1 00:00:00,000 --> 00:00:01,033 Cổ nhân dạy, thấy người 2 00:00:01,033 --> 00:00:02,065 khác gặp nạn, chớ vội 3 00:00:02,065 --> 00:00:03,098 cười. Hôm nay họ sa 4 00:00:03,098 --> 00:00:04,131 chân nơi bùn lầy, ngày 5 00:00:04,131 --> 00:00:05,164 mai chưa chắc ta đã 6 00:00:05,164 --> 00:00:06,196 đi qua con đường ấy 7 00:00:06,196 --> 00:00:07,229 mà không vấp ngã. Đời 8 00:00:07,229 --> 00:00:08,262 người đổi thay rất nhanh, 9 00:00:08,262 --> 00:00:09,295 một tiếng cười lạnh có 10 00:00:09,295 --> 00:00:10,327 thể gieo xuống một món 11 00:00:10,327 --> 00:00:11,360 nợ khó trả. 12 00:00:11,860 --> 00:00:12,905 Tai họa của người khác 13 00:00:12,905 --> 00:00:13,950 không phải chuyện để mua 14 00:00:13,950 --> 00:00:14,995 vui, mà là tấm gương 15 00:00:14,995 --> 00:00:16,040 nhắc ta biết sợ. Người 16 00:00:16,040 --> 00:00:17,085 khôn nhìn một nhà cháy 17 00:00:17,085 --> 00:00:18,130 để giữ lửa nhà mình, 18 00:00:18,130 --> 00:00:19,175 nhìn một người ngã để 19 00:00:19,175 --> 00:00:20,220 sửa lại bước chân mình. 20 00:00:20,720 --> 00:00:21,726 Có người thấy bạn bè 21 00:00:21,726 --> 00:00:22,731 thất thế liền nói lời 22 00:00:22,731 --> 00:00:23,737 mỉa mai, tưởng như mình 23 00:00:23,737 --> 00:00:24,742 đang đứng cao hơn. Nhưng 24 00:00:24,742 --> 00:00:25,748 miệng càng cay nghiệt thì 25 00:00:25,748 --> 00:00:26,753 phúc càng mỏng. Trời đất 26 00:00:26,753 --> 00:00:27,759 không thích người đem đau 27 00:00:27,759 --> 00:00:28,764 khổ của kẻ khác làm 28 00:00:28,764 --> 00:00:29,770 trò đùa. 29 00:00:30,270 --> 00:00:31,319 Khi gặp người lâm cảnh 30 00:00:31,319 --> 00:00:32,368 khó, nếu chưa giúp được 31 00:00:32,368 --> 00:00:33,417 thì ít nhất hãy giữ 32 00:00:33,417 --> 00:00:34,466 lại một phần thương cảm. 33 00:00:34,466 --> 00:00:35,514 Một câu nói nhẹ có 34 00:00:35,514 --> 00:00:36,563 thể đỡ người ta khỏi 35 00:00:36,563 --> 00:00:37,612 tuyệt vọng, còn một lời 36 00:00:37,612 --> 00:00:38,661 cười cợt có thể đẩy 37 00:00:38,661 --> 00:00:39,710 họ xuống sâu hơn. 38 00:00:40,210 --> 00:00:41,212 Không ai dám chắc đời 39 00:00:41,212 --> 00:00:42,214 mình chỉ có ngày nắng. 40 00:00:42,214 --> 00:00:43,217 Có lúc tiền bạc hao 41 00:00:43,217 --> 00:00:44,219 hụt, có lúc thân bệnh, 42 00:00:44,219 --> 00:00:45,221 có lúc người thân rời 43 00:00:45,221 --> 00:00:46,223 xa. Vì vậy, nhìn nạn 44 00:00:46,223 --> 00:00:47,226 của người mà biết khiêm 45 00:00:47,226 --> 00:00:48,228 nhường, đó mới là cách 46 00:00:48,228 --> 00:00:49,230 giữ mình. 47 00:00:49,730 --> 00:00:50,800 Một lời chê bai lúc 48 00:00:50,800 --> 00:00:51,870 người khác hoạn nạn nghe 49 00:00:51,870 --> 00:00:52,940 qua tưởng nhẹ, nhưng nó 50 00:00:52,940 --> 