Sáu giờ kém mười D0, tiệc thọ bắt đầu mà chiếc ghế bên trái Hạ lão phu nhân vẫn trống. Tôi biết qua tin nhắn của Minh Châu. Cô không gửi ảnh sân khấu, chỉ viết: Họ vẫn muốn đọc bài cũ. Mẹ Tú Mai đang chia hạt sen cho mẻ sáng hôm sau. Bà không mặc áo khoác đi tiệc. Tập báo cáo nằm trong ngăn kéo khóa. Cảnh Hoài ngồi ngoài hiên chấm bài. Vé tàu sáng mai kẹp trong cuốn sổ bên cạnh. Sáu giờ đúng, điện thoại tôi rung. Minh Châu: Tôi đã từ chối bài diễn văn. Tôi: Sau đó? Minh Châu: Cha bảo anh Tuấn Thành sẽ đọc thông cáo mới. Tôi: Có ai nhận phần của mình không? Ba phút không có trả lời. Tôi đặt điện thoại xuống. Không mở ngăn kéo của mẹ. Không chuẩn bị một bài đăng thay thế. Ba điều kiện của tôi đã ở trong tay họ. Nếu họ muốn tôi có mặt, họ phải tự mở cửa bằng lời của chính họ. Sáu giờ mười, Minh Châu gọi. Phía sau cô là tiếng ly chạm và nhạc đàn tranh thu sẵn. Giọng cô thấp, như đang đứng trong một hành lang hẹp. “Bà nội bảo chuyện nhận trách nhiệm sẽ làm sau.” “Cô muốn làm gì?” “Tôi sẽ bước lên. Nhưng tôi cần hỏi cô một điều.” “Điều gì?” “Nếu họ chịu nói trước khách, cô có tới không?” “Tôi sẽ tới cửa.” “Cô có bước vào không?” “Sau khi nghe.” Minh Châu thở ra. “Được.” Tôi nhìn mẹ Tú Mai. “Con đi.” Bà tiếp tục tách hạt sen. “Ừ.” “Mẹ không hỏi để làm gì à?” “Con đã nói rõ rồi.” “Mẹ có muốn con nhắc phần đính chính của mẹ không?” Bà đặt một hạt hỏng sang bên. “Không. Phần của mẹ để mẹ tự làm.” Tôi gật đầu. Cái gật đầu ấy không hàn lại khoảng cách, nhưng ít nhất không khoét sâu thêm. Cảnh Hoài khép chồng bài. “Em muốn tôi đưa tới đâu?” “Cửa phòng tiệc.” “Sau đó?” “Anh đợi tới khi tôi nói không cần nữa.” “Được.” Anh cất vé tàu vào túi áo, không xé nó. Khi chúng tôi tới khách sạn Vân Đình, thẻ của tôi vẫn bị vô hiệu hóa. Hai nhân viên đứng trước cửa biết tên tôi từ thông cáo, nhưng trên máy chỉ hiện một dòng đỏ. Cảnh Hoài dừng cách tôi nửa bước. Anh không gọi quản lý, không nhắc mình là bạn cũ của gia đình nào. Anh chỉ hỏi: “Tôi đứng đây được không?” “Được.” Bên trong, người dẫn chương trình đang mời Hạ Minh Châu phát biểu. Cánh cửa không mở. Tôi nghe giọng cô qua loa. “Bản diễn văn này gọi tôi là cháu gái duy nhất của nhà họ Hạ.” Căn phòng im đi. “Tôi đã biết câu ấy từ tuần trước. Tôi không viết, nhưng tôi đã đồng ý chụp bức ảnh chỉ có sáu người và đã không phản đối. Tôi sợ nếu có thêm một người con, phần của tôi sẽ ít đi.” Giọng cô vấp ở chữ cuối. Cô dừng, uống nước. Không ai nói thay. “Tôi vẫn là Hạ Minh Châu. Tôi không trả lại cha mẹ đã nuôi mình, căn phòng đã sống hay chiếc vòng bà nội trao. Nhưng tôi từ chối chữ duy nhất nếu nó cần một người khác không có tên.” Một tiếng ghế dịch bên trong. Tuấn Thành nói gì đó không qua micro. Minh Châu đáp, lần này rõ hơn: “Anh nói phần của anh đi.” Giọng Tuấn Thành vang lên. Không còn nhịp điệu trơn tru của một thông cáo. “Tôi soạn bản gọi Hạ An Nhiên là người nhận hỗ trợ. Tôi đề nghị chặn liên lạc trực tiếp giữa hai người vì cho rằng có thể kiểm soát tình hình qua luật sư. Tôi dùng việc bảo vệ Minh Châu để hợp thức hóa cách làm ấy.” Anh ta dừng rất