1 00:00:00,000 --> 00:00:01,178 Lễ trong nhà không phải 2 00:00:01,178 --> 00:00:02,356 là xa cách, mà là 3 00:00:02,356 --> 00:00:03,535 biết nói năng, cư xử 4 00:00:03,535 --> 00:00:04,713 sao cho người thân vẫn 5 00:00:04,713 --> 00:00:05,891 được tôn trọng. Vợ chồng 6 00:00:05,891 --> 00:00:07,069 trước mặt con giữ được 7 00:00:07,069 --> 00:00:08,247 lễ, con cái mới hiểu 8 00:00:08,247 --> 00:00:09,425 yêu thương cũng cần khuôn 9 00:00:09,425 --> 00:00:10,604 phép. Gần gũi mà không 10 00:00:10,604 --> 00:00:11,782 giữ lễ, tình thân dễ 11 00:00:11,782 --> 00:00:12,960 thành tùy tiện. 12 00:00:13,460 --> 00:00:14,628 Có đôi vợ chồng thương 13 00:00:14,628 --> 00:00:15,796 nhau, nhưng quen gọi nhau 14 00:00:15,796 --> 00:00:16,964 bằng lời cộc. Khi vui 15 00:00:16,964 --> 00:00:18,132 thì không sao, lúc mệt 16 00:00:18,132 --> 00:00:19,300 lại buông những câu thiếu 17 00:00:19,300 --> 00:00:20,468 kính trọng. Đứa con nghe 18 00:00:20,468 --> 00:00:21,636 mãi, tưởng đó là cách 19 00:00:21,636 --> 00:00:22,804 thân thiết trong nhà. Thói 20 00:00:22,804 --> 00:00:23,972 quen nhỏ ấy đi vào 21 00:00:23,972 --> 00:00:25,140 tai con rất sâu. 22 00:00:25,640 --> 00:00:26,920 Một hôm, đứa trẻ gọi 23 00:00:26,920 --> 00:00:28,200 mẹ bằng giọng bắt chước 24 00:00:28,200 --> 00:00:29,480 cha. Người mẹ sững lại, 25 00:00:29,480 --> 00:00:30,760 người cha cũng lặng đi. 26 00:00:30,760 --> 00:00:32,040 Câu nói của con không 27 00:00:32,040 --> 00:00:33,320 ác, nhưng phơi ra điều 28 00:00:33,320 --> 00:00:34,600 người lớn đã vô tình 29 00:00:34,600 --> 00:00:35,880 dạy bằng thói quen. Một 30 00:00:35,880 --> 00:00:37,160 câu trẻ nhỏ lặp lại 31 00:00:37,160 --> 00:00:38,440 có thể làm người lớn 32 00:00:38,440 --> 00:00:39,720 tỉnh hơn trăm lời khuyên. 33 00:00:40,220 --> 00:00:41,307 Tối ấy, hai vợ chồng 34 00:00:41,307 --> 00:00:42,393 nhớ lại những lần cắt 35 00:00:42,393 --> 00:00:43,480 ngang lời nhau, sai bảo 36 00:00:43,480 --> 00:00:44,567 nhau trước mặt con, cười 37 00:00:44,567 --> 00:00:45,653 cợt những điều đáng lẽ 38 00:00:45,653 --> 00:00:46,740 nên giữ ý. Họ hiểu 39 00:00:46,740 --> 00:00:47,827 con trẻ học nếp nhà 40 00:00:47,827 --> 00:00:48,913 từ cách cha mẹ đối 41 00:00:48,913 --> 00:00:50,000 đãi với nhau. Nếp xấu 42 00:00:50,000 --> 00:00:51,087 không cần ai truyền dạy, 43 00:00:51,087 --> 00:00:52,173 chỉ cần được nhìn thấy 44 00:00:52,173 --> 00:00:53,260 đủ lâu. 45 00:00:53,760 --> 