1
00:00:00,000 --> 00:00:01,347
Cổ nhân dạy, của cho

2
00:00:01,588 --> 00:00:02,693
không bằng cách cho. Một

3
00:00:02,693 --> 00:00:03,799
bát cơm nếu trao bằng

4
00:00:03,799 --> 00:00:04,683
lòng kính trọng thì ấm

5
00:00:04,683 --> 00:00:05,990
hơn bạc vàng, còn cho

6
00:00:05,990 --> 00:00:06,874
mà khiến người nhận cúi

7
00:00:06,874 --> 00:00:07,437
mặt thì phúc

8
00:00:07,437 --> 00:00:08,040
cũng mỏng đi.

9
00:00:08,540 --> 00:00:09,377
Có người giúp một chút

10
00:00:09,377 --> 00:00:10,474
đã muốn cả làng biết.

11
00:00:11,069 --> 00:00:11,906
Miệng nói làm phúc, nhưng

12
00:00:11,906 --> 00:00:13,003
lòng lại mong được khen.

13
00:00:13,152 --> 00:00:14,007
Giúp người để khoe mình

14
00:00:14,007 --> 00:00:15,067
thì cái ơn nhỏ hóa

15
00:00:15,067 --> 00:00:15,867
thành cái bóng nặng đè

16
00:00:15,867 --> 00:00:17,150
lên người nhận.

17
00:00:17,650 --> 00:00:18,392
Người đang khó khăn đã

18
00:00:18,392 --> 00:00:19,712
đủ khổ rồi. Thứ họ

19
00:00:19,712 --> 00:00:20,660
cần không chỉ là cơm

20
00:00:20,660 --> 00:00:21,733
áo, mà còn là một

21
00:00:21,733 --> 00:00:22,578
chút thể diện được giữ

22
00:00:22,578 --> 00:00:23,856
lại. Cho đúng cách là

23
00:00:23,856 --> 00:00:25,073
giúp người đứng thẳng, không

24
00:00:25,073 --> 00:00:25,753
phải bắt họ mang ơn

25
00:00:25,753 --> 00:00:26,310
đến cúi đầu.

26
00:00:26,810 --> 00:00:27,958
Cùng là đưa tay giúp

27
00:00:27,958 --> 00:00:28,950
đỡ, nhưng một câu nói

28
00:00:28,950 --> 00:00:29,630
có thể làm người ta

29
00:00:29,630 --> 00:00:30,661
ấm lòng, cũng có thể

30
00:00:30,661 --> 00:00:31,984
làm họ đau thêm. Nói,

31
00:00:31,984 --> 00:00:32,976
cầm lấy đi, với ánh

32
00:00:32,976 --> 00:00:33,812
mắt coi thường, khác xa

33
00:00:33,812 --> 00:00:35,057
câu, huynh đệ tạm dùng,

34
00:00:35,135 --> 00:00:36,185
khi nào khá hơn hãy

35
00:00:36,185 --> 00:00:37,080
giúp lại người khác.

36
00:00:37,580 --> 00:00:38,287
Người có đức khi giúp

37
00:00:38,287 --> 00:00:39,337
ai thường nói rất nhẹ.

38
00:00:39,559 --> 00:00:40,610
Họ không đứng trên cao

39
00:00:40,610 --> 00:00:41,680
nhìn xuống, cũng không kể

40
00:00:41,680 --> 00:00:42,892
công. Họ hiểu hôm nay

41
00:00:42,892 --> 00:00:43,861
mình có dư một chút

42
00:00:44,043 --> 00:00:45,012
là nhờ trời đất, nhờ

43
00:00:45,012 --> 00:00:46,184
người, nhờ nhiều duyên lành

44
00:00:46,184 --> 00:00:46,810
hợp lại.

45
00:00:47,310 --> 00:00:48,591
Giúp người là gieo thiện,

46
00:00:48,687 --> 00:00:49,815
không phải đặt dây trói.

47
00:00:49,910 --> 00:00:50,694
Nếu cứ nhắc đi nhắc

48
00:00:50,694 --> 00:00:51,555
lại công lao của mình,

49
00:00:51,688 --> 00:00:52,358
cái ơn ban đầu sẽ

50
00:00:52,358 --> 00:00:53,333
biến thành món nợ nặng

51
00:00:53,333 --> 00:00:54,595
lòng. Người nhận càng nhớ

52
00:00:54,595 --> 00:00:55,570
ơn, ta càng không nên

53
00:00:55,570 --> 00:00:56,870
đem ơn ra ép.

54
00:00:57,370 --> 00:00:58,228
Có khi một chén cháo

55
00:00:58,228 --> 00:00:59,159
lúc đói quý hơn mâm

56
00:00:59,159 --> 00:01:00,437
cỗ lúc no. Một lời

57
00:01:00,437 --> 00:01:01,368
động viên lúc tuyệt vọng

58
00:01:01,368 --> 00:01:02,226
quý hơn tiền bạc đến

59
00:01:02,226 --> 00:01:03,303
muộn. Giúp đúng lúc là

60
00:01:03,303 --> 00:01:04,198
hiểu nỗi khó của người,

61
00:01:04,380 --> 00:01:05,056
không phải chỉ đưa thứ

62
00:01:05,056 --> 00:01:06,370
mình dư.

63
00:01:06,870 --> 00:01:08,088
Có người đem đồ cũ

64
00:01:08,088 --> 00:01:09,129
cho người nghèo nhưng lời

65
00:01:09,129 --> 00:01:10,426
nói lại như ném xuống.

66
00:01:10,563 --> 00:01:11,251
Đồ vật có thể dùng

67
00:01:11,251 --> 00:01:12,213
được, nhưng lòng người bị

68
00:01:12,213 --> 00:01:13,608
xước. Một việc thiện nếu

69
00:01:13,608 --> 00:01:14,551
thiếu tế nhị thì dễ

70
00:01:14,551 --> 00:01:15,710
thành vết đau khó nói.

