1 00:00:00,000 --> 00:00:01,084 Trong một mái nhà, điều 2 00:00:01,084 --> 00:00:02,168 làm người ta xa nhau 3 00:00:02,168 --> 00:00:03,252 không phải thiếu cơm áo, 4 00:00:03,252 --> 00:00:04,336 mà là thiếu một đôi 5 00:00:04,336 --> 00:00:05,420 tai chịu lắng nghe. Cổ 6 00:00:05,420 --> 00:00:06,504 nhân dạy, gia đình yên 7 00:00:06,504 --> 00:00:07,588 ấm nhờ biết nghe nhau. 8 00:00:07,588 --> 00:00:08,672 Nghe cho trọn một câu, 9 00:00:08,672 --> 00:00:09,756 nhiều khi đã cứu được 10 00:00:09,756 --> 00:00:10,840 một mối tình thân. 11 00:00:11,340 --> 00:00:12,393 Người ngoài nói sai ta 12 00:00:12,393 --> 00:00:13,447 còn nhẫn được, người nhà 13 00:00:13,447 --> 00:00:14,500 nói trái ý ta lại 14 00:00:14,500 --> 00:00:15,553 dễ nổi nóng. Một lời 15 00:00:15,553 --> 00:00:16,607 ngắt ngang có thể làm 16 00:00:16,607 --> 00:00:17,660 lòng người nguội lạnh. Biết 17 00:00:17,660 --> 00:00:18,713 để người thân nói hết 18 00:00:18,713 --> 00:00:19,767 cũng là một cách giữ 19 00:00:19,767 --> 00:00:20,820 lễ trong nhà. 20 00:00:21,320 --> 00:00:22,380 Có người nghe chỉ để 21 00:00:22,380 --> 00:00:23,440 tìm chỗ phản bác, nên 22 00:00:23,440 --> 00:00:24,500 càng nghe càng thêm hơn 23 00:00:24,500 --> 00:00:25,560 thua. Người có phúc nghe 24 00:00:25,560 --> 00:00:26,620 để hiểu nỗi khó của 25 00:00:26,620 --> 00:00:27,680 nhau. Khi trong nhà bớt 26 00:00:27,680 --> 00:00:28,740 tranh đúng sai, hơi ấm 27 00:00:28,740 --> 00:00:29,800 tự nhiên quay về. 28 00:00:30,300 --> 00:00:31,323 Cha mẹ già có khi 29 00:00:31,323 --> 00:00:32,347 nói chậm, nhắc chuyện cũ 30 00:00:32,347 --> 00:00:33,370 nhiều lần. Đừng xem đó 31 00:00:33,370 --> 00:00:34,393 là phiền. Đằng sau mỗi 32 00:00:34,393 --> 00:00:35,417 câu chuyện là một đời 33 00:00:35,417 --> 00:00:36,440 lo toan và mong con 34 00:00:36,440 --> 00:00:37,463 hiểu lòng. Nghe cha mẹ 35 00:00:37,463 --> 00:00:38,487 thêm một chút, phúc hiếu 36 00:00:38,487 --> 00:00:39,510 thêm một phần. 37 00:00:40,010 --> 00:00:41,056 Trẻ nhỏ không chỉ cần 38 00:00:41,056 --> 00:00:42,101 lời dạy, còn cần cảm 39 00:00:42,101 --> 00:00:43,147 giác được thấu hiểu. Nếu 40 00:00:43,147 --> 00:00:44,192 cha mẹ chỉ mắng mà 41 00:00:44,192 --> 00:00:45,238 không nghe, con dễ đóng 42 00:00:45,238 --> 00:00:46,283 cửa lòng. Nghe con nói 43 00:00:46,283 --> 00:00:47,329 điều vụng dại hôm nay, 44 00:00:47,329 --> 00:00:48,374 ngày sau con mới dám 45 00:00:48,374 --> 00:00:49,420 nói điều quan trọng. 