lâu. “Tôi chịu trách nhiệm cho phần mình. Nhưng bản đó không chỉ có chữ ký của tôi.” Lần đầu tiên, anh không giơ mình thành tấm khiên cũng không chấp nhận làm vật tế. Hạ Đình Sơn nhận micro. “Bản cuối do tôi phê duyệt.” Giọng ông khô. “Tôi đổi cụm con gái ruột thành người có liên quan vì sợ ảnh hưởng quỹ và giá trị doanh nghiệp. Tôi cũng đặt tiền cạnh điều khoản bảo mật. Không phải nhóm truyền thông tự làm.” Có tiếng xì xào. Ông phải đợi nó lắng xuống. “Từ tối nay, tôi rút khỏi vai trò phát ngôn của quỹ. Việc đính chính sẽ do một đơn vị độc lập thực hiện, không qua tôi hay Tuấn Thành.” Tôi không nhìn thấy mặt ông. Chỉ nghe hơi thở nặng trước khi micro được chuyển đi. Uyển Dung lên tiếng. “Tôi đọc bản nháp. Tôi từng hỏi có nên gọi tên An Nhiên rồi xóa câu hỏi vì sợ chồng và con trai phản đối. Tôi biết báo cáo bệnh viện tám tháng và đã xin chờ qua tiệc. Sự im lặng ấy là lựa chọn của tôi.” Bà khóc ở giữa câu. Lần này không ai dùng nước mắt để kết thúc phần trách nhiệm. “Tôi sẽ rời mọi vai trò đại diện quỹ một năm. Việc An Nhiên có gặp tôi hay gọi tôi thế nào do con bé quyết định.” Sau cùng là bà nội. Bà không dùng micro ngay. Tiếng đầu gậy gõ hai lần xuống sàn truyền qua loa. “Tôi đã bảo qua tiệc rồi nói,” bà nói. “Vì tôi nghĩ bữa tiệc của mình quan trọng hơn một cái tên bị để ngoài cửa.” Giọng bà già hơn hẳn buổi chụp ảnh. “Tối nay bỏ nghi thức vinh danh dòng họ. Tôi cũng không tiếp tục làm người phân xử chuyện hai đứa trẻ phải gọi ai là nhà. Quỹ giao lại cho hội đồng độc lập sau khi rà soát.” Bốn lời nói không biến họ thành người tốt. Nhưng không ai còn được nấp sau câu “gia đình quyết định” như thể gia đình là một người không có mặt. Cánh cửa mở. Minh Châu đứng ở phía trong, váy đỏ rượu, chiếc vòng ngọc vẫn trên tay. Cô mang micro xuống tận cửa. “Đây là Hạ An Nhiên,” cô nói. “Chị em ruột của tôi.” Cô nhìn tôi. “Tôi chưa biết ai chị ai em.” “Tên là đủ.” “Được.” Cô quay lại phía khách. “An Nhiên là người gia đình tôi đã để ngoài danh sách sau khi biết quan hệ thật.” Tôi nhìn qua vai cô. Đình Sơn đứng cạnh bục. Uyển Dung ở giữa lối đi. Bà nội đã ngồi xuống. Tuấn Thành không còn cầm tập thông cáo. Tôi hỏi Minh Châu: “Cô mở cửa vì muốn trả chỗ cho tôi à?” “Không. Tôi mở vì cánh cửa này không thuộc một mình tôi.” Tôi bước vào. Cảnh Hoài dừng ngoài cửa. Mẹ Tú Mai không có mặt. Hai sự vắng mặt giữ tôi khỏi biến khoảnh khắc này thành cảnh được cứu. Tôi nhận micro từ Minh Châu. “Tôi không mang báo cáo bệnh viện tới,” tôi nói. “Trần Tú Mai chưa cho phép tôi dùng câu chuyện của bà trong bữa tiệc này. Việc đính chính cho bà sẽ do bà quyết định cùng bệnh viện.” Một số khách cúi nhìn điện thoại. Họ đã chờ tài liệu, bằng chứng, một thứ dễ chụp lại. Tôi không đưa cho họ. “Tôi chỉ nói phần thuộc quyền mình. Tôi là Hạ An Nhiên, con ruột bị trao nhầm. Tôi không phải người nhận hỗ trợ nhân đạo, không phải bí mật cần quản lý và không phải lý do để Hạ Minh Châu mất gia đình.” Tôi đặt bản thỏa thuận lên bục. “Tôi từ chối căn hộ, khoản tiền và vị trí trong quỹ nếu chúng đứng cạnh nghĩa vụ im lặng. Tôi không