71
00:01:16,210 --> 00:01:17,063
Việc thiện đẹp nhất thường

72
00:01:17,063 --> 00:01:18,791
không cần tiếng trống. Một

73
00:01:18,791 --> 00:01:19,604
túi gạo đặt trước cửa

74
00:01:19,604 --> 00:01:20,579
lúc đêm, một khoản nợ

75
00:01:20,579 --> 00:01:21,961
được xóa lặng lẽ, một

76
00:01:21,961 --> 00:01:22,835
bàn tay nâng người dậy

77
00:01:22,835 --> 00:01:24,176
rồi bước đi. Làm thiện

78
00:01:24,176 --> 00:01:25,070
âm thầm thì phúc ở

79
00:01:25,070 --> 00:01:25,700
lại lâu hơn.

80
00:01:26,200 --> 00:01:27,229
Người nhận cũng nên giữ

81
00:01:27,229 --> 00:01:28,762
lòng biết ơn. Đừng vì

82
00:01:28,762 --> 00:01:29,812
người ta cho nhẹ nhàng

83
00:01:29,812 --> 00:01:30,652
mà xem đó là điều

84
00:01:30,652 --> 00:01:31,933
đương nhiên. Một lời cảm

85
00:01:31,933 --> 00:01:33,151
ơn chân thành giữ cho

86
00:01:33,151 --> 00:01:33,760
dòng thiện lành

87
00:01:33,760 --> 00:01:34,390
được chảy tiếp.

88
00:01:34,890 --> 00:01:35,922
Không phải cứ cho nhiều

89
00:01:35,922 --> 00:01:36,993
mới là quý. Có người

90
00:01:36,993 --> 00:01:38,123
nghèo chia nửa củ khoai

91
00:01:38,123 --> 00:01:39,195
mà lòng sáng như đèn.

92
00:01:39,334 --> 00:01:40,187
Có người giàu cho cả

93
00:01:40,187 --> 00:01:41,119
rương bạc mà lòng lạnh

94
00:01:41,119 --> 00:01:42,527
như đá. Trời nhìn tâm,

95
00:01:42,527 --> 00:01:43,420
không chỉ nhìn vật.

96
00:01:43,920 --> 00:01:44,777
Nếu giúp người chỉ để

97
00:01:44,777 --> 00:01:45,655
sau này bắt họ nghe

98
00:01:45,655 --> 00:01:46,804
lời mình, đó không còn

99
00:01:46,804 --> 00:01:47,932
là thiện tâm. Của cho

100
00:01:47,932 --> 00:01:48,810
như vậy có mùi của

101
00:01:48,810 --> 00:01:50,231
tính toán. Người có phúc

102
00:01:50,231 --> 00:01:51,214
giúp xong thì lòng nhẹ,

103
00:01:51,423 --> 00:01:51,987
không cầm sổ

104
00:01:51,987 --> 00:01:52,760
nợ trong tim.

105
00:01:53,260 --> 00:01:54,186
Cách cho tốt nhất là

106
00:01:54,186 --> 00:01:54,998
giúp người có đường tự

107
00:01:54,998 --> 00:01:56,131
đứng lên. Cho con cá

108
00:01:56,131 --> 00:01:57,171
cứu một bữa, chỉ cách

109
00:01:57,171 --> 00:01:57,926
thả lưới cứu được nhiều

110
00:01:57,926 --> 00:01:59,286
ngày. Lòng tốt có trí

111
00:01:59,286 --> 00:01:59,966
tuệ sẽ không làm người

112
00:01:59,966 --> 00:02:01,780
khác quen dựa dẫm.

113
00:02:02,280 --> 00:02:03,478
Khi giúp ai, hãy nhớ

114
00:02:03,478 --> 00:02:04,303
giữ cho họ một phần

115
00:02:04,303 --> 00:02:05,521
thể diện. Đừng hỏi những

116
00:02:05,521 --> 00:02:06,484
điều khiến họ xấu hổ,

117
00:02:06,680 --> 00:02:07,584
đừng nói trước đám đông

118
00:02:07,584 --> 00:02:09,136
điều họ muốn giấu. Giữ

119
00:02:09,136 --> 00:02:10,177
được lòng người, phúc của

120
00:02:10,177 --> 00:02:11,120
mình cũng được giữ.

121
00:02:11,620 --> 00:02:12,534
Một chiếc áo cũ được

122
00:02:12,534 --> 00:02:13,681
giặt sạch, gấp ngay ngắn,

123
00:02:13,851 --> 00:02:15,020
trao bằng hai tay, sẽ

124
00:02:15,020 --> 00:02:16,422
thành món quà có lòng.

125
00:02:16,677 --> 00:02:17,528
Thiện ý khiến vật nhỏ

126
00:02:17,528 --> 00:02:18,802
thành lớn. Sự tôn trọng

127
00:02:18,802 --> 00:02:19,801
khiến người nhận thấy mình

128
00:02:19,801 --> 00:02:20,800
vẫn được xem là người.

129
00:02:21,300 --> 00:02:22,235
Vậy nên, của cho không

130
00:02:22,235 --> 00:02:23,730
bằng cách cho. Muốn làm

131
00:02:23,730 --> 00:02:24,935
việc thiện, hãy đem theo

132
00:02:24,935 --> 00:02:25,932
cả sự khiêm nhường và

133
00:02:25,932 --> 00:02:27,552
lòng tôn trọng. Giúp người

134
00:02:27,552 --> 00:02:28,466
mà giữ được lòng người,

135
00:02:28,466 --> 00:02:29,380
ấy mới là phúc sâu.