46 00:00:49,920 --> 00:00:50,965 Khi đã giận, câu nào 47 00:00:50,965 --> 00:00:52,010 cũng thành gai. Lúc ấy, 48 00:00:52,010 --> 00:00:53,055 im lặng một hơi không 49 00:00:53,055 --> 00:00:54,100 phải lạnh nhạt, mà là 50 00:00:54,100 --> 00:00:55,145 để lòng bớt lửa. Vợ 51 00:00:55,145 --> 00:00:56,190 chồng biết nghe nhau sau 52 00:00:56,190 --> 00:00:57,235 cơn giận thì chuyện lớn 53 00:00:57,235 --> 00:00:58,280 cũng hóa nhỏ. 54 00:00:58,780 --> 00:00:59,759 Anh em cùng một gốc 55 00:00:59,759 --> 00:01:00,738 mà mỗi người một nỗi 56 00:01:00,738 --> 00:01:01,717 khổ. Nếu chỉ nhìn phần 57 00:01:01,717 --> 00:01:02,696 mình chịu thiệt, tình thân 58 00:01:02,696 --> 00:01:03,674 sẽ mỏng dần. Ngồi xuống 59 00:01:03,674 --> 00:01:04,653 nghe nhau một lần, có 60 00:01:04,653 --> 00:01:05,632 khi mới biết người kia 61 00:01:05,632 --> 00:01:06,611 cũng đã âm 62 00:01:06,611 --> 00:01:07,590 thầm nhường nhịn. 63 00:01:08,090 --> 00:01:09,142 Người thân than mệt chưa 64 00:01:09,142 --> 00:01:10,195 chắc muốn đổ lỗi, có 65 00:01:10,195 --> 00:01:11,248 khi chỉ mong được ai 66 00:01:11,248 --> 00:01:12,300 đó hiểu. Nếu ta đáp 67 00:01:12,300 --> 00:01:13,352 bằng trách móc, lòng họ 68 00:01:13,352 --> 00:01:14,405 càng cô độc. Một câu, 69 00:01:14,405 --> 00:01:15,458 ta nghe đây, đôi khi 70 00:01:15,458 --> 00:01:16,510 quý hơn trăm lời khuyên. 71 00:01:17,010 --> 00:01:18,070 Có những nỗi buồn không 72 00:01:18,070 --> 00:01:19,130 thành lời, chỉ nằm trong 73 00:01:19,130 --> 00:01:20,190 ánh mắt, bữa cơm ít 74 00:01:20,190 --> 00:01:21,250 nói, tiếng thở dài trước 75 00:01:21,250 --> 00:01:22,310 hiên. Người biết thương không 76 00:01:22,310 --> 00:01:23,370 chỉ nghe bằng tai, mà 77 00:01:23,370 --> 00:01:24,430 nghe bằng lòng. Nhờ vậy 78 00:01:24,430 --> 00:01:25,490 nhà có bệnh nhỏ mà 79 00:01:25,490 --> 00:01:26,550 kịp chữa. 80 00:01:27,050 --> 00:01:28,208 Nhiều mái ấm rạn nứt 81 00:01:28,208 --> 00:01:29,365 vì nghe lời ngoài mà 82 00:01:29,365 --> 00:01:30,523 nghi người trong. Người ngoài 83 00:01:30,523 --> 00:01:31,680 chỉ thấy một đoạn, người 84 00:01:31,680 --> 00:01:32,838 nhà cùng ta đi cả 85 00:01:32,838 --> 00:01:33,995 đường dài. Trước khi tin 86 00:01:33,995 --> 00:01:35,152 lời bàn tán, hãy nghe 87 00:01:35,152 --> 00:01:36,310 người thân của mình trước. 