1 00:00:00,000 --> 00:00:00,956 Cổ nhân dạy, việc chưa 2 00:00:00,956 --> 00:00:01,911 tới mà lòng đã rối, 3 00:00:01,911 --> 00:00:02,867 khác nào tự vác đá 4 00:00:02,867 --> 00:00:03,822 trước khi thấy núi. Đời 5 00:00:03,822 --> 00:00:04,778 người có những khúc quanh 6 00:00:04,778 --> 00:00:05,733 phải đi đến nơi mới 7 00:00:05,733 --> 00:00:06,689 hiểu. Lo quá sớm chỉ 8 00:00:06,689 --> 00:00:07,644 làm hôm nay 9 00:00:07,644 --> 00:00:08,600 mất bình an. 10 00:00:09,100 --> 00:00:10,056 Ngày mai có mưa hay 11 00:00:10,056 --> 00:00:11,011 nắng, đến lúc ấy trời 12 00:00:11,011 --> 00:00:11,967 sẽ tự trả lời. Người 13 00:00:11,967 --> 00:00:12,922 khôn không kéo nỗi lo 14 00:00:12,922 --> 00:00:13,878 của ngày mai về đốt 15 00:00:13,878 --> 00:00:14,833 cháy giấc ngủ hôm nay. 16 00:00:14,833 --> 00:00:15,789 Giữ được một đêm yên, 17 00:00:15,789 --> 00:00:16,744 lòng đã thêm 18 00:00:16,744 --> 00:00:17,700 một phần phúc. 19 00:00:18,200 --> 00:00:19,340 Nhiều chuyện nghĩ trăm lần 20 00:00:19,340 --> 00:00:20,480 cũng không đổi được kết 21 00:00:20,480 --> 00:00:21,620 quả. Nếu đã làm hết 22 00:00:21,620 --> 00:00:22,760 phần mình, phần còn lại 23 00:00:22,760 --> 00:00:23,900 nên giao cho thời gian. 24 00:00:23,900 --> 00:00:25,040 Nắm cát quá chặt chỉ 25 00:00:25,040 --> 00:00:26,180 làm tay đau, buông nhẹ 26 00:00:26,180 --> 00:00:27,320 lại giữ được lòng yên. 27 00:00:27,820 --> 00:00:28,882 Cổ nhân không bảo ta 28 00:00:28,882 --> 00:00:29,944 mặc kệ đời, mà nhắc 29 00:00:29,944 --> 00:00:31,007 phân biệt chuẩn bị với 30 00:00:31,007 --> 00:00:32,069 sợ hãi. Chuẩn bị làm 31 00:00:32,069 --> 00:00:33,131 người vững hơn, còn lo 32 00:00:33,131 --> 00:00:34,193 sợ làm người cạn sức. 33 00:00:34,193 --> 00:00:35,256 Người sáng trí sửa mái 34 00:00:35,256 --> 00:00:36,318 nhà khi trời quang, rồi 35 00:00:36,318 --> 00:00:37,380 ngủ yên khi mưa tới. 36 00:00:37,880 --> 00:00:39,005 Có người chưa gặp chuyện 37 00:00:39,005 --> 00:00:40,130 đã dựng trong lòng trăm 38 00:00:40,130 --> 00:00:41,255 cảnh xấu. Cái khổ thật 39 00:00:41,255 --> 00:00:42,380 chưa đến, cái khổ tưởng 40 00:00:42,380 --> 00:00:43,505 tượng đã làm họ héo 41 00:00:43,505 --> 00:00:44,630 đi. Tâm càng chạy theo 42 00:00:44,630 --> 00:00:45,755 bóng tối, đường trước mắt 43 00:00:45,755 --> 00:00:46,880 càng khó nhìn rõ. 44 00:00:47,380 --> 00:00:48,442 Cơm phải ăn từng miếng, 45 00:00:48,442 --> 00:00:49,504 đường phải đi