00:00:54,948 Người chồng nói, nếu ta 46 00:00:54,948 --> 00:00:56,137 muốn con sau này biết 47 00:00:56,137 --> 00:00:57,325 kính vợ kính chồng, hôm 48 00:00:57,325 --> 00:00:58,513 nay ta phải bắt đầu 49 00:00:58,513 --> 00:00:59,702 từ cách gọi mẹ nó. 50 00:00:59,702 --> 00:01:00,890 Người vợ gật đầu, vì 51 00:01:00,890 --> 00:01:02,078 lễ nghĩa không nằm trên 52 00:01:02,078 --> 00:01:03,267 bàn thờ mà nằm ngay 53 00:01:03,267 --> 00:01:04,455 trong lời ăn tiếng nói. 54 00:01:04,455 --> 00:01:05,643 Muốn con biết kính người, 55 00:01:05,643 --> 00:01:06,832 trước hết con phải thấy 56 00:01:06,832 --> 00:01:08,020 cha mẹ kính nhau. 57 00:01:08,520 --> 00:01:09,669 Sáng hôm sau, người chồng 58 00:01:09,669 --> 00:01:10,818 gọi vợ bằng giọng nhẹ 59 00:01:10,818 --> 00:01:11,967 hơn, cảm ơn khi bà 60 00:01:11,967 --> 00:01:13,116 dọn cơm. Người vợ cũng 61 00:01:13,116 --> 00:01:14,265 không quở chồng trước mặt 62 00:01:14,265 --> 00:01:15,415 con, mà để riêng lúc 63 00:01:15,415 --> 00:01:16,564 sau mới góp ý. Đứa 64 00:01:16,564 --> 00:01:17,713 trẻ nhìn hai người rất 65 00:01:17,713 --> 00:01:18,862 kỹ. Ánh mắt ấy khiến 66 00:01:18,862 --> 00:01:20,011 họ biết việc sửa mình 67 00:01:20,011 --> 00:01:21,160 đã bắt đầu. 68 00:01:21,660 --> 00:01:22,887 Ban đầu, sự thay đổi 69 00:01:22,887 --> 00:01:24,113 ấy còn vụng về. Có 70 00:01:24,113 --> 00:01:25,340 lúc người cha lỡ lời 71 00:01:25,340 --> 00:01:26,567 rồi tự sửa lại, người 72 00:01:26,567 --> 00:01:27,793 mẹ lỡ gắt rồi hạ 73 00:01:27,793 --> 00:01:29,020 giọng. Chính sự tự sửa 74 00:01:29,020 --> 00:01:30,247 ấy lại khiến con hiểu 75 00:01:30,247 --> 00:01:31,473 rằng lễ nghĩa là điều 76 00:01:31,473 --> 00:01:32,700 phải luyện mỗi ngày. 77 00:01:33,200 --> 00:01:34,500 Từ đó, trong nhà có 78 00:01:34,500 --> 00:01:35,800 nếp: không gọi nhau bằng 79 00:01:35,800 --> 00:01:37,100 lời khinh, không đem người 80 00:01:37,100 --> 00:01:38,400 bạn đời ra làm trò 81 00:01:38,400 --> 00:01:39,700 cười, không dùng thân thiết 82 00:01:39,700 --> 00:01:41,000 làm cớ để thiếu tôn 83 00:01:41,000 --> 00:01:42,300 trọng. Bữa cơm vì thế 84 00:01:42,300 --> 00:01:43,600 ấm mà vẫn có lễ. 85 00:01:44,100 --> 00:01:45,243 Cổ nhân dạy, nhà có 86 00:01:45,243 --> 00:01:46,386 lễ thì lòng người có 87 00:01:46,386 --> 00:01:47,529 bờ. Nước có bờ mới 88 00:01:47,529 --> 00:01:48,671 không tràn phá ruộng, tình 89 00:01:48,671 --> 00:01:49,814 thân có lễ mới không 90 