1 00:00:00,000 --> 00:00:01,420 Cổ nhân dạy, ôm oán 2 00:00:01,420 --> 00:00:02,340 trong lòng giống như cầm 3 00:00:02,340 --> 00:00:03,440 than nóng muốn ném vào 4 00:00:03,440 --> 00:00:04,820 người khác. Người kia chưa 5 00:00:04,820 --> 00:00:06,040 chắc đã đau, nhưng tay 6 00:00:06,040 --> 00:00:07,360 mình đã bỏng trước. Muốn 7 00:00:07,360 --> 00:00:08,500 giữ phúc, trước hết phải 8 00:00:08,500 --> 00:00:09,380 biết buông điều làm tâm 9 00:00:09,380 --> 00:00:11,820 mình cháy xém. Nhiều người 10 00:00:11,820 --> 00:00:12,780 tưởng trả đũa xong sẽ 11 00:00:12,780 --> 00:00:14,060 nhẹ lòng. Nhưng oán trả 12 00:00:14,060 --> 00:00:15,060 oán chỉ như thêm dầu 13 00:00:15,060 --> 00:00:15,940 vào đèn đã cháy quá 14 00:00:15,940 --> 00:00:17,420 lâu. Một lời cay nghiệt 15 00:00:17,420 --> 00:00:18,280 kéo thêm một lời cay 16 00:00:18,280 --> 00:00:19,360 nghiệt, cuối cùng cả hai 17 00:00:19,360 --> 00:00:20,340 bên đều mất phúc khí. 18 00:00:21,820 --> 00:00:22,760 Người làm sai tự mang 19 00:00:22,760 --> 00:00:23,940 nghiệp của việc sai. Ta 20 00:00:23,940 --> 00:00:24,840 không cần biến mình thành 21 00:00:24,840 --> 00:00:25,760 người giống họ để đòi 22 00:00:25,760 --> 00:00:27,300 công bằng. Nếu vì bị 23 00:00:27,300 --> 00:00:28,160 làm đau mà cũng làm 24 00:00:28,160 --> 00:00:29,300 đau người khác, ta đã 25 00:00:29,300 --> 00:00:30,140 để lỗi của họ bước 26 00:00:30,140 --> 00:00:31,220 vào nhân cách của mình. 27 00:00:32,420 --> 00:00:33,200 Nhẫn không phải là yếu 28 00:00:33,200 --> 00:00:34,460 đuối, càng không phải để 29 00:00:34,460 --> 00:00:35,840 người khác chà đạp. Nhẫn 30 00:00:35,840 --> 00:00:36,720 là đủ tỉnh để không 31 00:00:36,720 --> 00:00:37,740 hành động trong cơn giận, 32 00:00:37,880 --> 00:00:38,980 đủ sâu để giữ mình 33 00:00:38,980 --> 00:00:40,340 khỏi điều hối hận. Người 34 00:00:40,340 --> 00:00:41,260 biết nhẫn là người còn 35 00:00:41,260 --> 00:00:43,520 làm chủ được mình. Buông 36 00:00:43,520 --> 00:00:44,300 oán không có nghĩa là 37 00:00:44,300 --> 00:00:45,080 tiếp tục để người xấu 38 00:00:45,080 --> 00:00:46,540 bước vào đời mình. Cửa 39 00:00:46,540 --> 00:00:47,500 nên đóng thì đóng, khoảng 40 00:00:47,500 --> 00:00:48,960 cách nên giữ thì giữ. 41 00:00:49,240 --> 00:00:49,980 Chỉ là đừng để họ 42 00:00:49,980 --> 00:00:50,820 ở lại trong tâm mình 43 00:00:50,820 --> 00:00:51,740 mỗi ngày bằng hận thù. 44 00:00:52,860 --> 00:00:54,180 Khi oán nổi lên, miệng 45 00:00:54,180 --> 00:00:55,440 dễ nói lời độc. Lời 46 00:00:55,440 --> 00:00:56,300 độc đi ra tưởng làm 47 00:00:56,300 --> 00:00:57,440 