nhận cổ phần làm bằng chứng mình được yêu.” Đình Sơn định bước lên rồi dừng lại. Ông không còn quyền sửa câu của tôi giữa chừng. “Tôi đã nghe phần trách nhiệm của từng người. Tôi ghi nhận. Nhưng không lời nào làm đêm qua chưa từng xảy ra. Quan hệ với mỗi người sẽ được xây lại, hoặc không, bằng những việc sau tối nay.” Uyển Dung gọi: “An Nhiên.” Tôi nhìn bà. “Con là con gái mẹ,” bà nói. “Mẹ không xin con trả lời ngay.” Tôi đáp: “Tôi nghe rồi.” Chỉ vậy. Người dẫn chương trình đứng bên sân khấu, không biết tiếp tục mục nào. Bà nội bảo tắt màn hình gia phả. Bài diễn văn con gái duy nhất bị bỏ. Buổi tiệc mất cấu trúc tròn trịa mà họ đã chuẩn bị. Một số khách ra về. Một số người nhìn tôi quá lâu. Không ai giả rằng nói thật làm buổi tối đẹp hơn. Đơn vị pháp lý độc lập được gọi ngay trong đêm. Đình Sơn ký giấy rút quyền phát ngôn. Uyển Dung ký đơn nghỉ vai trò đại diện quỹ. Bà nội giao con dấu quản trị cho hội đồng. Tuấn Thành bị đình chỉ quyền quản lý trong thời gian rà soát, nhưng văn bản ghi rõ các quyết định trước đó có phê duyệt của cha và sự biết trước của hai người phụ nữ trong nhà. Không ai được mua lại sự sạch sẽ bằng cách đẩy anh ta ra một mình. Nhân viên mang chiếc ghế gỗ từ kho đạo cụ ra. Họ định đặt cạnh bà nội. Tôi bảo mang về ngõ Thanh Chi. “Con không ngồi lại sao?” Uyển Dung hỏi. “Tối nay tôi đã bước vào. Không có nghĩa tôi phải ngồi đúng nơi mọi người vừa chọn.” Tôi rời phòng tiệc trước món tráng miệng. Cảnh Hoài vẫn ở hành lang, đã chấm xong hai mươi ba bài. Anh nhìn chiếc ghế được nhân viên đẩy ra, rồi nhìn tôi. “Em muốn mang nó về quán?” “Ừ.” “Tôi khiêng được không?” “Tôi khiêng một bên.” Chúng tôi mỗi người giữ một phía. Không ai kéo người kia đi. Xuống tới sảnh, tôi hỏi: “Anh vẫn đi sáng mai?” “Vẫn.” “Tôi tưởng sau chuyện này anh sẽ thấy nên ở lại.” “Tôi thấy muốn ở lại.” Anh đổi tay giữ ghế. “Nhưng tôi đã hứa với một lớp học đang chờ. Tôi không muốn tình yêu bắt đầu bằng việc dùng em làm lý do bỏ lời hứa.” Tôi chưa từng nghe anh gọi thẳng đó là tình yêu. “Anh không sợ ba tháng sẽ làm mọi thứ đổi khác à?” “Sợ.” “Vẫn đi?” “Vẫn đi.” Tôi gật đầu. “Vậy ba tháng sau, nếu anh còn muốn, hãy hỏi lại.” “Còn em?” “Tôi cũng sẽ trả lời lại. Không giữ chỗ bằng một câu hôm nay.” Sáng D+1, tôi tiễn Cảnh Hoài ở ga. Không hứa chờ. Không gọi đó là buổi hẹn. Anh đưa tôi chìa khóa tủ dụng cụ ở quán rồi rút lại. “Xin lỗi. Tôi lại định giao việc trước khi hỏi.” Tôi bật cười. “Đưa đây. Tôi đồng ý giữ.” Anh đặt chìa khóa vào lòng bàn tay tôi. “Ba tháng nữa gặp.” “Nếu anh hoàn thành đúng lịch.” “Nếu em vẫn cho gặp.” Tàu rời ga. Khoảng trống anh để lại không giống bị bỏ rơi. Nó là bằng chứng một người có thể chọn tôi mà vẫn giữ cuộc đời của mình. Trong ba tháng ấy, bản đính chính được phát hành bởi đơn vị độc lập. Nó ghi rõ thông cáo cũ đã mô tả sai quan hệ của tôi và nhà họ Hạ có báo cáo đủ để bác bỏ suy diễn về Trần Tú Mai nhưng đã không hành động. Mẹ Tú Mai tự gặp đại diện bệnh viện, không cho tôi ngồi cùng. Bà nhận lời xin lỗi công khai và từ chối khoản tiền kèm bảo mật. Tối về, bà đặt chìa