từng bước. 46 00:00:49,504 --> 00:00:50,567 Việc trong đời cũng vậy, 47 00:00:50,567 --> 00:00:51,629 gom hết năm tháng vào 48 00:00:51,629 --> 00:00:52,691 một ngày thì ai cũng 49 00:00:52,691 --> 00:00:53,753 mệt. Người biết làm một 50 00:00:53,753 --> 00:00:54,816 việc trước mắt thường đi 51 00:00:54,816 --> 00:00:55,878 xa hơn người chỉ ngồi 52 00:00:55,878 --> 00:00:56,940 lo xa. 53 00:00:57,440 --> 00:00:58,529 Khi lòng hoảng, việc nhỏ 54 00:00:58,529 --> 00:00:59,618 cũng hóa lớn. Khi lòng 55 00:00:59,618 --> 00:01:00,706 tĩnh, việc lớn cũng có 56 00:01:00,706 --> 00:01:01,795 đường tháo gỡ. Nước lặng 57 00:01:01,795 --> 00:01:02,884 mới soi được đáy, người 58 00:01:02,884 --> 00:01:03,973 bình tâm mới thấy được 59 00:01:03,973 --> 00:01:05,061 lối ra trong chỗ tưởng 60 00:01:05,061 --> 00:01:06,150 như bế tắc. 61 00:01:06,650 --> 00:01:07,720 Nỗi lo là món nợ 62 00:01:07,720 --> 00:01:08,790 vay từ tương lai nhưng 63 00:01:08,790 --> 00:01:09,860 trả bằng sức khỏe hôm 64 00:01:09,860 --> 00:01:10,930 nay. Nếu chuyện ấy chưa 65 00:01:10,930 --> 00:01:12,000 xảy ra, đừng trả lãi 66 00:01:12,000 --> 00:01:13,070 bằng đêm trắng, bữa ăn 67 00:01:13,070 --> 00:01:14,140 mất ngon và những lời 68 00:01:14,140 --> 00:01:15,210 cáu gắt với người thân. 69 00:01:15,710 --> 00:01:16,706 Hạt đã gieo thì cần 70 00:01:16,706 --> 00:01:17,703 đất, nước và thời gian. 71 00:01:17,703 --> 00:01:18,699 Đứng bên ruộng lo lắng 72 00:01:18,699 --> 00:01:19,695 cả ngày cũng không làm 73 00:01:19,695 --> 00:01:20,691 mầm mọc nhanh hơn. Người 74 00:01:20,691 --> 00:01:21,688 biết tin vào phần mình 75 00:01:21,688 --> 00:01:22,684 đã gieo sẽ chờ đợi 76 00:01:22,684 --> 00:01:23,680 nhẹ lòng hơn. 77 00:01:24,180 --> 00:01:25,220 Có chuyện chưa tới, ta 78 00:01:25,220 --> 00:01:26,260 chưa đủ dữ kiện để 79 00:01:26,260 --> 00:01:27,300 xử. Đoán quá nhiều dễ 80 00:01:27,300 --> 00:01:28,340 đoán sai, lo quá nhiều 81 00:01:28,340 --> 00:01:29,380 dễ mất sức. Đợi việc 82 00:01:29,380 --> 00:01:30,420 hiện rõ rồi bình tĩnh 83 00:01:30,420 --> 00:01:31,460 từng bước, nhiều khi khó 84 00:01:31,460 --> 00:01:32,500 khăn tự nhỏ lại. 85 00:01:33,000 --> 00:01:34,002 Miệng người khác có thể 86 00:01:34,002 --> 00:01:35,005 làm ta sợ một lần, 87 00:01:35,005 --> 00:01:36,008 nhưng chính ta mới là 88 00:01:36,008 --> 00:01:37,010 người dọa lòng mình mỗi 89 00:01:37,010 --> 00:01:38,012 ngày. Hãy nói với mình 90 00:01:38,012 --> 