1 00:00:00,000 --> 00:00:01,032 Có những chuyện vốn rất 2 00:00:01,032 --> 00:00:02,064 nhỏ, chỉ như mũi kim 3 00:00:02,064 --> 00:00:03,096 chạm vào áo. Nhưng nếu 4 00:00:03,096 --> 00:00:04,128 ta kéo mãi bằng nóng 5 00:00:04,128 --> 00:00:05,160 giận, vết rách trong lòng 6 00:00:05,160 --> 00:00:06,192 sẽ lớn hơn sự việc 7 00:00:06,192 --> 00:00:07,224 rất nhiều. Người có trí 8 00:00:07,224 --> 00:00:08,256 biết dừng tay trước khi 9 00:00:08,256 --> 00:00:09,288 chuyện nhỏ xé 10 00:00:09,288 --> 00:00:10,320 rách tâm mình. 11 00:00:10,820 --> 00:00:11,824 Một lời vô ý, một 12 00:00:11,824 --> 00:00:12,828 ánh mắt chưa vừa lòng, 13 00:00:12,828 --> 00:00:13,832 một phần thiệt rất nhỏ, 14 00:00:13,832 --> 00:00:14,836 nếu đem nuôi trong lòng 15 00:00:14,836 --> 00:00:15,840 từng ngày sẽ hóa thành 16 00:00:15,840 --> 00:00:16,844 núi. Cổ nhân sợ nhất 17 00:00:16,844 --> 00:00:17,848 không phải chuyện bên ngoài, 18 00:00:17,848 --> 00:00:18,852 mà là lòng mình cứ 19 00:00:18,852 --> 00:00:19,856 thêm củi cho 20 00:00:19,856 --> 00:00:20,860 đốm lửa nhỏ. 21 00:00:21,360 --> 00:00:22,439 Người tâm lớn không phải 22 00:00:22,439 --> 00:00:23,518 không biết đau, mà biết 23 00:00:23,518 --> 00:00:24,597 điều gì đáng giữ trong 24 00:00:24,597 --> 00:00:25,676 lòng. Họ nhìn thấy hạt 25 00:00:25,676 --> 00:00:26,754 bụi nhưng không để hạt 26 00:00:26,754 --> 00:00:27,833 bụi che cả bầu trời. 27 00:00:27,833 --> 00:00:28,912 Vì thế đường đi của 28 00:00:28,912 --> 00:00:29,991 họ thường nhẹ hơn người 29 00:00:29,991 --> 00:00:31,070 hay chấp nhặt. 30 00:00:31,570 --> 00:00:32,618 Có lúc chỉ cần bớt 31 00:00:32,618 --> 00:00:33,666 một câu, nhường một nhịp, 32 00:00:33,666 --> 00:00:34,713 ngày hôm đó đã yên. 33 00:00:34,713 --> 00:00:35,761 Thắng trong lời nói chưa 34 00:00:35,761 --> 00:00:36,809 chắc là phúc, giữ được 35 00:00:36,809 --> 00:00:37,857 hòa khí mới là điều 36 00:00:37,857 --> 00:00:38,904 khó. Người khôn không dùng 37 00:00:38,904 --> 00:00:39,952 miệng mình làm dao cứa 38 00:00:39,952 --> 00:00:41,000 lòng người. 39 00:00:41,500 --> 00:00:42,491 Khi lòng cứ chấp từng 40 00:00:42,491 --> 00:00:43,482 điều nhỏ, phúc khí không 41 00:00:43,482 --> 00:00:44,473 còn chỗ để vào. Nhà 42 00:00:44,473 --> 00:00:45,464 rộng cũng hóa chật nếu 43 00:00:45,464 --> 00:00:46,456 ai cũng giữ sổ nợ 44 00:00:46,456 --> 00:00:47,447 trong tim. Người biết buông 45 00:00:47,447 --> 00:00:48,438 điều vụn vặt là người 46 00:00:48,438 --> 00:00:49,429 đang mở cửa 47 00:00:49,429 --> 00:00:50,420 cho bình an. 48 00:00:50,920 --> 00:00:52,038 Đời thường không thử người 49 00:00:52,038 --> 00:00:53,155 bằng chuyện lớn trước, mà 50 00:00:53,155 --> 00:00:54,272 thử bằng những va chạm 51 00:00:54,272 --> 00:00:55,390 rất nhỏ. Bị hiểu lầm 52 00:00:55,390 --> 00:00:56,508 một câu, bị chậm một 53 00:00:56,508 --> 00:00:57,625 phần, bị trái ý một 54 00:00:57,625 --> 00:00:58,742 chút, khi ấy mới biết 55 00:00:58,742 --> 00:00:59,860 lòng mình rộng hay hẹp. 56 00:01:00,360 --> 00:01:01,342 Nếu vì một chuyện nhỏ 57 00:01:01,342 --> 00:01:02,324 mà mất ngủ, mất vui, 58 00:01:02,324 --> 00:01:03,307 mất cả sự hiền hòa, 59 00:01:03,307 --> 00:01:04,289 thì cái thắng ấy quá 60 00:01:04,289 --> 00:01:05,271 đắt. Người xưa nói, giữ 61 00:01:05,271 --> 00:01:06,253 được tâm an mới là 62 00:01:06,253 --> 00:01:07,236 giữ được của quý. Đừng 63 00:01:07,236 --> 