00:00:54,010 có thể quay về gõ 51 00:00:54,010 --> 00:00:55,080 cửa nhà mình vào ngày 52 00:00:55,080 --> 00:00:56,150 yếu lòng nhất. Người gieo 53 00:00:56,150 --> 00:00:57,220 gai trên đường người khác, 54 00:00:57,220 --> 00:00:58,290 sớm muộn cũng có lúc 55 00:00:58,290 --> 00:00:59,360 chân mình rướm máu. 56 00:00:59,860 --> 00:01:00,892 Ai cũng từng có lúc 57 00:01:00,892 --> 00:01:01,924 vụng dại, từng nói sai, 58 00:01:01,924 --> 00:01:02,956 làm sai, chọn sai. Nếu 59 00:01:02,956 --> 00:01:03,988 ngày ấy có người chìa 60 00:01:03,988 --> 00:01:05,020 tay thay vì cười nhạo, 61 00:01:05,020 --> 00:01:06,052 ta đã biết ơn rất 62 00:01:06,052 --> 00:01:07,084 lâu. Vậy khi thấy người 63 00:01:07,084 --> 00:01:08,116 khác ngã, hãy nhớ lại 64 00:01:08,116 --> 00:01:09,148 những lần mình từng cần 65 00:01:09,148 --> 00:01:10,180 được tha thứ. 66 00:01:10,680 --> 00:01:11,679 Tử tế không phải là 67 00:01:11,679 --> 00:01:12,678 nói lời hay khi mọi 68 00:01:12,678 --> 00:01:13,677 chuyện yên ổn, mà là 69 00:01:13,677 --> 00:01:14,676 giữ được lòng mềm khi 70 00:01:14,676 --> 00:01:15,674 thấy người khác khổ. Người 71 00:01:15,674 --> 00:01:16,673 có đức không vui trên 72 00:01:16,673 --> 00:01:17,672 nỗi đau của ai, vì 73 00:01:17,672 --> 00:01:18,671 họ hiểu đời người vốn 74 00:01:18,671 --> 00:01:19,670 đã đủ gió sương. 75 00:01:20,170 --> 00:01:21,228 Nếu giúp được một tay, 76 00:01:21,228 --> 00:01:22,286 hãy giúp. Nếu không giúp 77 00:01:22,286 --> 00:01:23,343 được, hãy im lặng và 78 00:01:23,343 --> 00:01:24,401 cầu cho họ qua khỏi. 79 00:01:24,401 --> 00:01:25,459 Đừng thêm đá vào gánh 80 00:01:25,459 --> 00:01:26,517 nặng của người đang mỏi 81 00:01:26,517 --> 00:01:27,574 vai, bởi một ngày nào 82 00:01:27,574 --> 00:01:28,632 đó ta cũng cần ai 83 00:01:28,632 --> 00:01:29,690 đó nhẹ tay với mình. 84 00:01:30,190 --> 00:01:31,279 Thấy ai thất bại, đừng 85 00:01:31,279 --> 00:01:32,368 vội bảo họ đáng đời. 86 00:01:32,368 --> 00:01:33,457 Có những nỗi khổ người 87 00:01:33,457 --> 00:01:34,546 ngoài không thấy, có những 88 00:01:34,546 --> 00:01:35,634 đoạn đường chỉ người trong 89 00:01:35,634 --> 00:01:36,723 cuộc mới hiểu. Phán xét 90 00:01:36,723 --> 00:01:37,812 quá nhanh thường là dấu 91 00:01:37,812 --> 00:01:38,901 hiệu của một trái tim 92 00:01:38,901 --> 00:01:39,990 còn cạn. 93 00:01:40,490 --> 00:01:41,514 Hôm nay ta còn đủ 94 00:01:41,514 --> 00:01:42,538 ăn, đủ mặc, đủ người 95 00:01:42,538 --> 00:01:43,562 thương bên cạnh, đó là 96 00:01:43,562 --> 00:01:44,586 phúc chứ không phải quyền 97 00:01:44,586 --> 00:01:45,610 để coi thường ai. Người 98 00:01:45,610 --> 00:01:46,634 biết trân trọng phúc hiện 99 00:01:46,634 --> 