1 00:00:00,000 --> 00:00:01,080 Chiều muộn ở cổng làng, 2 00:00:01,080 --> 00:00:01,860 người khách lạ vừa khen 3 00:00:01,860 --> 00:00:03,040 chủ nhà rộng lượng vừa 4 00:00:03,040 --> 00:00:03,820 đặt túi hàng sát bậc 5 00:00:03,820 --> 00:00:05,340 cửa. Cổ nhân dạy, lời 6 00:00:05,340 --> 00:00:06,120 ngọt đi cùng ý đồ 7 00:00:06,120 --> 00:00:07,140 giống mật đặt cạnh lưỡi 8 00:00:07,140 --> 00:00:08,420 dao. Nghe êm tai mà 9 00:00:08,420 --> 00:00:09,480 quên nhìn việc làm, ta 10 00:00:09,480 --> 00:00:10,360 tự mở then cho phiền 11 00:00:10,360 --> 00:00:12,320 não vào nhà. Trong gian 12 00:00:12,320 --> 00:00:13,500 nhà gỗ, ông lão rót 13 00:00:13,500 --> 00:00:14,800 trà cho học trò. Chén 14 00:00:14,800 --> 00:00:15,660 đã đầy mà người kia 15 00:00:15,660 --> 00:00:16,660 vẫn mải nghe lời tán 16 00:00:16,660 --> 00:00:18,140 dương ngoài sân. Nước tràn 17 00:00:18,140 --> 00:00:19,580 xuống chiếu, ông bảo: lòng 18 00:00:19,580 --> 00:00:20,840 người cũng vậy, đầy lời 19 00:00:20,840 --> 00:00:21,620 khen rồi thì không còn 20 00:00:21,620 --> 00:00:23,840 chỗ cho tỉnh táo. Ở 21 00:00:24,100 --> 00:00:24,940 bến sông, lái buôn khen 22 00:00:24,940 --> 00:00:25,860 người chèo đò thật thà 23 00:00:25,860 --> 00:00:27,260 rồi xin chở quá tải. 24 00:00:27,260 --> 00:00:28,400 Nếu nhận lời, cả đò 25 00:00:28,720 --> 00:00:29,540 gặp nguy. Lời đường mật 26 00:00:29,540 --> 00:00:30,360 thường khiến ta tưởng mình 27 00:00:30,360 --> 00:00:31,500 đang làm phúc, nhưng thật 28 00:00:31,500 --> 00:00:32,340 ra đang bỏ qua giới 29 00:00:32,340 --> 00:00:34,600 hạn cần giữ. Ngoài vườn, 30 00:00:34,600 --> 00:00:35,500 bụi tre nghiêng theo gió 31 00:00:35,500 --> 00:00:36,680 mà gốc vẫn bám đất. 32 00:00:36,680 --> 00:00:37,820 Tre mềm ở ngọn, cứng 33 00:00:37,820 --> 00:00:38,880 ở rễ, nên qua bão 34 00:00:39,160 --> 00:00:40,100 vẫn đứng. Làm người cũng 35 00:00:40,100 --> 00:00:41,220 vậy, giọng có thể ôn 36 00:00:41,220 --> 00:00:42,120 hòa, nhưng điều đúng sai 37 00:00:42,120 --> 00:00:44,500 trong lòng phải có cột 38 00:00:44,500 --> 00:00:45,540 mốc. Đêm trong thư phòng, 39 00:00:45,540 --> 00:00:46,480 viên lại nhỏ được cấp 40 00:00:46,480 --> 00:00:47,860 trên vỗ vai khen biết 41 00:00:47,860 --> 00:00:48,880 điều rồi đưa công văn 42 00:00:48,880 --> 00:00:50,220 bảo đóng dấu trái lệ. 43 00:00:50,220 --> 00:00:51,420 Anh cúi chào, đặt con 44 00:00:51,640 --> 00:00:52,420 dấu xuống. Một lần từ 45 00:00:52,420 --> 00:00:53,300 chối có thể mất lòng 46 00:00:53,520 --> 00:00:54,280 một người, nhưng giữ được 47 00:00:54,280 --> 00:00:56,320 lòng mình trước trời đất. 48 00:00:56,320 --> 00:00:57,160 Trong bữa cơm họ hàng, 49 00:00:57,160 --> 00:00:57,840 có người vừa gắp thức 50 00:00:57,840 --> 00:00:58,940 ăn vừa nhờ vay tiền, 51 00:00:58,940 --> 00:01:00,220 lời nào cũng thân thiết. 52 00:01:00,220 --> 00:01:01,360 Chủ nhà không nặng lời, 53 00:01:01,360 --> 00:01:02,160 chỉ hẹn mai bàn rõ 54 00:01:02,520 --> 00:01:03,600 giấy tờ. Tình nghĩa cần 55 00:01:03,700 --> 00:01:04,560 hơi ấm, nhưng tiền bạc 56 00:01:04,560 --> 00:01:07,000 cần ranh giới. Một người 57 00:01:07,000 --> 00:01:07,820 được biếu tấm áo đẹp 58 00:01:07,820 --> 00:01:09,240 trước ngày xử việc làng. 59 00:01:09,240 --> 00:01:10,200 Áo chưa mặc mà nghĩa 60 00:01:10,200 --> 00:01:11,420 nợ đã phủ lên vai. 61 00:01:11,420 --> 00:01:12,360 Lời đường mật đôi khi 62 00:01:12,360 --> 00:01:13,320 nằm trong món quà đúng 63 00:01:13,320 --> 00:01:14,720 lúc yếu lòng. Muốn đứng 64 00:01:14,720 --> 00:01:15,580 thẳng, phải biết trả lại 65 00:01:15,580 --> 00:01:17,720 thứ làm mình nghiêng. Trên 66 00:01:17,720 --> 00:01:18,940 sân đình có vạch phấn 67 00:01:18,940 --> 00:01:19,880 mỏng. Đứa trẻ hỏi vì 68 00:01:19,880 --> 00:01:20,780 sao phải dừng trước vạch 69 00:01:21,140 --> 00:01:22,060 nhỏ ấy. Người cha đáp, 70 00:01:22,060 --> 00:01:22,920 vạch nhỏ hôm nay dạy 71 00:01:22,920 --> 00:01:23,820 con dừng trước vực lớn 72 00:01:24,240 --> 00:01:25,060 ngày sau. Có những bước 73 00:01:25,060 --> 00:01:26,140 qua rất nhẹ, nhưng hậu 74 00:01:26,140 --> 00:01:28,280 quả thì rất nặng. Chợ 75 00:01:28,280 --> 00:01:29,440 sớm có người rao thuốc 76 00:01:29,440 --> 00:01:30,220 quý, gặp ai cũng gọi 77 00:01:30,220 --> 00:01:31,300 là bậc hiền nhân. Một 78 00:01:31,300 --> 00:01:32,200 bà cụ hỏi thuốc ấy 79 00:01:32,200 --> 00:01:33,000 đã cứu ai trong làng. 80 00:01:33,000 --> 00:01:34,100 Kẻ kia im lặng. Lời 81 00:01:34,100 --> 00:01:35,040 ngọt sợ nhất câu hỏi 82 00:01:35,220 --> 00:01:36,140 rõ ràng. Khi lòng còn 83 00:01:36,140 --> 00:01:38,360 nghi, đừng vội gật đầu. 84 00:01:38,360 --> 00:01:39,540 Ao làng yên ả, ném 85 00:01:39,540 --> 00:01:40,680 một hòn sỏi cũng thành 86 00:01:40,920 --> 00:01:41,840 vòng sóng. Một câu khen 87 00:01:41,840 --> 00:01:42,700 quá mức cũng làm lòng 88 00:01:42,700 --> 00:01:44,140 người xao động. Người tu 89 00:01:44,140 --> 00:01:45,280 dưỡng không ghét lời khen, 90 00:01:45,280 --> 00:01:46,420 nhưng không để lời khen 91 00:01:46,540 --> 00:01:47,480 cầm lái. Hãy đợi lòng 92 00:01:47,480 --> 00:01:49,420 lắng rồi mới quyết định. 93 00:01:49,420 --> 00:01:50,740 Có nhà không khóa chặt, 94 00:01:50,740 --> 00:01:52,020 chỉ khép nửa vì tin 95 00:01:52,020 --> 00:01:52,960 hàng xóm. Nhưng chủ nhà 96 00:01:52,960 --> 00:01:54,220 vẫn biết giờ nào nên 97 00:01:54,220 --> 00:01:55,200 đóng cửa. Sống tử tế 98 00:01:55,200 --> 00:01:56,000 không có nghĩa là mở 99 00:01:56,000 --> 00:01:57,340 hết lối vào lòng mình. 100 00:01:57,340 --> 00:01:58,200 Giữ cửa không lạnh lùng, 101 00:01:58,200 --> 00:02:00,060 mà là biết quý bình 102 00:02:00,060 --> 00:02:01,380 an. Tiệm vải treo chiếc 103 00:02:01,380 --> 00:02:02,280 cân cũ. Người mua khen 104 00:02:02,280 --> 00:02:03,280 chủ tiệm nhân hậu rồi 105 00:02:03,280 --> 00:02:04,560 xin bớt đến mức lỗ 106 00:02:04,560 --> 00:02:05,840 vốn. Chủ tiệm cười, cân 107 00:02:05,840 --> 00:02:06,720 vẫn phải ngay thì chợ 108 00:02:07,120 --> 00:02:07,920 mới còn tin. Lòng người 109 00:02:07,920 --> 00:02:09,000 cũng có chiếc cân; lệch 110 00:02:09,000 --> 00:02:11,200 một lần, lần sau khó 111 00:02:11,200 --> 00:02:12,020 thẳng. Người có bản lĩnh 112 00:02:12,020 --> 00:02:13,440 không cần nói lớn. Họ 113 00:02:13,440 --> 00:02:14,780 từ chối bằng giọng bình 114 00:02:14,780 --> 00:02:16,100 hòa, giải thích vừa đủ, 115 00:02:16,100 --> 00:02:17,320 rồi giữ quyết định. Lời 116 00:02:17,320 --> 00:02:18,220 đường mật chỉ thắng người 117 00:02:18,220 --> 00:02:19,620 đang thèm được khen, không 118 00:02:19,620 --> 00:02:20,480 thắng được người đã biết 119 00:02:20,480 --> 00:02:23,060 mình sống vì điều gì. 120 00:02:23,060 --> 00:02:24,020 Đêm xuống, ngọn đèn trước 121 00:02:24,020 --> 00:02:25,480 hiên soi rõ bậc thềm. 122 00:02:25,480 --> 00:02:26,280 Người xưa để đèn để 123 00:02:26,280 --> 00:02:27,260 biết đâu là lối, đâu 124 00:02:27,480 --> 00:02:28,180 là mép tối. Đời người 125 00:02:28,180 --> 00:02:29,240 cũng cần ngọn đèn trong 126 00:02:29,240 --> 00:02:30,280 lòng. Lời có ngọt mấy, 127 00:02:30,280 --> 00:02:31,280 nếu kéo khỏi chính đạo, 128 00:02:31,280 --> 00:02:31,720 hãy cảm ơn