1 00:00:00,000 --> 00:00:01,014 Cổ nhân dạy, đời người 2 00:00:01,014 --> 00:00:02,028 chưa khổ vì việc đến 3 00:00:02,028 --> 00:00:03,042 trước mắt, nhiều khi đã 4 00:00:03,042 --> 00:00:04,056 khổ vì lòng lo quá 5 00:00:04,056 --> 00:00:05,070 xa. Việc chưa xảy ra 6 00:00:05,070 --> 00:00:06,084 mà tâm đã rối, trời 7 00:00:06,084 --> 00:00:07,098 còn sáng mà trong lòng 8 00:00:07,098 --> 00:00:08,112 đã tối. Biết giữ tâm 9 00:00:08,112 --> 00:00:09,126 an, ngày đang có mới 10 00:00:09,126 --> 00:00:10,140 không bị đánh cắp. 11 00:00:10,640 --> 00:00:11,707 Lo xa đôi khi cần, 12 00:00:11,707 --> 00:00:12,773 nhưng lo mãi mà không 13 00:00:12,773 --> 00:00:13,840 làm thì chỉ như ôm 14 00:00:13,840 --> 00:00:14,907 đá đứng bên sông. Người 15 00:00:14,907 --> 00:00:15,973 khôn nhìn việc lớn, rồi 16 00:00:15,973 --> 00:00:17,040 bắt đầu bằng một việc 17 00:00:17,040 --> 00:00:18,107 nhỏ trong tay. Một bước 18 00:00:18,107 --> 00:00:19,173 chắc hôm nay hơn trăm 19 00:00:19,173 --> 00:00:20,240 điều sợ hãi ngày mai. 20 00:00:20,740 --> 00:00:21,856 Có những điều thuộc về 21 00:00:21,856 --> 00:00:22,971 trời, càng đoán càng mệt. 22 00:00:22,971 --> 00:00:24,087 Mưa chưa rơi đã vội 23 00:00:24,087 --> 00:00:25,202 dựng cả đời trong bão, 24 00:00:25,202 --> 00:00:26,318 gió chưa nổi đã tưởng 25 00:00:26,318 --> 00:00:27,433 mái nhà sập xuống. Người 26 00:00:27,433 --> 00:00:28,549 biết sống thuận lẽ thì 27 00:00:28,549 --> 00:00:29,664 chuẩn bị đủ, rồi buông 28 00:00:29,664 --> 00:00:30,780 phần không thể nắm. 29 00:00:31,280 --> 00:00:32,388 Khi tâm rối, chiếc lá 30 00:00:32,388 --> 00:00:33,495 rơi cũng thành điềm dữ, 31 00:00:33,495 --> 00:00:34,602 một lời vô tình cũng 32 00:00:34,602 --> 00:00:35,710 thành vết thương. Vì vậy 33 00:00:35,710 --> 00:00:36,818 muốn giải việc đời, trước 34 00:00:36,818 --> 00:00:37,925 hết phải làm yên lòng 35 00:00:37,925 --> 00:00:39,032 mình. Lòng yên thì chuyện 36 00:00:39,032 --> 00:00:40,140 lớn cũng có đường đi. 37 00:00:40,640 --> 00:00:41,683 Ngày mai có cái khó 38 00:00:41,683 --> 00:00:42,727 của ngày mai, hôm nay 39 00:00:42,727 --> 00:00:43,770 có phần việc của hôm 40 00:00:43,770 --> 00:00:44,813 nay. Người cứ vay khổ 41 00:00:44,813 --> 00:00:45,857 của ngày mai để trả 42 00:00:45,857 --> 00:00:46,900 bằng sức hôm nay, cuối 43 00:00:46,900 --> 00:00:47,943 cùng cả hai ngày đều 44 00:00:47,943 --> 00:00:48,987 mệt. Biết sống từng ngày 45 00:00:48,987 --> 00:00:50,030 là một loại trí tuệ. 46 00:00:50,530 --> 00:00:51,521 Chuẩn bị là sửa mái 47 00:00:51,521 --> 00:00:52,512 trước mùa mưa, còn sợ 48 00:00:52,512 --> 00:00:53,503 hãi là ngồi nhìn mây 49 00:00:53,503 --> 00:00:54,494 rồi run rẩy. Một bên 50 00:00:54,494 --> 00:00:55,486 