Sáng D-2, mẹ Tú Mai đồng ý gặp Minh Châu, nhưng bà chọn quán chè chứ không tới nhà họ Hạ. “Đây là nơi mẹ sống,” bà nói. “Con bé muốn biết mẹ là ai thì tới đây.” Bà dậy từ năm giờ, ngâm hạt sen và đặt bảy cái bát men trắng lên khay. “Nhà mình có ba người.” “Mẹ biết đếm.” “Vậy bảy bát cho ai?” “Cho người tới rồi mới biết mình có muốn ngồi không.” Minh Châu đi cùng Uyển Dung. Cảnh Hoài đang sửa tấm biển ngoài hiên. Anh nhìn tôi, nghiêng đầu về phía con ngõ. “Tôi sang trường,” anh nói. Tôi chưa kịp đáp, anh đã cất hộp dụng cụ. Lần đầu tiên, việc anh không đứng lại nghe chuyện gia đình không khiến tôi thấy bị bỏ một mình. Nó chỉ là một ranh giới anh tự hiểu. Uyển Dung đứng trước mẹ Tú Mai, hai bàn tay nắm chặt. Hai người phụ nữ bằng tuổi đã nuôi con của người kia mà chưa từng nhìn mặt nhau. Minh Châu gọi: “Cô Trần.” Mẹ đặt bát chè trước mặt cô. “Cứ gọi vậy.” “Cháu xin lỗi.” Mẹ không hỏi xin lỗi việc gì. Bà ngồi xuống, chờ. Minh Châu lúng túng nhìn Uyển Dung, rồi nhìn tôi. “Cháu đã thấy bản thông cáo. Cháu đồng ý dùng bức ảnh sáu người. Cháu biết họ sẽ gọi cháu là cháu gái duy nhất.” Chiếc thìa trong tay Uyển Dung chạm vào thành bát. Minh Châu nói tiếp: “Lúc đó cháu nghĩ nếu không phản đối thì không phải lỗi của cháu.” Mẹ Tú Mai múc thêm một thìa hạt sen vào bát cô. “Bây giờ cháu nghĩ sao?” “Im lặng cũng giữ câu ấy ở lại.” “Ừ.” Không có bài học dài. Chỉ một tiếng ấy làm Minh Châu cúi đầu. Uyển Dung mở túi, lấy báo cáo ra. “Tôi nợ chị…” Mẹ giơ tay. “Để tôi đọc trước.” Bà đọc từng trang. Dừng ở dòng ghi nhiệm vụ của mình trong cuộc sơ tán, bà đưa ngón tay theo tên ba đứa trẻ đã được chuyển xuống cầu thang phía đông. Bàn tay ấy từng sần vì bê nồi chè, không run khi cầm tờ giấy đã đến muộn tám tháng. “Tôi không cho công bố bản đầy đủ,” bà nói. “Có tên bệnh nhân khác.” Tôi gật đầu. “Chỉ phần kết luận và phần liên quan đến mẹ.” “Bệnh viện phải xác nhận.” “Vâng.” Minh Châu hỏi: “Nếu tiệc vẫn không gọi tên An Nhiên thì sao?” Mẹ nhìn sang tôi. “Đó là quyền của nó.” Tôi nói: “Con sẽ đưa ba điều kiện. Nếu họ không nhận, con không tới.” “Điều kiện nào?” Tôi lấy bản nháp đã soạn đêm trước. Trong đó, tôi gắn việc công bố phần kết luận về mẹ vào đúng giờ khai tiệc. Tôi còn viết rằng sự vắng mặt của mẹ ở bữa tiệc sẽ là bằng chứng nhà họ Hạ chưa sửa sai. Mẹ đọc tới dòng ấy, đặt tờ giấy xuống. “Con hỏi mẹ dự chưa?” “Con nghĩ mẹ sẽ muốn có mặt khi họ đính chính.” “Con nghĩ.” Hai chữ rơi rất nhẹ. “Mẹ vừa nói phần kết luận có thể công bố sau khi bệnh viện xác nhận.” “Sau khi xác nhận không có nghĩa là theo giờ con chọn. Cũng không có nghĩa mẹ phải đứng trong tiệc để giúp con thắng.” “Con không dùng mẹ để thắng.” Mẹ đẩy bản nháp về. “Vậy bỏ câu này.” Tôi giữ mép giấy. Trong đầu, mọi thứ đã được xếp thành một đường thẳng: báo cáo minh oan cho mẹ, mẹ có mặt, nhà họ Hạ không thể chối, tôi bước vào bằng sự thật. Nếu bỏ đi, tôi lại chỉ còn một mình với cái tên của mình. “Không có mẹ, họ sẽ nói đây chỉ là tranh chấp danh phận.” Mẹ nhìn tôi. Lần này bà không giận. Điều đó còn khó chịu hơn. “Thế là con cần mẹ làm bằng