{
  "items": [
    {
      "id": "scene_001",
      "scene_id": "scene_001",
      "text": "Cổ nhân dạy, cân lương tâm lệch không phải từ núi vàng, mà thường từ một đồng tiền nhỏ ta tự cho là không đáng kể. Việc sai càng nhỏ càng dễ nuốt, nhưng nuốt lâu ngày sẽ làm cổ họng quen vị đắng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/133-Dung-De-Mot-Dong-Tien-Nho-Lam-Lech-Can-Luong-Tam/audio/voice_segments/scene_001/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_002",
      "scene_id": "scene_002",
      "text": "Ở chợ bến sông có người bán gạo tên Bình. Ông vốn thật thà, cân đủ từng đấu, nên khách nghèo hay tìm đến. Quán nhỏ nhưng tiếng lành đi xa hơn mùi gạo mới mỗi sáng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/133-Dung-De-Mot-Dong-Tien-Nho-Lam-Lech-Can-Luong-Tam/audio/voice_segments/scene_002/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_003",
      "scene_id": "scene_003",
      "text": "Một mùa mưa, thóc lên giá, con ốm, tiền thuốc thiếu. Người bạn hàng chỉ ông cách khoét đáy đấu đi một chút, mỗi lần đong hụt chẳng ai nhận ra, gom lại đủ qua cơn khó.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/133-Dung-De-Mot-Dong-Tien-Nho-Lam-Lech-Can-Luong-Tam/audio/voice_segments/scene_003/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_004",
      "scene_id": "scene_004",
      "text": "Bình nghe xong im lặng. Đêm ấy, ông cầm chiếc đấu lên soi dưới đèn dầu. Một chút gỗ bị khoét đi trông không đáng kể, nhưng trong lòng ông lại thấy như có cả cái hố sâu. Ông hiểu, thứ bị khoét không chỉ là cái đấu, mà là phần ngay thẳng trong tay mình.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/133-Dung-De-Mot-Dong-Tien-Nho-Lam-Lech-Can-Luong-Tam/audio/voice_segments/scene_004/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_005",
      "scene_id": "scene_005",
      "text": "Sáng hôm sau, ông vẫn dùng đấu cũ. Khách đông, tay ông run, mắt cứ nhìn về phía đứa con đang ho trong nhà. Một đồng lời thêm như bàn tay kéo nhẹ, bảo ông chỉ làm một lần thôi.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/133-Dung-De-Mot-Dong-Tien-Nho-Lam-Lech-Can-Luong-Tam/audio/voice_segments/scene_005/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_006",
      "scene_id": "scene_006",
      "text": "Khi bà góa nghèo đưa bát gạo cuối cùng, Bình bỗng dừng lại. Ông nhớ lời cha từng nói, người nghèo mất một nắm gạo là mất bữa, người bán mất một chút thật là mất đời. Câu ấy cũ như vết chai trên tay cha, nhưng đêm đó sáng hơn ngọn đèn trước mặt.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/133-Dung-De-Mot-Dong-Tien-Nho-Lam-Lech-Can-Luong-Tam/audio/voice_segments/scene_006/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_007",
      "scene_id": "scene_007",
      "text": "Ông đổ lại gạo cho đầy đấu, rồi tự lấy tiền nhà mua thuốc ít hơn. Vợ ông lo, nhưng không trách. Bà nói, con bệnh cần thuốc, nhưng nhà này cũng cần một người cha còn đứng thẳng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/133-Dung-De-Mot-Dong-Tien-Nho-Lam-Lech-Can-Luong-Tam/audio/voice_segments/scene_007/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_008",
      "scene_id": "scene_008",
      "text": "Tin ấy không ai biết ngay. Chợ vẫn ồn, mưa vẫn rơi, quán gạo vẫn nghèo. Nhưng từ hôm đó, Bình đặt chiếc đấu ngay trước mặt, như đặt một chiếc gương nhỏ để soi lòng mình mỗi ngày. Có những trận thắng không ai vỗ tay, nhưng trời đất vẫn âm thầm ghi sổ.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/133-Dung-De-Mot-Dong-Tien-Nho-Lam-Lech-Can-Luong-Tam/audio/voice_segments/scene_008/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_009",
      "scene_id": "scene_009",
      "text": "Vài tháng sau, quan phủ kiểm cân đong trong chợ. Nhiều quán bị phạt vì đấu thiếu. Đến quán Bình, chiếc đấu cũ mòn nhưng đủ. Người ta nhìn ông khác đi, không phải vì ông giàu, mà vì ông sạch.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/133-Dung-De-Mot-Dong-Tien-Nho-Lam-Lech-Can-Luong-Tam/audio/voice_segments/scene_009/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_010",
      "scene_id": "scene_010",
      "text": "Khách dần kéo đến nhiều hơn. Có người bảo ông may. Bình chỉ lắc đầu. May mắn đôi khi là cái tên người đời đặt cho những lần ta âm thầm không làm điều sai khi chẳng ai nhìn. Cái sạch không làm tiếng ồn lớn, nhưng khi cần lại vang xa hơn lời rao.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/133-Dung-De-Mot-Dong-Tien-Nho-Lam-Lech-Can-Luong-Tam/audio/voice_segments/scene_010/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_011",
      "scene_id": "scene_011",
      "text": "Đứa con sau này khỏi bệnh. Lớn lên, nó hỏi cha vì sao ngày đó không kiếm thêm. Bình chỉ đưa chiếc đấu cũ, nói, cha từng suýt bán rẻ lòng mình, may còn kịp giữ lại.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/133-Dung-De-Mot-Dong-Tien-Nho-Lam-Lech-Can-Luong-Tam/audio/voice_segments/scene_011/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_012",
      "scene_id": "scene_012",
      "text": "Đời người có nhiều cái lệch rất nhỏ. Một lời nói quá, một khoản bớt xén, một lần giả vờ không thấy. Nhưng cân lệch quen rồi, đến lúc đặt việc lớn lên cũng không còn biết đâu là ngay. Lệch một lần còn biết sợ thì sửa được, lệch quen rồi lại tưởng nghiêng là thẳng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/133-Dung-De-Mot-Dong-Tien-Nho-Lam-Lech-Can-Luong-Tam/audio/voice_segments/scene_012/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_013",
      "scene_id": "scene_013",
      "text": "Người giữ được lương tâm không phải chưa từng nghèo, chưa từng sợ, chưa từng cần tiền. Họ chỉ hiểu rằng tiền qua tay rồi hết, còn vết lệch trong lòng sẽ đi theo mình qua rất nhiều đêm tối.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/133-Dung-De-Mot-Dong-Tien-Nho-Lam-Lech-Can-Luong-Tam/audio/voice_segments/scene_013/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_014",
      "scene_id": "scene_014",
      "text": "Vậy nên, đừng xem nhẹ một đồng tiền nhỏ nếu nó làm nghiêng điều phải. Giữ cân lòng cho thẳng, dù bữa cơm hôm nay đạm bạc, phúc ngày sau vẫn có đường tìm về cửa nhà. Người giữ được điều nhỏ hôm nay sẽ có chỗ dựa khi gặp việc lớn ngày mai.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/133-Dung-De-Mot-Dong-Tien-Nho-Lam-Lech-Can-Luong-Tam/audio/voice_segments/scene_014/seg_001.wav"
    }
  ]
}