00:01:39,015 lời vững vàng hơn. Đời 91 00:01:39,015 --> 00:01:40,018 chưa chắc xấu như nỗi 92 00:01:40,018 --> 00:01:41,020 lo đang vẽ. 93 00:01:41,520 --> 00:01:42,555 Việc lớn đến đâu cũng 94 00:01:42,555 --> 00:01:43,590 cần một thân thể còn 95 00:01:43,590 --> 00:01:44,625 sức để gánh. Lo đến 96 00:01:44,625 --> 00:01:45,660 mất ăn mất ngủ, chưa 97 00:01:45,660 --> 00:01:46,695 giải quyết được gì đã 98 00:01:46,695 --> 00:01:47,730 làm mình yếu trước. Người 99 00:01:47,730 --> 00:01:48,765 khôn giữ sức, vì sức 100 00:01:48,765 --> 00:01:49,800 còn thì cách còn. 101 00:01:50,300 --> 00:01:51,247 Một người lo quá sớm 102 00:01:51,247 --> 00:01:52,193 có thể kéo cả nhà 103 00:01:52,193 --> 00:01:53,140 vào mây đen. Trẻ nhỏ 104 00:01:53,140 --> 00:01:54,087 nhìn sắc mặt người lớn 105 00:01:54,087 --> 00:01:55,033 mà bất an, người thân 106 00:01:55,033 --> 00:01:55,980 nghe tiếng thở dài mà 107 00:01:55,980 --> 00:01:56,927 nặng lòng. Giữ lòng yên 108 00:01:56,927 --> 00:01:57,873 cũng là giữ 109 00:01:57,873 --> 00:01:58,820 mái nhà yên. 110 00:01:59,320 --> 00:02:00,390 Có những việc hôm nay 111 00:02:00,390 --> 00:02:01,460 thấy như tai họa, vài 112 00:02:01,460 --> 00:02:02,530 tháng sau nhìn lại chỉ 113 00:02:02,530 --> 00:02:03,600 là một lối rẽ. Thời 114 00:02:03,600 --> 00:02:04,670 gian thường biết phân xử 115 00:02:04,670 --> 00:02:05,740 hơn nỗi sợ. Đừng vội 116 00:02:05,740 --> 00:02:06,810 kết luận đời mình bằng 117 00:02:06,810 --> 00:02:07,880 một ngày khó khăn. 118 00:02:08,380 --> 00:02:09,470 Thay vì lo, hãy làm 119 00:02:09,470 --> 00:02:10,560 điều cần làm trong tầm 120 00:02:10,560 --> 00:02:11,650 tay. Dọn một góc nhà, 121 00:02:11,650 --> 00:02:12,740 viết một lời xin lỗi, 122 00:02:12,740 --> 00:02:13,830 chuẩn bị một phương án, 123 00:02:13,830 --> 00:02:14,920 nghỉ một giấc cho sâu. 124 00:02:14,920 --> 00:02:16,010 Hành động nhỏ làm lòng 125 00:02:16,010 --> 00:02:17,100 vững hơn suy nghĩ rối. 126 00:02:17,600 --> 00:02:18,551 Vậy nên, việc chưa tới 127 00:02:18,551 --> 00:02:19,502 đừng lo quá sớm. Sống 128 00:02:19,502 --> 00:02:20,453 cho tử tế hôm nay, 129 00:02:20,453 --> 00:02:21,404 làm phần mình cho chắc, 130 00:02:21,404 --> 00:02:22,356 giữ lòng cho tĩnh. Khi 131 00:02:22,356 --> 00:02:23,307 ngày mai thật sự đến, 132 00:02:23,307 --> 00:02:24,258 người bình tâm sẽ có 133 00:02:24,258 --> 00:02:25,209 đủ sáng suốt 134 00:02:25,209 --> 00:02:26,160 để bước qua.