chứng.” Tôi không đáp. Minh Châu cúi xuống bát chè. Uyển Dung định nói gì đó rồi dừng. Không ai cứu tôi khỏi câu mình vừa để lộ. Mẹ đứng lên, thu báo cáo vào túi. “Bản xác nhận để luật sư làm tiếp. Mẹ không dự tiệc.” “Mẹ…” “Con đã giấu mẹ vì sợ mẹ đau. Bây giờ con sắp mẹ vào một sân khấu vì sợ đứng một mình. Cả hai lần, con đều gọi đó là bảo vệ.” Bà mang túi vào bếp. Tôi đi theo. “Con xin lỗi.” “Mẹ nghe rồi.” “Vậy mẹ tha thứ không?” Bà xả nước rửa nồi, không quay lại. “Mẹ chưa biết.” Đây là lần đầu lời xin lỗi của tôi không lập tức trả mọi thứ về chỗ cũ. Chiều hôm ấy, mẹ vẫn bán chè. Bà vẫn hỏi tôi đã ăn chưa. Nhưng tập báo cáo nằm trong ngăn kéo có khóa, chìa khóa ở túi bà. Khi luật sư bệnh viện gọi, bà tự nghe máy và hẹn gặp riêng. Tôi không còn được đại diện. Tôi xóa toàn bộ phần dùng tên mẹ khỏi ba điều kiện. Một, nhà họ Hạ phải công khai gọi đúng tên tôi và thừa nhận thông cáo “hỗ trợ nhân đạo” là cách xóa quan hệ huyết thống. Hai, từng người đã duyệt hoặc im lặng với thông cáo phải tự nói phần trách nhiệm của mình; không được đổ hết cho nhóm truyền thông hay Tuấn Thành. Ba, tiền và vị trí trong quỹ không được đặt cạnh bất kỳ thỏa thuận bảo mật nào. Phần đính chính cho mẹ Tú Mai sẽ diễn ra riêng, theo nhịp bà chọn. Tôi không được dùng nó làm vé vào tiệc. Tôi gửi ba điều kiện cho từng người. Không đính kèm báo cáo. Không hẹn giờ tung tài liệu. Đến tối, Uyển Dung nhắn: Mẹ đồng ý nói phần của mẹ. Minh Châu trả lời: Tôi sẽ không đọc bài diễn văn con gái duy nhất. Bà nội không trả lời. Đình Sơn chỉ viết: Con đang đòi người trong nhà tự làm xấu mặt trước khách. Tôi gõ rồi xóa ba lần. Cuối cùng chỉ gửi: Tôi đòi mọi người tự nói điều mình đã làm. Sáng D-1, văn phòng của Đình Sơn gửi thư hủy thẻ khách mời. Tôi gọi Uyển Dung. Bà không bắt máy. Lần thứ hai cũng vậy. Đến trưa, bà nhắn: Cho mẹ tới tối nay. Mẹ sẽ thuyết phục cha. Tiệc bắt đầu sau hơn một ngày. Bà vẫn còn thời gian theo đồng hồ, nhưng khoảnh khắc tự đứng về phía tôi đã qua. Tôi ngồi trong quán, nhìn chiếc ghế gỗ ở bên kia bàn. Mẹ Tú Mai đang giao chè. Chỗ ngồi của bà trống, nhưng tôi không dám tự kéo nó về phía mình. Suốt tám tháng, tôi giữ một hy vọng ngốc nghếch: khi bị buộc lựa chọn, người sinh ra tôi sẽ nói tên tôi trước khi nói về danh tiếng. Bây giờ cha đã hủy lời mời, mẹ vẫn xin thêm thời gian. Cùng lúc, chính tôi vừa làm người nuôi mình lùi khỏi bên cạnh. Tôi không mất hai người mẹ. Nhưng tôi mất quyền tin rằng mình luôn là người duy nhất bị quyết định thay. Cảnh Hoài tới lúc quán gần đóng. Anh đặt trên bàn một vé tàu cho sáng D+1 và một chồng bài vẽ chưa chấm. “Anh biết thẻ bị hủy?” “Cô Trần nói.” “Anh định khuyên tôi vẫn tới?” “Không.” “Định ở lại qua ngày kia?” Anh nhìn vé tàu. “Không.” Câu trả lời làm tôi đau hơn mức hợp lý. “Anh thật thà đúng lúc quá.” “Tôi có thể đổi vé nếu có việc của tôi cần đổi. Nhưng nếu đổi chỉ để chờ em chọn tôi, sau này cả hai sẽ không biết đó là tình yêu hay một món nợ.” Tôi quay mặt ra cửa. “Ai cũng có lựa chọn riêng.” “Ừ.” “Còn tôi phải tự lo phần mình.” “Ừ.” Tôi bực vì anh không phủ nhận. “Anh