00:01:47,658 tại sẽ không dùng nó 100 00:01:47,658 --> 00:01:48,682 làm bậc thang đạp lên 101 00:01:48,682 --> 00:01:49,706 lòng tự trọng 102 00:01:49,706 --> 00:01:50,730 của người khác. 103 00:01:51,230 --> 00:01:52,363 Khi chỉ chăm chăm cười 104 00:01:52,363 --> 00:01:53,497 lỗi của người khác, ta 105 00:01:53,497 --> 00:01:54,630 sẽ quên sửa lỗi của 106 00:01:54,630 --> 00:01:55,763 mình. Cái nguy lớn nhất 107 00:01:55,763 --> 00:01:56,897 không phải là thấy người 108 00:01:56,897 --> 00:01:58,030 ta ngã, mà là tưởng 109 00:01:58,030 --> 00:01:59,163 mình không bao giờ ngã. 110 00:01:59,163 --> 00:02:00,297 Lòng kiêu ngạo luôn đi 111 00:02:00,297 --> 00:02:01,430 trước một bước trượt dài. 112 00:02:01,930 --> 00:02:02,964 Giữa lúc hoạn nạn, người 113 00:02:02,964 --> 00:02:03,999 ta nhớ rất lâu ai 114 00:02:03,999 --> 00:02:05,033 đã cười và ai đã 115 00:02:05,033 --> 00:02:06,068 thương. Một câu hỏi thăm 116 00:02:06,068 --> 00:02:07,102 đúng lúc có thể giữ 117 00:02:07,102 --> 00:02:08,137 lại một mối nhân duyên 118 00:02:08,137 --> 00:02:09,171 tốt, còn một câu độc 119 00:02:09,171 --> 00:02:10,206 miệng có thể cắt đứt 120 00:02:10,206 --> 00:02:11,240 đường lui của chính mình. 121 00:02:11,740 --> 00:02:12,811 Cổ nhân nhìn chuyện đời 122 00:02:12,811 --> 00:02:13,882 để tu tâm. Thấy người 123 00:02:13,882 --> 00:02:14,953 nghèo thì học biết đủ, 124 00:02:14,953 --> 00:02:16,024 thấy người bệnh thì học 125 00:02:16,024 --> 00:02:17,096 giữ thân, thấy người mất 126 00:02:17,096 --> 00:02:18,167 mát thì học quý người 127 00:02:18,167 --> 00:02:19,238 trước mắt. Mỗi cảnh khổ 128 00:02:19,238 --> 00:02:20,309 đều đang nhắc ta sống 129 00:02:20,309 --> 00:02:21,380 tử tế hơn. 130 00:02:21,880 --> 00:02:22,847 Nhà nào còn biết thương 131 00:02:22,847 --> 00:02:23,813 người gặp nạn, nhà ấy 132 00:02:23,813 --> 00:02:24,780 còn có hơi ấm. Con 133 00:02:24,780 --> 00:02:25,747 cháu nhìn thấy cha mẹ 134 00:02:25,747 --> 00:02:26,713 không cười chê kẻ yếu, 135 00:02:26,713 --> 00:02:27,680 sẽ học được cách sống 136 00:02:27,680 --> 00:02:28,647 có hậu. Đó là phúc 137 00:02:28,647 --> 00:02:29,613 âm thầm truyền qua từng 138 00:02:29,613 --> 00:02:30,580 bữa cơm. 139 00:02:31,080 --> 00:02:32,138 Vậy nên, thấy người ta 140 00:02:32,138 --> 00:02:33,196 gặp nạn, xin đừng vội 141 00:02:33,196 --> 00:02:34,253 cười. Hãy giữ miệng hiền, 142 00:02:34,253 --> 00:02:35,311 giữ lòng mềm, giữ một 143 00:02:35,311 --> 00:02:36,369 đường lui cho người và 144 00:02:36,369 --> 00:02:37,427 cũng là giữ phúc cho 145 00:02:37,427 --> 00:02:38,484 mình. Đời rộng hơn khi 146 00:02:38,484 --> 00:02:39,542 ta biết thương nhau trong 147 00:02:39,542 --> 00:02:40,600 lúc khó.