1 00:00:00,000 --> 00:00:00,974 Một mái nhà có thể 2 00:00:00,974 --> 00:00:01,948 nghèo vật chất, nhưng đừng 3 00:00:01,948 --> 00:00:02,922 nghèo lời tử tế. Cổ 4 00:00:02,922 --> 00:00:03,896 nhân dạy, nhà có phúc 5 00:00:03,896 --> 00:00:04,870 nhờ biết nói lời lành. 6 00:00:04,870 --> 00:00:05,844 Một câu nhẹ đúng lúc 7 00:00:05,844 --> 00:00:06,818 làm lòng người ấm lại, 8 00:00:06,818 --> 00:00:07,792 một câu nặng vô tình 9 00:00:07,792 --> 00:00:08,766 có thể làm phúc khí 10 00:00:08,766 --> 00:00:09,740 hao mòn. 11 00:00:10,240 --> 00:00:11,314 Lời nói ra rồi khó 12 00:00:11,314 --> 00:00:12,389 thu lại, giống nước đổ 13 00:00:12,389 --> 00:00:13,463 xuống đất khó gom. Người 14 00:00:13,463 --> 00:00:14,538 biết giữ nhà không chỉ 15 00:00:14,538 --> 00:00:15,612 giữ của, mà còn giữ 16 00:00:15,612 --> 00:00:16,687 miệng. Nói điều lành thì 17 00:00:16,687 --> 00:00:17,761 kết thiện duyên, nói điều 18 00:00:17,761 --> 00:00:18,836 cay nghiệt thì tự mở 19 00:00:18,836 --> 00:00:19,910 cửa cho oán khí. 20 00:00:20,410 --> 00:00:21,401 Bữa cơm là nơi nuôi 21 00:00:21,401 --> 00:00:22,392 thân và nuôi tình. Nếu 22 00:00:22,392 --> 00:00:23,383 đem lời trách móc đặt 23 00:00:23,383 --> 00:00:24,374 lên mâm, cơm ngon cũng 24 00:00:24,374 --> 00:00:25,366 thành lạnh. Người có phúc 25 00:00:25,366 --> 00:00:26,357 biết để cơn giận bên 26 00:00:26,357 --> 00:00:27,348 ngoài cửa, giữ cho bữa 27 00:00:27,348 --> 00:00:28,339 cơm còn hơi 28 00:00:28,339 --> 00:00:29,330 ấm gia đình. 29 00:00:29,830 --> 00:00:30,860 Cha mẹ già có thể 30 00:00:30,860 --> 00:00:31,890 chậm, có thể quên, có 31 00:00:31,890 --> 00:00:32,920 thể nói nhiều. Nhưng lời 32 00:00:32,920 --> 00:00:33,950 con cái nặng một chút 33 00:00:33,950 --> 00:00:34,980 cũng đủ làm lòng cha 34 00:00:34,980 --> 00:00:36,010 mẹ buồn cả ngày. Nói 35 00:00:36,010 --> 00:00:37,040 với cha mẹ mềm đi 36 00:00:37,040 --> 00:00:38,070 một phần, hiếu đạo trong 37 00:00:38,070 --> 00:00:39,100 nhà sáng thêm một phần. 38 00:00:39,600 --> 00:00:40,662 Dạy con không chỉ bằng 39 00:00:40,662 --> 00:00:41,725 roi và lời mắng. Có 40 00:00:41,725 --> 00:00:42,787 những câu cha mẹ nói 41 00:00:42,787 --> 00:00:43,850 trong lúc nóng, con mang 42 00:00:43,850 --> 00:00:44,912 theo rất lâu. Lời nghiêm 43 00:00:44,912 --> 00:00:45,975 vẫn cần có tình, để 44 00:00:45,975 --> 00:00:47,037 con biết sai mà không 45 00:00:47,037 --> 00:00:48,100 thấy mình bị bỏ rơi. 46 00:00:48,600 --> 00:00:49,671 Người chung gối dễ biết 47 00:00:49,671 --> 00:00:50,742 điểm đau của nhau, nên 48 