88 00:01:36,810 --> 00:01:37,821 Lắng nghe không phải ai 89 00:01:37,821 --> 00:01:38,832 nói gì cũng làm theo. 90 00:01:38,832 --> 00:01:39,843 Nghe là để hiểu, rồi 91 00:01:39,843 --> 00:01:40,854 cùng nhau tìm điều đúng. 92 00:01:40,854 --> 00:01:41,866 Trong nhà cần tình, nhưng 93 00:01:41,866 --> 00:01:42,877 cũng cần đạo lý. Dịu 94 00:01:42,877 --> 00:01:43,888 giọng mà rõ ràng, ấy 95 00:01:43,888 --> 00:01:44,899 là cách giữ hòa khí 96 00:01:44,899 --> 00:01:45,910 lâu bền. 97 00:01:46,410 --> 00:01:47,366 Bữa cơm nhà sợ nhất 98 00:01:47,366 --> 00:01:48,321 là lời nặng. Chỉ cần 99 00:01:48,321 --> 00:01:49,277 một người hạ giọng, không 100 00:01:49,277 --> 00:01:50,232 khí đã khác. Cổ nhân 101 00:01:50,232 --> 00:01:51,188 nói, nhà có phúc không 102 00:01:51,188 --> 00:01:52,143 phải không có chuyện buồn, 103 00:01:52,143 --> 00:01:53,099 mà là có người biết 104 00:01:53,099 --> 00:01:54,054 nói nhẹ khi 105 00:01:54,054 --> 00:01:55,010 lòng đang nặng. 106 00:01:55,510 --> 00:01:56,492 Trong nhà, nhiều việc tốt 107 00:01:56,492 --> 00:01:57,474 diễn ra âm thầm nên 108 00:01:57,474 --> 00:01:58,457 dễ bị xem là bổn 109 00:01:58,457 --> 00:01:59,439 phận. Nghe người thân kể 110 00:01:59,439 --> 00:02:00,421 một ngày vất vả, ta 111 00:02:00,421 --> 00:02:01,403 mới biết bát cơm, sân 112 00:02:01,403 --> 00:02:02,386 sạch, áo lành đều có 113 00:02:02,386 --> 00:02:03,368 công sức. Biết nghe thì 114 00:02:03,368 --> 00:02:04,350 biết ơn. 115 00:02:04,850 --> 00:02:05,834 Ai cũng có lúc nói 116 00:02:05,834 --> 00:02:06,819 sai vì mệt, làm sai 117 00:02:06,819 --> 00:02:07,803 vì sợ, cứng lời vì 118 00:02:07,803 --> 00:02:08,788 trong lòng tổn thương. Trước 119 00:02:08,788 --> 00:02:09,772 khi kết tội, hãy nghe 120 00:02:09,772 --> 00:02:10,757 phần đau của họ. Hiểu 121 00:02:10,757 --> 00:02:11,741 được gốc, ta mới sửa 122 00:02:11,741 --> 00:02:12,726 được ngọn mà không làm 123 00:02:12,726 --> 00:02:13,710 đứt tình. 124 00:02:14,210 --> 00:02:15,249 Muốn nhà yên, không cần 125 00:02:15,249 --> 00:02:16,288 đợi việc lớn. Hôm nay 126 00:02:16,288 --> 00:02:17,326 bớt một câu cắt ngang, 127 00:02:17,326 --> 00:02:18,365 thêm một lần hỏi han, 128 00:02:18,365 --> 00:02:19,404 chậm một nhịp trước khi 129 00:02:19,404 --> 00:02:20,442 phán xét. Việc nhỏ ấy 130 00:02:20,442 --> 00:02:21,481 tích lại thành phúc khí 131 00:02:21,481 --> 00:02:22,520 của cả gia đình. 132 00:02:23,020 --> 00:02:24,080 Gia đình yên ấm nhờ 133 00:02:24,080 --> 00:02:25,140 biết lắng nghe, vì nghe 134 00:02:25,140 --> 00:02:26,200 là nhường chỗ cho thương 135 00:02:26,200 --> 00:02:27,260 yêu bước vào. Khi mỗi 136 00:02:27,260 --> 00:02:28,320 người đều được hiểu, nhà 137 00:02:28,320 --> 00:02:29,380 nghèo cũng thấy đủ, nhà 138 00:02:29,380 --> 00:02:30,440 nhỏ cũng thấy rộng. Giữ 139 00:02:30,440 --> 00:02:31,500 được tai mềm lòng rộng, 140 00:02:31,500 --> 00:02:32,560 chính là giữ 141 00:02:32,560 --> 00:02:33,620 phúc trong nhà.