làm ta mạnh hơn, một 51 00:00:55,486 --> 00:00:56,477 bên làm ta cạn sức. 52 00:00:56,477 --> 00:00:57,468 Cổ nhân quý người biết 53 00:00:57,468 --> 00:00:58,459 lo đúng chỗ, không quý 54 00:00:58,459 --> 00:00:59,450 người tự dọa mình. 55 00:00:59,950 --> 00:01:00,897 Tâm người giống chén nước. 56 00:01:00,897 --> 00:01:01,843 Lay động nhiều quá thì 57 00:01:01,843 --> 00:01:02,790 bùn nổi lên, không còn 58 00:01:02,790 --> 00:01:03,737 soi rõ điều gì. Đặt 59 00:01:03,737 --> 00:01:04,683 xuống một lúc, nước tự 60 00:01:04,683 --> 00:01:05,630 trong. Gặp chuyện cũng vậy, 61 00:01:05,630 --> 00:01:06,577 đừng vội để hoảng loạn 62 00:01:06,577 --> 00:01:07,523 cầm lời nói 63 00:01:07,523 --> 00:01:08,470 và hành động. 64 00:01:08,970 --> 00:01:10,086 Nghĩ nhiều không phải lúc 65 00:01:10,086 --> 00:01:11,201 nào cũng là sáng suốt. 66 00:01:11,201 --> 00:01:12,317 Có khi chỉ là đi 67 00:01:12,317 --> 00:01:13,432 quanh một căn phòng tối 68 00:01:13,432 --> 00:01:14,548 mà tưởng mình đã đi 69 00:01:14,548 --> 00:01:15,663 xa. Muốn sáng, phải mở 70 00:01:15,663 --> 00:01:16,779 cửa bằng hành động đúng, 71 00:01:16,779 --> 00:01:17,894 bằng hỏi người đáng tin, 72 00:01:17,894 --> 00:01:19,010 bằng nhìn vào sự thật. 73 00:01:19,510 --> 00:01:20,587 Nhiều người nằm xuống mà 74 00:01:20,587 --> 00:01:21,663 tâm vẫn chạy khắp bốn 75 00:01:21,663 --> 00:01:22,740 phương. Lo tiền, lo người, 76 00:01:22,740 --> 00:01:23,817 lo lời nói, lo điều 77 00:01:23,817 --> 00:01:24,893 chưa biết. Thân không được 78 00:01:24,893 --> 00:01:25,970 nghỉ thì trí cũng mờ. 79 00:01:25,970 --> 00:01:27,047 Biết ngủ yên, ăn chậm, 80 00:01:27,047 --> 00:01:28,123 thở sâu, ấy là giữ 81 00:01:28,123 --> 00:01:29,200 gốc cho đời mình. 82 00:01:29,700 --> 00:01:30,750 Nhìn sang đời người khác 83 00:01:30,750 --> 00:01:31,800 quá nhiều, lòng dễ sinh 84 00:01:31,800 --> 00:01:32,850 lo. Thấy họ nhanh hơn 85 00:01:32,850 --> 00:01:33,900 thì sợ mình chậm, thấy 86 00:01:33,900 --> 00:01:34,950 họ giàu hơn thì sợ 87 00:01:34,950 --> 00:01:36,000 mình kém. Nhưng mỗi cây 88 00:01:36,000 --> 00:01:37,050 có mùa nở riêng. Gốc 89 00:01:37,050 --> 00:01:38,100 mình chưa vững, đừng trách 90 00:01:38,100 --> 00:01:39,150 hoa chưa tới. 91 00:01:39,650 --> 00:01:40,707 Người đã gieo hạt, tưới 92 00:01:40,707 --> 00:01:41,763 nước, nhổ cỏ thì không 93 00:01:41,763 --> 00:01:42,820 cần mỗi canh giờ đào 94 00:01:42,820 --> 00:01:43,877 đất xem rễ mọc chưa. 95 00:01:43,877 --> 00:01:44,933 Có những kết quả cần 96 00:01:44,933 --> 00:01:45,990 thời gian. Làm đúng rồi 97 00:01:45,990 --> 00:01:47,047 biết chờ, ấy không phải 98 00:01:47,047 --> 00:01:48,103 lười biếng, mà là tin 99 00:01:48,103 --> 00:01:49,160 vào phần mình