1 00:00:00,000 --> 00:00:00,984 Cổ nhân dạy, người giúp 2 00:00:00,984 --> 00:00:01,969 ta một lần là tình, 3 00:00:01,969 --> 00:00:02,953 giúp ta nhiều lần là 4 00:00:02,953 --> 00:00:03,938 nghĩa. Nhưng nếu ta xem 5 00:00:03,938 --> 00:00:04,922 lòng tốt của họ là 6 00:00:04,922 --> 00:00:05,907 điều đương nhiên, ân tình 7 00:00:05,907 --> 00:00:06,891 sẽ dần biến thành gánh 8 00:00:06,891 --> 00:00:07,876 nặng, rồi mất đi lúc 9 00:00:07,876 --> 00:00:08,860 nào không hay. 10 00:00:09,360 --> 00:00:10,440 Một lời cảm ơn nhỏ 11 00:00:10,440 --> 00:00:11,520 có thể giữ ấm lòng 12 00:00:11,520 --> 00:00:12,600 người lâu dài. Người biết 13 00:00:12,600 --> 00:00:13,680 ơn không nhất thiết trả 14 00:00:13,680 --> 00:00:14,760 được ngay, nhưng luôn ghi 15 00:00:14,760 --> 00:00:15,840 nhớ. Phúc khí thường ở 16 00:00:15,840 --> 00:00:16,920 lại với người không quên 17 00:00:16,920 --> 00:00:18,000 bàn tay từng nâng mình 18 00:00:18,000 --> 00:00:19,080 qua lúc khó. 19 00:00:19,580 --> 00:00:20,589 Có người được giúp lâu 20 00:00:20,589 --> 00:00:21,598 ngày thì nghĩ đó là 21 00:00:21,598 --> 00:00:22,607 bổn phận của người khác. 22 00:00:22,607 --> 00:00:23,616 Đến khi người ta mệt, 23 00:00:23,616 --> 00:00:24,624 lại trách sao không còn 24 00:00:24,624 --> 00:00:25,633 như trước. Nhận ân mà 25 00:00:25,633 --> 00:00:26,642 không biết đủ, chính là 26 00:00:26,642 --> 00:00:27,651 tự làm mỏng 27 00:00:27,651 --> 00:00:28,660 đức của mình. 28 00:00:29,160 --> 00:00:30,264 Lòng tốt càng bị đòi 29 00:00:30,264 --> 00:00:31,367 hỏi càng dễ nguội. Người 30 00:00:31,367 --> 00:00:32,471 thương ta cũng có giới 31 00:00:32,471 --> 00:00:33,575 hạn, người quý ta cũng 32 00:00:33,575 --> 00:00:34,679 cần được tôn trọng. Đừng 33 00:00:34,679 --> 00:00:35,782 vì một lần họ không 34 00:00:35,782 --> 00:00:36,886 giúp mà phủ sạch trăm 35 00:00:36,886 --> 00:00:37,990 lần họ từng chìa tay. 36 00:00:38,490 --> 00:00:39,645 Nhờ người khi thật cần 37 00:00:39,645 --> 00:00:40,800 là chuyện thường, nhưng dựa 38 00:00:40,800 --> 00:00:41,955 dẫm lâu ngày sẽ làm 39 00:00:41,955 --> 00:00:43,110 tình nghĩa nặng nề. Người 40 00:00:43,110 --> 00:00:44,265 khôn nhận giúp đỡ để 41 00:00:44,265 --> 00:00:45,420 đứng dậy, không nhận giúp 42 00:00:45,420 --> 00:00:46,575 đỡ để nằm mãi trên 43 00:00:46,575 --> 00:00:47,730 lòng thương của người khác. 44 00:00:48,230 --> 00:00:49,266 Có người hiền nên ít 45 00:00:49,266 --> 00:00:50,301 nói, nhưng không có nghĩa 46 00:00:50,301 --> 00:00:51,337 là họ không biết đau. 47 00:00:51,337 --> 00:00:52,372 