người khác đau, nhưng cũng 48 00:00:57,440 --> 00:00:58,460 làm khí lành trong nhà 49 00:00:58,460 --> 00:00:59,960 mình vơi đi. Một người 50 00:00:59,960 --> 00:01:00,760 biết giữ miệng giữa lúc 51 00:01:00,760 --> 00:01:01,700 giận là người biết giữ 52 00:01:01,700 --> 00:01:03,700 phúc cho mai sau. Công 53 00:01:03,700 --> 00:01:04,920 bằng cần sự sáng suốt, 54 00:01:05,080 --> 00:01:05,960 còn báo thù thường cần 55 00:01:05,960 --> 00:01:07,360 cơn nóng. Việc cần nói 56 00:01:07,360 --> 00:01:08,500 thì nói rõ, việc cần 57 00:01:08,500 --> 00:01:09,840 tránh thì tránh xa, việc 58 00:01:09,840 --> 00:01:10,740 cần nhờ phép tắc thì 59 00:01:10,740 --> 00:01:12,080 nhờ phép tắc. Nhưng đừng 60 00:01:12,080 --> 00:01:13,020 để lòng mình biến thành 61 00:01:13,020 --> 00:01:13,840 sân đình của thù hận. 62 00:01:15,220 --> 00:01:16,180 Có những trận thắng không 63 00:01:16,180 --> 00:01:17,100 nằm ở việc làm đối 64 00:01:17,100 --> 00:01:18,300 phương đau hơn, mà ở 65 00:01:18,300 --> 00:01:19,240 việc mình không bị kéo 66 00:01:19,240 --> 00:01:20,560 xuống thấp hơn. Người cao 67 00:01:20,560 --> 00:01:21,940 quý biết dừng trước vực, 68 00:01:21,940 --> 00:01:22,820 dù người khác đứng bên 69 00:01:22,820 --> 00:01:24,380 kia gọi mời. Giữ phẩm 70 00:01:24,380 --> 00:01:25,160 cách là giữ đường lui 71 00:01:25,160 --> 00:01:27,140 cho phúc. Nếu ngày nào 72 00:01:27,140 --> 00:01:28,280 cũng nhớ chuyện cũ, ta 73 00:01:28,280 --> 00:01:29,220 sẽ nhìn người mới bằng 74 00:01:29,220 --> 00:01:30,240 vết thương cũ, nhìn cơ 75 00:01:30,240 --> 00:01:31,180 hội mới bằng nỗi sợ 76 00:01:31,420 --> 00:01:32,160 cũ. Oán hận không chỉ 77 00:01:32,160 --> 00:01:33,160 trói quá khứ, nó còn 78 00:01:33,160 --> 00:01:34,540 làm hiện tại méo đi. 79 00:01:34,540 --> 00:01:35,400 Buông là mở mắt lại 80 00:01:35,400 --> 00:01:37,420 với đời. Tha thứ không 81 00:01:37,420 --> 00:01:38,540 phải nói rằng việc xấu 82 00:01:38,540 --> 00:01:39,940 là đúng. Tha thứ là 83 00:01:39,940 --> 00:01:40,880 không để việc ấy tiếp 84 00:01:40,880 --> 00:01:42,280 tục chiếm chỗ trong tim. 85 00:01:42,280 --> 00:01:43,140 Có người không đáng để 86 00:01:43,140 --> 00:01:44,500 ta gần lại, nhưng cũng 87 00:01:44,500 --> 00:01:45,360 không đáng để ta mang 88 00:01:45,360 --> 00:01:46,360 họ theo suốt đời trong 89 00:01:47,360 --> 00:01:48,280 lòng. Một vết thương nếu 90 00:01:48,280 --> 00:01:49,200 ngày nào cũng mở ra 91 00:01:49,200 --> 00:01:50,500 nhìn, làm sao lành được. 92 00:01:50,500 --> 00:01:51,400 Có chuyện cần rút kinh 93 00:01:51,400 --> 00:01:52,700 nghiệm rồi khép lại. Kể 