00:01:08,218 đổi bình an lấy chút 64 00:01:08,218 --> 00:01:09,200 hơn thua mỏng manh. 65 00:01:09,700 --> 00:01:10,768 Khi lòng rộng, chuyện nhỏ 66 00:01:10,768 --> 00:01:11,835 trở về đúng là chuyện 67 00:01:11,835 --> 00:01:12,902 nhỏ. Khi lòng hẹp, cả 68 00:01:12,902 --> 00:01:13,970 chiếc lá rơi cũng thành 69 00:01:13,970 --> 00:01:15,038 cớ phiền não. Tu dưỡng 70 00:01:15,038 --> 00:01:16,105 không ở đâu xa, bắt 71 00:01:16,105 --> 00:01:17,172 đầu từ cách ta đặt 72 00:01:17,172 --> 00:01:18,240 một việc nhỏ xuống. 73 00:01:18,740 --> 00:01:19,739 Có khi chuyện nhỏ lớn 74 00:01:19,739 --> 00:01:20,738 lên vì không ai chịu 75 00:01:20,738 --> 00:01:21,737 nói một lời mềm. Một 76 00:01:21,737 --> 00:01:22,736 câu xin lỗi đúng lúc 77 00:01:22,736 --> 00:01:23,734 có thể vá lại vết 78 00:01:23,734 --> 00:01:24,733 rạn trước khi nó thành 79 00:01:24,733 --> 00:01:25,732 nứt vỡ. Người có phúc 80 00:01:25,732 --> 00:01:26,731 không sợ hạ mình để 81 00:01:26,731 --> 00:01:27,730 giữ điều đáng quý. 82 00:01:28,230 --> 00:01:29,203 Một chuyện đã qua mà 83 00:01:29,203 --> 00:01:30,176 ta kể lại trong đầu 84 00:01:30,176 --> 00:01:31,149 trăm lần thì nó thành 85 00:01:31,149 --> 00:01:32,122 trăm vết xước. Buông không 86 00:01:32,122 --> 00:01:33,095 phải quên hết, mà là 87 00:01:33,095 --> 00:01:34,068 không để quá khứ nhỏ 88 00:01:34,068 --> 00:01:35,041 bé cai quản hiện tại. 89 00:01:35,041 --> 00:01:36,014 Người biết sống nhẹ là 90 00:01:36,014 --> 00:01:36,987 người biết đóng 91 00:01:36,987 --> 00:01:37,960 cửa đúng lúc. 92 00:01:38,460 --> 00:01:39,515 Trong một mái nhà, nếu 93 00:01:39,515 --> 00:01:40,570 ai cũng nhớ từng lỗi 94 00:01:40,570 --> 00:01:41,625 nhỏ, bếp lửa sẽ lạnh 95 00:01:41,625 --> 00:01:42,680 dần. Nhà yên không nhờ 96 00:01:42,680 --> 00:01:43,735 không có va chạm, mà 97 00:01:43,735 --> 00:01:44,790 nhờ có người biết bỏ 98 00:01:44,790 --> 00:01:45,845 qua đúng lúc. Càng thân 99 00:01:45,845 --> 00:01:46,900 càng cần rộng lượng. 100 00:01:47,400 --> 00:01:48,425 Miệng đời vốn nhiều gió, 101 00:01:48,425 --> 00:01:49,450 hôm nay khen mai chê 102 00:01:49,450 --> 00:01:50,475 cũng là thường. Nếu lời 103 00:01:50,475 --> 00:01:51,500 nào cũng đem đặt lên 104 00:01:51,500 --> 00:01:52,525 tim, tim sẽ mỏi. Người 105 00:01:52,525 --> 00:01:53,550 có tâm lớn nghe điều 106 00:01:53,550 --> 00:01:54,575 cần nghe, còn lại để 107 00:01:54,575 --> 00:01:55,600 gió cuốn đi. 108 00:01:56,100 --> 00:01:57,200 Có những việc không đáng 109 00:01:57,200 --> 00:01:58,300 để trả bằng thời gian, 110 00:01:58,300 --> 00:01:59,400 sức khỏe và nhân duyên. 111 00:01:59,400 --> 00:02:00,500 Chuyện càng nhỏ càng cần 112 00:02:00,500 --> 00:02:01,600 hỏi mình, mất gì nếu 113 00:02:01,600 --> 00:02:02,700 cứ bám vào nó. Người 114 00:02:02,700 --> 00:02:03,800 khôn biết buông sớm để 115 00:02:03,800 --> 00:02:04,900 giữ phần quý hơn. 116 00:02:05,400 --> 00:02:06,498 Mỗi lần bớt chấp một 117 00:02:06,498 --> 00:02:07,596 điều nhỏ, lòng lại rộng 118 00:02:07,596 --> 00:02:08,693 thêm một chút. Mỗi lần 119 00:02:08,693 --> 00:02:09,791 không để nóng giận kéo 120 00:02:09,791 --> 00:02:10,889 đi, phúc lại sâu thêm 121 00:02:10,889 --> 00:02:11,987 một phần. Đời an không 122 00:02:11,987 --> 00:02:13,084 phải vì ít chuyện, mà 123 00:02:13,084 --> 00:02:14,182 vì lòng đủ rộng để 124 00:02:14,182 --> 00:02:15,280 không rách vì chuyện nhỏ.