Lợi dụng người mềm lòng 48 00:00:52,372 --> 00:00:53,408 là gieo nghiệp xấu. Một 49 00:00:53,408 --> 00:00:54,443 ngày họ quay đi trong 50 00:00:54,443 --> 00:00:55,479 im lặng, ta mới hiểu 51 00:00:55,479 --> 00:00:56,514 mình đã làm mất điều 52 00:00:56,514 --> 00:00:57,550 quý nhất. 53 00:00:58,050 --> 00:00:59,068 Một bát cơm lúc đói, 54 00:00:59,068 --> 00:01:00,086 một lời khuyên lúc rối, 55 00:01:00,086 --> 00:01:01,103 một lần che chở khi 56 00:01:01,103 --> 00:01:02,121 nguy, đều đáng để ghi 57 00:01:02,121 --> 00:01:03,139 lòng. Người biết quý ân 58 00:01:03,139 --> 00:01:04,157 nhỏ sẽ không bị đời 59 00:01:04,157 --> 00:01:05,174 xem nhẹ, vì trong mắt 60 00:01:05,174 --> 00:01:06,192 họ mọi điều tử tế 61 00:01:06,192 --> 00:01:07,210 đều có trọng lượng. 62 00:01:07,710 --> 00:01:08,700 Có khi không cần trả 63 00:01:08,700 --> 00:01:09,690 bằng bạc vàng. Một thái 64 00:01:09,690 --> 00:01:10,680 độ tử tế, một lần 65 00:01:10,680 --> 00:01:11,670 hỏi thăm, một việc làm 66 00:01:11,670 --> 00:01:12,660 đúng lúc cũng là trả 67 00:01:12,660 --> 00:01:13,650 ơn. Quan trọng là để 68 00:01:13,650 --> 00:01:14,640 người từng giúp ta cảm 69 00:01:14,640 --> 00:01:15,630 thấy lòng họ không bị 70 00:01:15,630 --> 00:01:16,620 đặt nhầm chỗ. 71 00:01:17,120 --> 00:01:18,189 Người nhận ân phải biết 72 00:01:18,189 --> 00:01:19,258 nhớ, người cho ân cũng 73 00:01:19,258 --> 00:01:20,326 đừng nên kể công. Ân 74 00:01:20,326 --> 00:01:21,395 tình đẹp nhất khi hai 75 00:01:21,395 --> 00:01:22,464 bên đều giữ chừng mực. 76 00:01:22,464 --> 00:01:23,532 Một bên không quên, một 77 00:01:23,532 --> 00:01:24,601 bên không ép, tình nghĩa 78 00:01:24,601 --> 00:01:25,670 mới lâu bền. 79 00:01:26,170 --> 00:01:27,259 Nếu mình không thể đáp 80 00:01:27,259 --> 00:01:28,348 lại, hãy nói rõ; nếu 81 00:01:28,348 --> 00:01:29,437 chưa cần, đừng nhận thêm. 82 00:01:29,437 --> 00:01:30,526 Nhận quá nhiều mà không 83 00:01:30,526 --> 00:01:31,614 gánh nổi sẽ thành nợ 84 00:01:31,614 --> 00:01:32,703 lòng. Người có tự trọng 85 00:01:32,703 --> 00:01:33,792 biết giữ khoảng cách để 86 00:01:33,792 --> 00:01:34,881 ân tình không biến thành 87 00:01:34,881 --> 00:01:35,970 xiềng xích. 88 00:01:36,470 --> 00:01:37,493 Người từng giúp ta cũng 89 00:01:37,493 --> 00:01:38,517 có đời sống riêng, nỗi 90 00:01:38,517 --> 00:01:39,540 lo riêng, giới hạn riêng. 