94 00:01:52,780 --> 00:01:53,960 mãi, nghĩ mãi, giận mãi, 95 00:01:53,960 --> 00:01:54,780 chính là tự tay giữ 96 00:01:54,780 --> 00:01:57,880 cho nỗi đau còn mới. 97 00:01:57,880 --> 00:01:58,820 Cổ nhân nói, lấy thiện 98 00:01:58,820 --> 00:01:59,640 thắng oán không phải là 99 00:01:59,640 --> 00:02:00,900 làm điều ngọt ngào giả 100 00:02:00,900 --> 00:02:01,900 tạo. Đó là chọn điều 101 00:02:01,900 --> 00:02:03,000 đúng dù lòng còn đau, 102 00:02:03,000 --> 00:02:03,960 chọn lời vừa đủ dù 103 00:02:04,060 --> 00:02:04,980 có thể nói nặng, chọn 104 00:02:04,980 --> 00:02:07,000 bước đi sạch dù đường 105 00:02:07,000 --> 00:02:07,800 bẩn trước mặt. Có người 106 00:02:07,800 --> 00:02:08,700 đến đời ta không để 107 00:02:08,700 --> 00:02:09,640 ở lại, mà để dạy 108 00:02:09,640 --> 00:02:11,000 ta biết đặt ranh giới 109 00:02:11,000 --> 00:02:11,840 và giữ tâm. Nếu học 110 00:02:12,020 --> 00:02:12,860 được điều cần học, họ 111 00:02:12,860 --> 00:02:14,120 không còn là món nợ 112 00:02:14,120 --> 00:02:14,920 trong lòng nữa. Đời người 113 00:02:14,920 --> 00:02:15,900 hơn nhau ở chỗ sau 114 00:02:17,220 --> 00:02:18,360 đau vẫn còn sáng. Trong 115 00:02:18,360 --> 00:02:19,300 một cuộc cãi vã, người 116 00:02:19,300 --> 00:02:20,680 thắng lời chưa chắc thắng 117 00:02:20,680 --> 00:02:21,520 đời. Có khi im lặng 118 00:02:21,520 --> 00:02:22,800 đúng lúc giữ được gia 119 00:02:22,800 --> 00:02:24,060 đạo, nhường một câu giữ 120 00:02:24,060 --> 00:02:25,020 được hòa khí, quay lưng 121 00:02:25,020 --> 00:02:26,280 một bước giữ được nhân 122 00:02:26,280 --> 00:02:28,300 phẩm. Phúc thường ở chỗ 123 00:02:28,300 --> 00:02:29,300 biết dừng. Tâm càng hẹp, 124 00:02:29,300 --> 00:02:30,500 chuyện nhỏ càng thành núi. 125 00:02:30,500 --> 00:02:31,820 Tâm rộng hơn một chút, 126 00:02:31,820 --> 00:02:33,060 oán cũ tự nhỏ lại. 127 00:02:33,060 --> 00:02:34,080 Không phải vì đời bỗng 128 00:02:34,080 --> 00:02:34,980 công bằng hơn, mà vì 129 00:02:34,980 --> 00:02:35,880 lòng mình không còn lấy 130 00:02:35,880 --> 00:02:37,980 một người sai để đo 131 00:02:37,980 --> 00:02:39,020 cả cuộc đời. Vậy nên, 132 00:02:39,020 --> 00:02:39,880 đừng lấy oán trả oán 133 00:02:40,080 --> 00:02:41,240 mà hao phúc mình. Cần 134 00:02:41,240 --> 00:02:42,260 rời thì rời, cần nói 135 00:02:42,260 --> 00:02:43,140 thì nói, cần bảo vệ 136 00:02:43,140 --> 00:02:44,200 mình thì bảo vệ. Nhưng 137 00:02:44,200 --> 00:02:45,340 sau cùng, hãy để lòng 138 00:02:45,340 --> 00:02:46,200 được sạch. Người buông được 139 00:02:46,200 --> 00:02:48,000 oán, phúc mới có chỗ quay về.