đã gieo. 100 00:01:49,660 --> 00:01:50,642 Nỗi sợ càng được kể 101 00:01:50,642 --> 00:01:51,624 đi kể lại càng lớn. 102 00:01:51,624 --> 00:01:52,606 Nó như đốm lửa gặp 103 00:01:52,606 --> 00:01:53,588 gió, càng thổi càng bùng. 104 00:01:53,588 --> 00:01:54,570 Có khi điều cần làm 105 00:01:54,570 --> 00:01:55,552 không phải là phân tích 106 00:01:55,552 --> 00:01:56,534 thêm, mà là đứng dậy 107 00:01:56,534 --> 00:01:57,516 rửa mặt, dọn bàn, viết 108 00:01:57,516 --> 00:01:58,498 ra một việc cần làm 109 00:01:58,498 --> 00:01:59,480 trước nhất. 110 00:01:59,980 --> 00:02:01,088 Người an không phải người 111 00:02:01,088 --> 00:02:02,196 không gặp chuyện. Họ chỉ 112 00:02:02,196 --> 00:02:03,304 không trao chìa khóa tâm 113 00:02:03,304 --> 00:02:04,412 mình cho từng biến động 114 00:02:04,412 --> 00:02:05,520 ngoài kia. Việc đến thì 115 00:02:05,520 --> 00:02:06,628 xử, việc qua thì buông, 116 00:02:06,628 --> 00:02:07,736 người nói thì nghe lọc, 117 00:02:07,736 --> 00:02:08,844 trời đổi thì mặc áo. 118 00:02:08,844 --> 00:02:09,952 Đơn giản mà khó, khó 119 00:02:09,952 --> 00:02:11,060 mà đáng học. 120 00:02:11,560 --> 00:02:12,612 Khi chỉ nhìn vào điều 121 00:02:12,612 --> 00:02:13,664 thiếu, ta quên mất điều 122 00:02:13,664 --> 00:02:14,716 đang có. Một bữa cơm 123 00:02:14,716 --> 00:02:15,768 còn nóng, một người còn 124 00:02:15,768 --> 00:02:16,820 hỏi han, một thân còn 125 00:02:16,820 --> 00:02:17,872 đủ sức làm việc, đều 126 00:02:17,872 --> 00:02:18,924 là phúc. Biết ơn không 127 00:02:18,924 --> 00:02:19,976 làm hết khó khăn, nhưng 128 00:02:19,976 --> 00:02:21,028 làm lòng đủ sáng để 129 00:02:21,028 --> 00:02:22,080 đi qua khó khăn. 130 00:02:22,580 --> 00:02:23,572 Bình an không tự nhiên 131 00:02:23,572 --> 00:02:24,564 ở mãi nếu ta ngày 132 00:02:24,564 --> 00:02:25,556 nào cũng mở cửa cho 133 00:02:25,556 --> 00:02:26,548 lo âu vào nhà. Phải 134 00:02:26,548 --> 00:02:27,540 biết chọn điều nghe, chọn 135 00:02:27,540 --> 00:02:28,532 điều nghĩ, chọn người gần, 136 00:02:28,532 --> 00:02:29,524 chọn việc làm. Giữ tâm 137 00:02:29,524 --> 00:02:30,516 cũng như giữ vườn, cỏ 138 00:02:30,516 --> 00:02:31,508 dại không nhổ 139 00:02:31,508 --> 00:02:32,500 sẽ mọc đầy. 140 00:02:33,000 --> 00:02:34,033 Vậy nên, đừng để nỗi 141 00:02:34,033 --> 00:02:35,067 lo đánh cắp ngày an 142 00:02:35,067 --> 00:02:36,100 yên. Việc cần chuẩn bị 143 00:02:36,100 --> 00:02:37,133 thì chuẩn bị, việc cần 144 00:02:37,133 --> 00:02:38,167 làm thì làm, việc ngoài 145 00:02:38,167 --> 00:02:39,200 tay thì học cách buông. 146 00:02:39,200 --> 00:02:40,233 Tâm bớt chông chênh, đường 147 00:02:40,233 --> 00:02:41,267 trước mặt tự 148 00:02:41,267 --> 00:02:42,300 nhiên sáng hơn.