00:00:50,742 --> 00:00:51,814 càng phải cẩn trọng. Một 49 00:00:51,814 --> 00:00:52,885 câu châm chọc có thể 50 00:00:52,885 --> 00:00:53,956 cắt sâu hơn người ngoài 51 00:00:53,956 --> 00:00:55,027 tưởng. Vợ chồng muốn bền, 52 00:00:55,027 --> 00:00:56,099 đừng dùng lời làm dao 53 00:00:56,099 --> 00:00:57,170 trong lúc giận. 54 00:00:57,670 --> 00:00:58,593 Anh em có lúc va 55 00:00:58,593 --> 00:00:59,517 chạm vì của cải, bổn 56 00:00:59,517 --> 00:01:00,440 phận, hiểu lầm. Nhưng lời 57 00:01:00,440 --> 00:01:01,363 tuyệt tình nói ra sẽ 58 00:01:01,363 --> 00:01:02,287 làm đường về hẹp lại. 59 00:01:02,287 --> 00:01:03,210 Cổ nhân dạy, còn giữ 60 00:01:03,210 --> 00:01:04,133 được lời mềm là còn 61 00:01:04,133 --> 00:01:05,057 giữ được gốc 62 00:01:05,057 --> 00:01:05,980 rễ gia đình. 63 00:01:06,480 --> 00:01:07,484 Trong nhà, ai cũng có 64 00:01:07,484 --> 00:01:08,489 việc âm thầm. Một lời 65 00:01:08,489 --> 00:01:09,493 cảm ơn, một câu con 66 00:01:09,493 --> 00:01:10,498 làm tốt lắm, có thể 67 00:01:10,498 --> 00:01:11,502 làm người mệt thấy được 68 00:01:11,502 --> 00:01:12,507 nhìn nhận. Đừng tiếc lời 69 00:01:12,507 --> 00:01:13,511 khen chân thành, vì đó 70 00:01:13,511 --> 00:01:14,516 cũng là hạt giống của 71 00:01:14,516 --> 00:01:15,520 hòa khí. 72 00:01:16,020 --> 00:01:17,064 Mang lỗi người nhà ra 73 00:01:17,064 --> 00:01:18,109 kể cho thiên hạ nghe 74 00:01:18,109 --> 00:01:19,153 là tự làm mỏng phúc 75 00:01:19,153 --> 00:01:20,198 của mình. Người ngoài nghe 76 00:01:20,198 --> 00:01:21,242 một lúc rồi quên, nhưng 77 00:01:21,242 --> 00:01:22,287 người thân nghe được sẽ 78 00:01:22,287 --> 00:01:23,331 đau lâu. Chuyện nhà nên 79 00:01:23,331 --> 00:01:24,376 sửa trong nhà, bằng lời 80 00:01:24,376 --> 00:01:25,420 thẳng mà không độc. 81 00:01:25,920 --> 00:01:27,050 Ai cũng có lòng tự 82 00:01:27,050 --> 00:01:28,180 trọng. Góp ý mà dồn 83 00:01:28,180 --> 00:01:29,310 người ta vào chân tường 84 00:01:29,310 --> 00:01:30,440 thì đúng cũng thành tổn 85 00:01:30,440 --> 00:01:31,570 thương. Người khôn nói điều 86 00:01:31,570 --> 00:01:32,700 cần nói, nhưng luôn chừa 87 00:01:32,700 --> 00:01:33,830 cho người nghe một bậc 88 00:01:33,830 --> 00:01:34,960 thềm để bước xuống. 