00:01:49,814 --> 00:01:50,957 biến thành tùy tiện làm 91 00:01:50,957 --> 00:01:52,100 đau nhau. 92 00:01:52,600 --> 00:01:53,667 Ngày tháng qua, đứa con 93 00:01:53,667 --> 00:01:54,733 biết thưa gửi mềm hơn, 94 00:01:54,733 --> 00:01:55,800 biết không chen ngang khi 95 00:01:55,800 --> 00:01:56,867 cha mẹ nói, biết cảm 96 00:01:56,867 --> 00:01:57,933 ơn người trong nhà. Nó 97 00:01:57,933 --> 00:01:59,000 không học những điều ấy 98 00:01:59,000 --> 00:02:00,067 từ sách, mà từ cách 99 00:02:00,067 --> 00:02:01,133 cha mẹ giữ 100 00:02:01,133 --> 00:02:02,200 lễ với nhau. 101 00:02:02,700 --> 00:02:03,847 Có lần sang nhà hàng 102 00:02:03,847 --> 00:02:04,993 xóm, nó thấy người lớn 103 00:02:04,993 --> 00:02:06,140 cười nhạo nhau trước mặt 104 00:02:06,140 --> 00:02:07,287 trẻ nhỏ. Về nhà, nó 105 00:02:07,287 --> 00:02:08,433 hỏi vì sao cha mẹ 106 00:02:08,433 --> 00:02:09,580 không làm vậy. Người mẹ 107 00:02:09,580 --> 00:02:10,727 đáp, vì người mình thương 108 00:02:10,727 --> 00:02:11,873 càng gần thì càng phải 109 00:02:11,873 --> 00:02:13,020 giữ lòng. 110 00:02:13,520 --> 00:02:14,680 Người cha nghe con hỏi, 111 00:02:14,680 --> 00:02:15,840 hiểu nếp nhà đã bén 112 00:02:15,840 --> 00:02:17,000 rễ. Ông không cần giảng 113 00:02:17,000 --> 00:02:18,160 dài, chỉ rót chén trà 114 00:02:18,160 --> 00:02:19,320 cho vợ rồi mời trước. 115 00:02:19,320 --> 00:02:20,480 Một cử chỉ nhỏ nói 116 00:02:20,480 --> 00:02:21,640 rõ hơn nhiều lời về 117 00:02:21,640 --> 00:02:22,800 sự kính trọng. 118 00:02:23,300 --> 00:02:24,380 Vợ chồng giữ lễ không 119 00:02:24,380 --> 00:02:25,460 làm tình cảm khô cứng, 120 00:02:25,460 --> 00:02:26,540 mà làm tình cảm có 121 00:02:26,540 --> 00:02:27,620 chỗ đứng bền. Khi con 122 00:02:27,620 --> 00:02:28,700 thấy cha mẹ nể nhau, 123 00:02:28,700 --> 00:02:29,780 nó sẽ học được cách 124 00:02:29,780 --> 00:02:30,860 nể người thân trước khi 125 00:02:30,860 --> 00:02:31,940 đòi người đời nể mình. 126 00:02:32,440 --> 00:02:33,436 Nhà muốn có nếp thì 127 00:02:33,436 --> 00:02:34,431 vợ chồng phải giữ lễ 128 00:02:34,431 --> 00:02:35,427 từ lời nhỏ. Đừng để 129 00:02:35,427 --> 00:02:36,422 sự quen thuộc làm mất 130 00:02:36,422 --> 00:02:37,418 sự kính trọng; giữ được 131 00:02:37,418 --> 00:02:38,413 lễ trong nhà, con cái 132 00:02:38,413 --> 00:02:39,409 sẽ mang theo một phong 133 00:02:39,409 --> 00:02:40,404 thái tử tế 134 00:02:40,404 --> 00:02:41,400 ra ngoài đời.