00:00:29,947 --> 00:00:31,050 vào lòng con hơn. 29 00:00:31,550 --> 00:00:32,547 Thương con không phải con 30 00:00:32,547 --> 00:00:33,543 muốn gì cũng cho, càng 31 00:00:33,543 --> 00:00:34,540 không phải che hết lỗi 32 00:00:34,540 --> 00:00:35,537 lầm. Chiều quá mức giống 33 00:00:35,537 --> 00:00:36,533 như dựng nhà trên cát, 34 00:00:36,533 --> 00:00:37,530 nhìn thì êm mà dễ 35 00:00:37,530 --> 00:00:38,527 đổ. Tình thương có trí 36 00:00:38,527 --> 00:00:39,523 tuệ biết nói 37 00:00:39,523 --> 00:00:40,520 không khi cần. 38 00:00:41,020 --> 00:00:41,996 Mỗi đứa trẻ có căn 39 00:00:41,996 --> 00:00:42,971 cơ và nhịp lớn lên 40 00:00:42,971 --> 00:00:43,947 riêng. So sánh con với 41 00:00:43,947 --> 00:00:44,922 con nhà người ta chỉ 42 00:00:44,922 --> 00:00:45,898 gieo vào lòng trẻ sự 43 00:00:45,898 --> 00:00:46,873 tủi hổ. Cha mẹ khôn 44 00:00:46,873 --> 00:00:47,849 nhìn thấy điểm sáng của 45 00:00:47,849 --> 00:00:48,824 con, rồi kiên nhẫn thắp 46 00:00:48,824 --> 00:00:49,800 nó lên. 47 00:00:50,300 --> 00:00:51,376 Có những câu cha mẹ 48 00:00:51,376 --> 00:00:52,451 nói lúc nóng giận, con 49 00:00:52,451 --> 00:00:53,527 ghi trong lòng đến lớn. 50 00:00:53,527 --> 00:00:54,602 Một lời mắng nhục không 51 00:00:54,602 --> 00:00:55,678 làm con giỏi hơn, chỉ 52 00:00:55,678 --> 00:00:56,753 làm con sợ sai và 53 00:00:56,753 --> 00:00:57,829 xa lòng. Dạy con nên 54 00:00:57,829 --> 00:00:58,904 sửa hành vi, đừng làm 55 00:00:58,904 --> 00:00:59,980 tổn thương nhân phẩm. 56 00:01:00,480 --> 00:01:01,612 Một lời khen đúng không 57 00:01:01,612 --> 00:01:02,745 làm con kiêu, mà giúp 58 00:01:02,745 --> 00:01:03,878 con biết mình có thể 59 00:01:03,878 --> 00:01:05,010 tốt hơn. Đừng chỉ nhìn 60 00:01:05,010 --> 00:01:06,142 lỗi mà quên nhìn cố 61 00:01:06,142 --> 00:01:07,275 gắng. Khi con được ghi 62 00:01:07,275 --> 00:01:08,408 nhận, lòng tự trọng sẽ 63 00:01:08,408 --> 00:01:09,540 lớn lên cùng trách nhiệm. 64 00:01:10,040 --> 00:01:11,150 Con làm sai, đừng vội 65 00:01:11,150 --> 00:01:12,260 đổ lỗi cho hoàn cảnh 66 00:01:12,260 --> 00:01:13,370 hay bênh vực mù quáng. 67 00:01:13,370 --> 00:01:14,480 Hãy để con biết nhận 68 00:01:14,480 --> 00:01:15,590 lỗi, sửa lỗi và bù 69 00:01:15,590 --> 00:01:16,700 đắp. Người biết chịu trách 70 00:01:16,700 --> 00:01:17,810 nhiệm từ nhỏ, lớn lên 71 00:01:17,810 --> 00:01:18,920 mới đứng vững giữa đời. 72 00:01:19,420 --> 00:01:20,447 Đời không phải lúc nào 73 00:01:20,447 --> 00:01:21,473 cũng bằng phẳng. Nếu cha 74 00:01:21,473 --> 00:01:22,500 mẹ che con khỏi mọi 75 00:01:22,500 --> 00:01:23,527 vất vả, con sẽ yếu 76 00:01:23,527 --> 00:01:24,553 trước gió mưa. Cho con 77 00:01:24,553 --> 00:01:25,580 làm việc vừa sức, biết 78 00:01:25,580 --> 00:01:26,607 quý hạt cơm, biết mồ 79 00:01:26,607 --> 00:01:27,633 hôi, ấy là thương con 80 00:01:27,633 --> 00:01:28,660 đường dài. 81 00:01:29,160 --> 00:01:30,195 Một đứa trẻ biết kính 82 00:01:30,195 --> 00:01:31,230 người già thường có gốc 83 00:01:31,230 --> 00:01:32,265 lễ nghĩa vững. Cha mẹ 84 00:01:32,265 --> 00:01:33,300 muốn con hiếu thuận thì 85 00:01:33,300 --> 00:01:34,335 trong nhà phải đối xử 86 00:01:34,335 --> 00:01:35,370 tử tế với ông bà 87 00:01:35,370 --> 00:01:36,405 trước. Lễ nghĩa không nằm 88 00:01:36,405 --> 00:01:37,440 trên sách, nó sống trong 89 00:01:37,440 --> 00:01:38,475 từng bữa cơm, từng lời 90 00:01:38,475 --> 00:01:39,510 thưa gửi. 91 00:01:40,010 --> 00:01:41,043 Cha mẹ từng dang dở 92 00:01:41,043 --> 00:01:42,077 điều gì, đừng bắt con 93 00:01:42,077 --> 00:01:43,110 sống thay phần đời ấy. 94 00:01:43,110 --> 00:01:44,143 Con là một mầm cây 95 00:01:44,143 --> 00:01:45,177 riêng, cần đất nước và 96 00:01:45,177 --> 00:01:46,210 ánh sáng phù hợp. Dẫn 97 00:01:46,210 --> 00:01:47,243 đường cho con, nhưng đừng 98 00:01:47,243 --> 00:01:48,277 biến tình thương thành sợi 99 00:01:48,277 --> 00:01:49,310 dây trói. 100 00:01:49,810 --> 00:01:50,783 Nhiều đứa trẻ không hư, 101 00:01:50,783 --> 00:01:51,757 chỉ là chưa được lắng 102 00:01:51,757 --> 00:01:52,730 nghe. Khi con mắc lỗi, 103 00:01:52,730 --> 00:01:53,703 cha mẹ hỏi một câu 104 00:01:53,703 --> 00:01:54,677 bình tĩnh có thể mở 105 00:01:54,677 --> 00:01:55,650 ra sự thật. Nghe con 106 00:01:55,650 --> 00:01:56,623 nói không làm mất uy, 107 00:01:56,623 --> 00:01:57,597 mà giúp lời dạy chạm 108 00:01:57,597 --> 00:01:58,570 đúng chỗ. 109 00:01:59,070 --> 00:02:00,079 Dậy sớm, chào hỏi, giữ 110 00:02:00,079 --> 00:02:01,088 lời hứa, ăn cơm biết 111 00:02:01,088 --> 00:02:02,097 mời, làm sai biết xin 112 00:02:02,097 --> 00:02:03,106 lỗi. Những điều nhỏ ấy 113 00:02:03,106 --> 00:02:04,114 tạo thành gia phong. Nhà 114 00:02:04,114 --> 00:02:05,123 có nề nếp không cần 115 00:02:05,123 --> 00:02:06,132 tiếng quát lớn, vì mỗi 116 00:02:06,132 --> 00:02:07,141 người đã biết 117 00:02:07,141 --> 00:02:08,150 tự giữ mình. 118 00:02:08,650 --> 00:02:09,716 Người biết ơn sẽ không 119 00:02:09,716 --> 00:02:10,781 dễ bạc bẽo. Hãy dạy 120 00:02:10,781 --> 00:02:11,847 con nhớ công cha mẹ, 121 00:02:11,847 --> 00:02:12,912 thầy bạn, người từng giúp 122 00:02:12,912 --> 00:02:13,978 mình, và cả những ngày 123 00:02:13,978 --> 00:02:15,043 khó đã rèn mình cứng 124 00:02:15,043 --> 00:02:16,109 cáp. Lòng biết ơn là 125 00:02:16,109 --> 00:02:17,174 chiếc rễ giữ con khỏi 126 00:02:17,174 --> 00:02:18,240 bị đời cuốn trôi. 127 00:02:18,740 --> 00:02:19,851 Không có cha mẹ nào 128 00:02:19,851 --> 00:02:20,962 hoàn hảo. Lỡ nặng lời, 129 00:02:20,962 --> 00:02:22,073 hãy biết xin lỗi; lỡ 130 00:02:22,073 --> 00:02:23,184 sai, hãy biết sửa. Khi 131 00:02:23,184 --> 00:02:24,296 con thấy người lớn dám 132 00:02:24,296 --> 00:02:25,407 nhận lỗi, chúng học được 133 00:02:25,407 --> 00:02:26,518 rằng nhân cách không phải 134 00:02:26,518 --> 00:02:27,629 không sai, mà là biết 135 00:02:27,629 --> 00:02:28,740 quay về điều đúng. 136 00:02:29,240 --> 00:02:30,248 Dạy con bằng đức, không 137 00:02:30,248 --> 00:02:31,256 bằng roi, vì đức hạnh 138 00:02:31,256 --> 00:02:32,264 mới đi theo con đến 139 00:02:32,264 --> 00:02:33,272 hết đời. Cha mẹ gieo 140 00:02:33,272 --> 00:02:34,280 lời lành, làm gương tốt, 141 00:02:34,280 --> 00:02:35,288 giữ nề nếp và biết 142 00:02:35,288 --> 00:02:36,296 thương có trí tuệ, thì 143 00:02:36,296 --> 00:02:37,304 con cái lớn lên sẽ 144 00:02:37,304 --> 00:02:38,312 mang phúc trở lại cho 145 00:02:38,312 --> 00:02:39,320 gia đình.