có thể nói một câu dễ nghe hơn không?” Anh nghĩ một lúc. “Tôi muốn em gọi nếu em muốn tôi ở cửa khách sạn. Tôi sẽ tới. Sau đó sáng hôm sau tôi vẫn lên tàu.” “Đó không dễ nghe.” “Nhưng là thật.” Tôi bật cười, rồi nước mắt rơi cùng lúc. Anh đặt khăn giấy gần tay tôi, không đưa tận mặt. Một lúc sau, tôi nói: “Mẹ Tú Mai không dự. Bà chưa tha thứ cho tôi.” “Em muốn kể vì cần tôi nghe, hay muốn tôi nói cô ấy sẽ tha?” “Tôi chưa biết.” “Vậy tôi nghe trước.” Tôi kể. Không giảm phần mình. Khi nói tới câu “không có mẹ, họ sẽ coi đây là tranh chấp danh phận”, tôi phải dừng lại. Cảnh Hoài không bảo tôi chỉ vì quá đau. Anh cũng không dùng lỗi ấy để chứng minh chúng tôi giống nhau. Anh hỏi: “Em sẽ làm gì khác?” “Không dùng báo cáo ở tiệc. Không nói thay mẹ. Chỉ hỏi nhà họ Hạ có dám nhận điều họ đã làm với tôi không.” “Còn nếu họ không dám?” “Tôi không bước vào.” “Được.” “Anh không hỏi tôi sẽ đi đâu à?” “Em chưa cần quyết tối nay.” Tôi đưa tay qua bàn, lòng bàn tay ngửa giữa hai người. Anh nhìn rồi hỏi: “Tôi nắm được không?” “Được.” Bàn tay anh ấm. Không có lời hứa ở lại. Không có phần thưởng vì anh hỏi đúng. Chỉ một cái nắm tay có thời hạn đến lúc tôi tự buông. Sáng ngày tiệc, Minh Châu tới ngõ Thanh Chi một mình. Cô không mặc váy dự tiệc. Chiếc vòng ngọc vẫn ở cổ tay. Mẹ Tú Mai đang ở trong bếp. Khi Minh Châu bước vào, bà chỉ đặt một bát chè xuống bàn rồi tiếp tục cân đường. “Tôi đã nói với bà nội,” Minh Châu bảo. “Bà nói người nhà có thể sửa sai sau tiệc.” “Cô trả lời sao?” tôi hỏi. “Tôi nói chính câu ấy đã tạo ra tám tháng.” Cô lấy trong túi bài diễn văn đã in. Dòng đầu cảm ơn bà nội đã giữ gia đình nguyên vẹn. Dòng thứ ba gọi cô là người thừa kế tình cảm duy nhất của nhà họ Hạ. Minh Châu xé trang giấy làm đôi. Không mạnh tay, không diễn cho ai xem. Hai nửa giấy rơi lên bàn. “Tôi đã đọc bản này từ tuần trước,” cô nói. “Tôi không viết, nhưng tôi biết. Nếu tối nay họ hỏi, tôi sẽ nói phần đó.” “Cô không cần tự biến mình thành kẻ có lỗi nhất.” “Tôi biết. Tôi cũng không để họ biến Tuấn Thành thành người duy nhất có lỗi.” Mẹ Tú Mai từ trong bếp nói vọng ra: “Vậy thì đừng đọc bài của ai cả. Nói câu của cháu.” Minh Châu nhìn bà. “Cô không tới thật sao?” “Không.” “Vì An Nhiên?” “Vì cô không muốn danh dự mình thành đạo cụ. Còn chuyện hai mẹ con tôi, để sau.” Tôi nghe hai chữ “hai mẹ con” mà không thấy được tha. Mẹ chỉ gọi đúng quan hệ, không xóa hậu quả. Minh Châu quay sang tôi. “Tôi sẽ yêu cầu từng người nói phần của họ trước. Nếu họ không nói, tôi không gọi cô tới.” “Tại sao?” “Vì mở cửa trước rồi để họ trốn sau lưng cô thì cũng chỉ là một bức ảnh khác.” Cô đeo lại chiếc vòng ngọc cho ngay ngắn. “Tôi vẫn giữ những gì thuộc cuộc đời mình,” cô nói. “Nhưng tối nay tôi không giữ chữ duy nhất.” Khi cô rời ngõ, đồng hồ vừa qua mười một giờ sáng D0. Tôi vẫn không có thẻ. Mẹ Tú Mai vẫn không đi cùng. Cảnh Hoài vẫn sẽ lên tàu sáng mai. Lần đầu tiên, cao trào trước mặt tôi không có một tài liệu đủ sức giải quyết mọi thứ. Chỉ có cánh cửa chưa mở và bốn người ở phía trong phải tự nói mình đã đặt tay vào nó thế nào.