89 00:01:35,460 --> 00:01:36,502 Tâm đang loạn thì lời 90 00:01:36,502 --> 00:01:37,545 dễ nghiêng. Lúc giận, câu 91 00:01:37,545 --> 00:01:38,587 nào cũng muốn thắng, nhưng 92 00:01:38,587 --> 00:01:39,630 thắng miệng lại thua tình. 93 00:01:39,630 --> 00:01:40,672 Nếu chưa thể nói lành, 94 00:01:40,672 --> 00:01:41,715 hãy im một lúc để 95 00:01:41,715 --> 00:01:42,757 lòng lắng lại rồi hãy 96 00:01:42,757 --> 00:01:43,800 mở lời. 97 00:01:44,300 --> 00:01:45,318 Nhiều người sợ xin lỗi 98 00:01:45,318 --> 00:01:46,336 vì nghĩ mình thấp đi. 99 00:01:46,336 --> 00:01:47,353 Thật ra, biết nhận sai 100 00:01:47,353 --> 00:01:48,371 làm lòng người cao hơn. 101 00:01:48,371 --> 00:01:49,389 Trong nhà, một câu xin 102 00:01:49,389 --> 00:01:50,407 lỗi chân thành có thể 103 00:01:50,407 --> 00:01:51,424 vá lại vết nứt mà 104 00:01:51,424 --> 00:01:52,442 trăm lời biện hộ không 105 00:01:52,442 --> 00:01:53,460 làm được. 106 00:01:53,960 --> 00:01:54,968 Người thân làm nhiều việc 107 00:01:54,968 --> 00:01:55,976 cho nhau nên dễ bị 108 00:01:55,976 --> 00:01:56,983 xem là bổn phận. Nhưng 109 00:01:56,983 --> 00:01:57,991 phúc ở trong sự biết 110 00:01:57,991 --> 00:01:58,999 ơn. Nói cảm ơn với 111 00:01:58,999 --> 00:02:00,007 người trong nhà không khách 112 00:02:00,007 --> 00:02:01,014 sáo, mà là nhắc nhau 113 00:02:01,014 --> 00:02:02,022 rằng tình nghĩa vẫn được 114 00:02:02,022 --> 00:02:03,030 trân trọng. 115 00:02:03,530 --> 00:02:04,660 Nói lời lành không có 116 00:02:04,660 --> 00:02:05,790 nghĩa che giấu điều sai. 117 00:02:05,790 --> 00:02:06,920 Đó là chọn cách nói 118 00:02:06,920 --> 00:02:08,050 khiến người nghe muốn sửa, 119 00:02:08,050 --> 00:02:09,180 không phải muốn chống trả. 120 00:02:09,180 --> 00:02:10,310 Lời có đạo lý và 121 00:02:10,310 --> 00:02:11,440 có tình thương mới thật 122 00:02:11,440 --> 00:02:12,570 sự có sức chuyển hóa. 123 00:02:13,070 --> 00:02:14,034 Muốn nhà có phúc, bắt 124 00:02:14,034 --> 00:02:14,999 đầu từ những câu nhỏ. 125 00:02:14,999 --> 00:02:15,963 Đổi sao con lại thế 126 00:02:15,963 --> 00:02:16,928 thành con cần cha mẹ 127 00:02:16,928 --> 00:02:17,892 giúp gì không. Đổi lúc 128 00:02:17,892 --> 00:02:18,857 nào cũng sai thành lần 129 00:02:18,857 --> 00:02:19,821 này mình cùng sửa. Lời 130 00:02:19,821 --> 00:02:20,786 nhẹ đi, lòng 131 00:02:20,786 --> 00:02:21,750 người tự mở. 132 00:02:22,250 --> 00:02:23,317 Nhà có phúc không phải 133 00:02:23,317 --> 00:02:24,383 vì không bao giờ bất 134 00:02:24,383 --> 00:02:25,450 hòa, mà vì khi bất 135 00:02:25,450 --> 00:02:26,517 hòa vẫn biết giữ lời 136 00:02:26,517 --> 00:02:27,583 lành. Miệng nói điều thiện, 137 00:02:27,583 --> 00:02:28,650 lòng giữ điều thương, cửa 138 00:02:28,650 --> 00:02:29,717 nhà tự có hơi ấm. 139 00:02:29,717 --> 00:02:30,783 Nói lời lành chính là 140 00:02:30,783 --> 00:02:31,850 gieo phúc mỗi ngày.