91 00:01:39,540 --> 00:01:40,563 Khi họ không thể tiếp 92 00:01:40,563 --> 00:01:41,587 tục, đừng trách bạc tình. 93 00:01:41,587 --> 00:01:42,610 Có khi họ không đổi 94 00:01:42,610 --> 00:01:43,633 lòng, chỉ là sức họ 95 00:01:43,633 --> 00:01:44,657 đã cạn sau quá nhiều 96 00:01:44,657 --> 00:01:45,680 lần nâng đỡ. 97 00:01:46,180 --> 00:01:47,340 Cây không tưới thì khô, 98 00:01:47,340 --> 00:01:48,500 tình không trân trọng thì 99 00:01:48,500 --> 00:01:49,660 nhạt. Một người được đối 100 00:01:49,660 --> 00:01:50,820 xử tử tế nhưng không 101 00:01:50,820 --> 00:01:51,980 biết giữ gìn sẽ làm 102 00:01:51,980 --> 00:01:53,140 mất dần những bàn tay 103 00:01:53,140 --> 00:01:54,300 muốn giúp mình. Trân trọng 104 00:01:54,300 --> 00:01:55,460 là nước nuôi ân nghĩa. 105 00:01:55,960 --> 00:01:56,996 Quý nhân không tự nhiên 106 00:01:56,996 --> 00:01:58,032 xuất hiện mãi. Họ ở 107 00:01:58,032 --> 00:01:59,069 lại bên người có lòng 108 00:01:59,069 --> 00:02:00,105 sáng, biết nhớ ân và 109 00:02:00,105 --> 00:02:01,141 biết tự sửa mình. Khi 110 00:02:01,141 --> 00:02:02,177 ta sống tử tế với 111 00:02:02,177 --> 00:02:03,214 ân nghĩa cũ, đường đời 112 00:02:03,214 --> 00:02:04,250 sau này cũng bớt lạnh. 113 00:02:04,750 --> 00:02:05,865 Ân tình ban đầu nhẹ 114 00:02:05,865 --> 00:02:06,980 như chén trà, nhưng tham 115 00:02:06,980 --> 00:02:08,095 cầu quá mức sẽ biến 116 00:02:08,095 --> 00:02:09,210 nó thành đá nặng. Nếu 117 00:02:09,210 --> 00:02:10,325 không biết dừng, người giúp 118 00:02:10,325 --> 00:02:11,440 cũng khổ, người nhận cũng 119 00:02:11,440 --> 00:02:12,555 mất mặt. Biết đủ mới 120 00:02:12,555 --> 00:02:13,670 giữ được nghĩa lâu. 121 00:02:14,170 --> 00:02:15,226 Lúc ta ở đáy, ai 122 00:02:15,226 --> 00:02:16,282 không chê cười mà còn 123 00:02:16,282 --> 00:02:17,338 đưa tay, người ấy đáng 124 00:02:17,338 --> 00:02:18,394 được đặt trong lòng. Đời 125 00:02:18,394 --> 00:02:19,450 người có thể lên xuống, 126 00:02:19,450 --> 00:02:20,506 nhưng nhân nghĩa không nên 127 00:02:20,506 --> 00:02:21,562 lên xuống theo lợi ích. 128 00:02:21,562 --> 00:02:22,618 Đừng quên người từng thương 129 00:02:22,618 --> 00:02:23,674 mình lúc mình 130 00:02:23,674 --> 00:02:24,730 chưa có gì. 131 00:02:25,230 --> 00:02:26,307 Vậy nên, đừng lấy lòng 132 00:02:26,307 --> 00:02:27,383 tốt của người khác làm 133 00:02:27,383 --> 00:02:28,460 điều đương nhiên. Nhận ân 134 00:02:28,460 --> 00:02:29,537 thì nhớ, được giúp thì 135 00:02:29,537 --> 00:02:30,613 biết đứng dậy, gặp người 136 00:02:30,613 --> 00:02:31,690 hiền thì càng phải trân 137 00:02:31,690 --> 00:02:32,767 trọng. Biết ơn là giữ 138 00:02:32,767 --> 00:02:33,843 đức, giữ tình và giữ 139 00:02:33,843 --> 00:02:34,920 phúc cho đời mình.