khóa ngăn kéo lên bàn. “Con có thể đọc bản đính chính,” bà nói. “Còn chuyện con dùng tên mẹ?” “Chưa xong.” Tôi gật đầu. Hai tuần sau, bà mới nhờ tôi sửa một lỗi chính tả trong thư gửi bệnh viện. Đó là việc đầu tiên bà cho tôi làm cùng, không phải dấu hiệu mọi thứ đã được tha. Đình Sơn tới quán hai lần. Lần đầu mang quà đắt, mẹ bảo đem về. Lần hai ông tới tay không, tự xếp hàng như khách. Tôi vẫn gọi ông là ông Hạ. Uyển Dung gặp tôi ở nơi tôi chọn. Bà không còn đại diện quỹ, cũng không mang theo trợ lý. Có buổi chúng tôi chỉ uống trà mười phút. Bà không xin tôi gọi mẹ. Chính vì thế, tiếng ấy đôi lúc đến gần hơn rồi lại lùi. Bà nội gửi một hộp trang sức gia truyền. Tôi trả lại. Lần sau bà gửi một lá thư viết tay, không nhắc gia phả, chỉ kể mình đã nhìn chiếc ghế bị cất như thế nào. Tôi giữ thư nhưng chưa trả lời. Tuấn Thành mất quyền quản lý quỹ. Rà soát xác nhận anh đề xuất cách gọi và chặn liên lạc; đồng thời công bố rõ cha đã duyệt, mẹ và bà nội đã biết. Anh xin lỗi. Tôi trả lời rằng mình nhận được thư, chưa nhận anh làm anh trai. Minh Châu giữ chiếc vòng ngọc và căn phòng đã lớn lên. Cô tới ngõ Thanh Chi, ban đầu vẫn gọi mẹ Tú Mai là cô Trần. Không ai ép một tiếng khác. Chúng tôi nhắn nhau những việc nhỏ: bà nội uống thuốc chưa, quán có đông không, một cuốn sách tôi sửa có hợp cho trẻ tám tuổi không. Quan hệ chị em bắt đầu bằng những câu không cần công chúng chứng kiến. Cảnh Hoài và tôi gọi điện mỗi tuần một lần. Có hôm nói năm phút. Có hôm anh kể một đứa trẻ vẽ núi màu cam, tôi kể mẹ Tú Mai làm cháy mẻ hạt sen rồi cả hai im lặng nghe tiếng gió ở hai nơi. Không ai gọi đó là yêu xa. Chúng tôi chưa có buổi hẹn đầu tiên. Đúng ba tháng, anh trở về vào một chiều mưa vừa dứt. Quán chè thay bộ bàn mới. Mẹ hỏi có nên bỏ chiếc ghế gỗ vì một chân đã lung lay. Tôi chưa trả lời thì Cảnh Hoài xuất hiện ở đầu ngõ, hộp dụng cụ trên vai, gầy đi một chút và rám nắng hơn. Anh dừng trước cửa. “Tôi vào được không?” “Được.” Mẹ Tú Mai múc bảy bát chè dù trong quán chỉ có sáu người: bà, tôi, Minh Châu, Uyển Dung, bác hàng xóm và Cảnh Hoài. Đình Sơn chưa được mời. Tuấn Thành cũng không. Không ai dùng con số bảy để giả rằng mọi khoảng trống đã đầy. Cảnh Hoài ngồi xổm trước chiếc ghế. “Giữ lại không?” Tôi vuốt vết xước hình trăng khuyết. Nó từng là chỗ chừa cho một cậu bạn tới muộn, rồi thành thứ tôi kéo vào khung hình để không bị xóa. Bây giờ nó chỉ là chiếc ghế cũ trong căn nhà chưa từng yêu cầu tôi chứng minh mình thuộc về. “Giữ. Thêm một thanh ngang. Tôi không muốn ai ngã.” Anh sửa chân ghế rồi dựng lên cạnh tôi. Không ngồi ngay. “An Nhiên,” anh nói, “ba tháng trước em bảo tôi hỏi lại.” “Tôi nhớ.” “Tối nay em có muốn đi ăn với tôi không? Một buổi hẹn đầu tiên. Không phải bữa cơm người nhà.” Tôi nhìn chiếc ghế, rồi nhìn anh. Không có bữa tiệc nào cần chúng tôi chứng minh. Không có khủng hoảng buộc tôi trả lời vì sợ anh đi. Tôi kéo chiếc ghế thứ bảy sát về phía mình. “Ngồi uống hết bát chè đã,” tôi nói. “Bảy giờ chúng ta đi hẹn.” Anh hỏi: “Em chủ động mời tôi à?” “Đúng.” “Vậy tôi đồng ý.” Anh ngồi xuống. