1 00:00:00,000 --> 00:00:01,092 Cổ nhân dạy, lòng ganh 2 00:00:01,092 --> 00:00:02,183 tị giống như ôm lửa 3 00:00:02,183 --> 00:00:03,275 trong tay áo. Chưa kịp 4 00:00:03,275 --> 00:00:04,367 làm người khác tổn thương, 5 00:00:04,367 --> 00:00:05,458 chính mình đã thấy nóng 6 00:00:05,458 --> 00:00:06,550 rát trước tiên. 7 00:00:07,050 --> 00:00:08,126 Có người thấy hàng xóm 8 00:00:08,126 --> 00:00:09,202 làm ăn khá hơn liền 9 00:00:09,202 --> 00:00:10,279 mất ngủ. Thấy bạn bè 10 00:00:10,279 --> 00:00:11,355 được khen liền nặng lòng. 11 00:00:11,355 --> 00:00:12,431 Họ tưởng mình đang nhìn 12 00:00:12,431 --> 00:00:13,508 người khác, thật ra là 13 00:00:13,508 --> 00:00:14,584 đang tự nhốt mình trong 14 00:00:14,584 --> 00:00:15,660 một chiếc lồng so đo. 15 00:00:16,160 --> 00:00:17,187 Phúc của người khác không 16 00:00:17,187 --> 00:00:18,213 làm phần phúc của ta 17 00:00:18,213 --> 00:00:19,240 ít đi. Cây bên cạnh 18 00:00:19,240 --> 00:00:20,267 nở hoa không khiến gốc 19 00:00:20,267 --> 00:00:21,293 cây nhà mình khô héo. 20 00:00:21,293 --> 00:00:22,320 Người khôn thấy hoa người 21 00:00:22,320 --> 00:00:23,347 khác nở thì học cách 22 00:00:23,347 --> 00:00:24,373 chăm lại mảnh 23 00:00:24,373 --> 00:00:25,400 vườn của mình. 24 00:00:25,900 --> 00:00:26,947 Khi lòng ganh tị nổi 25 00:00:26,947 --> 00:00:27,993 lên, mắt người ta chỉ 26 00:00:27,993 --> 00:00:29,040 còn thấy thứ mình chưa 27 00:00:29,040 --> 00:00:30,087 có. Bát cơm đang nóng 28 00:00:30,087 --> 00:00:31,133 cũng thành nhạt, mái nhà 29 00:00:31,133 --> 00:00:32,180 đang yên cũng thành chật. 30 00:00:32,180 --> 00:00:33,227 Lòng không biết đủ thì 31 00:00:33,227 --> 00:00:34,273 sống giữa phúc cũng tưởng 32 00:00:34,273 --> 00:00:35,320 mình khổ. 33 00:00:35,820 --> 00:00:36,864 Anh em, bạn bè, láng 34 00:00:36,864 --> 00:00:37,908 giềng vốn có thể nương 35 00:00:37,908 --> 00:00:38,951 tựa nhau. Nhưng một khi 36 00:00:38,951 --> 00:00:39,995 đem hơn thua đặt lên 37 00:00:39,995 --> 00:00:41,039 trước tình nghĩa, lời chúc 38 00:00:41,039 --> 00:00:42,082 mừng cũng hóa gượng gạo. 39 00:00:42,082 --> 00:00:43,126 Ganh tị làm người gần 40 00:00:43,126 --> 00:00:44,170 thành xa. 41 00:00:44,670 --> 00:00:45,723 Thấy người hơn mình, đừng 42 00:00:45,723 --> 00:00:46,777 vội khó chịu. Hãy hỏi 43 00:00:46,777 --> 00:00:47,830 họ đã chịu khó ở 44 00:00:47,830 --> 00:00:48,883 đâu, đã nhẫn nại thế 45 00:00:48,883 --> 00:00:49,937 nào, đã bỏ qua những 46 00:00:49,937 --> 00:00:50,990 điều gì. Người hơn ta 47 00:00:50,990 --> 00:00:52,043 không nhất định là cái 48 00:00:52,043 --> 00:00:53,097 gai, có khi là tấm 49 00:00:53,097 --> 00:00:54,150 gương trời đặt trước mặt. 50 00:00:54,650 --> 00:00:55,789 Người có phúc biết mừng 51 00:00:55,789 --> 00:00:56,927 cho cái tốt của người 52 00:00:56,927 --> 00:00:58,066 khác. Một lời chúc thật 53 00:00:58,066 --> 00:00:59,204 lòng không làm mình thấp 54 00:00:59,204 --> 00:01:00,343 đi, mà làm lòng mình 55 00:01:00,343 --> 00:01:01,481 rộng ra. Lòng rộng thì 56 00:01:01,481 --> 00:01:02,620 đường đời cũng bớt hẹp. 57 00:01:03,120 --> 00:01:04,085 Từ ganh tị rất dễ 58 00:01:04,085 --> 00:01:05,050 sinh ra lời độc. Ban 59 00:01:05,050 --> 00:01:06,015 đầu chỉ là một câu 60 00:01:06,015 --> 00:01:06,980 chê nhẹ, sau thành nói 61 00:01:06,980 --> 00:01:07,945 xấu, rồi thành mong người 62 00:01:07,945 --> 00:01:08,910 khác vấp ngã. Miệng như 63 00:01:08,910 --> 00:01:09,875 vậy càng nói 64 00:01:09,875 --> 00:01:10,840 càng hao phúc. 65 00:01:11,340 --> 00:01:12,395 Mỗi người có một mùa 66 00:01:12,395 --> 00:01:13,450 nở khác nhau. Có người 67 00:01:13,450 --> 00:01:14,505 sớm thành, có người muộn 68 00:01:14,505 --> 00:01:15,560 mới vững. Nếu cứ lấy 69 00:01:15,560 --> 00:01:16,615 đời người khác làm thước 70 00:01:16,615 --> 00:01:17,670 đo đời mình, ta sẽ 71 00:01:17,670 --> 00:01:18,725 quên mất bước chân hôm 72 00:01:18,725 --> 00:01:19,780 nay cũng đáng quý. 73 00:01:20,280 --> 00:01:21,354 Biết đủ không phải là 74 00:01:21,354 --> 00:01:22,428 hết cố gắng. Biết đủ 75 00:01:22,428 --> 00:01:23,501 là không để lòng mình 76 00:01:23,501 --> 00:01:24,575 bị kéo lê bởi những 77 00:01:24,575 --> 00:01:25,649 thứ ngoài tay. Người biết 78 00:01:25,649 --> 00:01:26,722 đủ vẫn tiến lên, nhưng 79 00:01:26,722 --> 00:01:27,796 bước chân nhẹ hơn vì 80 00:01:27,796 --> 00:01:28,870 không mang theo oán hờn. 81 00:01:29,370 --> 00:01:30,410 Thay vì mong người khác 82 00:01:30,410 --> 00:01:31,450 kém đi, hãy làm cho 83 00:01:31,450 --> 00:01:32,490 mình tốt lên. Thay vì 84 00:01:32,490 --> 00:01:33,530 gieo một ý nghĩ oán 85 00:01:33,530 --> 00:01:34,570 hờn, hãy gieo một việc 86 00:01:34,570 --> 00:01:35,610 thiện nhỏ. Người chăm ruộng 87 00:01:35,610 --> 00:01:36,650 mình thì cuối mùa còn 88 00:01:36,650 --> 00:01:37,690 có lúa, người chỉ nhìn 89 00:01:37,690 --> 00:01:38,730 ruộng người thì 90 00:01:38,730 --> 00:01:39,770 tay vẫn trắng. 91 00:01:40,270 --> 00:01:41,297 Nhìn lên để cố gắng 92 00:01:41,297 --> 00:01:42,323 là tốt, nhưng nhìn lên 93 00:01:42,323 --> 00:01:43,350 để trách đời thì khổ. 94 00:01:43,350 --> 00:01:44,377 Khi chỉ thấy người khác 95 00:01:44,377 --> 00:01:45,403 hơn mình, ta dễ quên 96 00:01:45,403 --> 00:01:46,430 cha mẹ còn đó, bữa 97 00:01:46,430 --> 00:01:47,457 cơm còn nóng, người thân 98 00:01:47,457 --> 00:01:48,483 còn chờ. Những điều ấy 99 00:01:48,483 --> 00:01:49,510 cũng là phúc. 100 00:01:50,010 --> 00:01:51,086 Đời người không phải cuộc 101 00:01:51,086 --> 00:01:52,161 thi để thắng hết thiên 102 00:01:52,161 --> 00:01:53,237 hạ. Có khi thắng được 103 00:01:53,237 --> 00:01:54,312 một phần hơn thua, lại 104 00:01:54,312 --> 00:01:55,388 thua mất một phần bình 105 00:01:55,388 --> 00:01:56,463 an. Người thật sự có 106 00:01:56,463 --> 00:01:57,539 phúc là người biết đi 107 00:01:57,539 --> 00:01:58,614 đường mình mà không đạp 108 00:01:58,614 --> 00:01:59,690 lên lòng ai. 109 00:02:00,190 --> 00:02:01,300 Nếu trong lòng có chút 110 00:02:01,300 --> 00:02:02,410 chạnh buồn khi thấy người 111 00:02:02,410 --> 00:02:03,520 khác tốt hơn, hãy dùng 112 00:02:03,520 --> 00:02:04,630 nó để nhắc mình chăm 113 00:02:04,630 --> 00:02:05,740 chỉ hơn, tử tế hơn, 114 00:02:05,740 --> 00:02:06,850 bền bỉ hơn. Một niệm 115 00:02:06,850 --> 00:02:07,960 ganh tị biết chuyển hóa 116 00:02:07,960 --> 00:02:09,070 sẽ thành một bước tiến. 117 00:02:09,570 --> 00:02:10,701 Tập mừng cho người khác 118 00:02:10,701 --> 00:02:11,833 cũng là tập dưỡng lòng 119 00:02:11,833 --> 00:02:12,964 mình. Hôm nay người ta 120 00:02:12,964 --> 00:02:14,096 được phần tốt, ngày mai 121 00:02:14,096 --> 00:02:15,227 biết đâu đến lượt mình. 122 00:02:15,227 --> 00:02:16,359 Lòng không hẹp thì phúc 123 00:02:16,359 --> 00:02:17,490 mới có chỗ để vào. 124 00:02:17,990 --> 00:02:19,030 Vậy nên, đừng để lòng 125 00:02:19,030 --> 00:02:20,070 ganh tị đốt cháy phúc 126 00:02:20,070 --> 00:02:21,110 phần. Thấy người hơn mình, 127 00:02:21,110 --> 00:02:22,150 hãy chúc một câu lành, 128 00:02:22,150 --> 00:02:23,190 học một điều hay, rồi 129 00:02:23,190 --> 00:02:24,230 quay về vun bồi đời 130 00:02:24,230 --> 00:02:25,270 mình. Lòng rộng thêm một 131 00:02:25,270 --> 00:02:26,310 chút, phúc cũng dày thêm 132 00:02:26,310 --> 00:02:27,350 một chút.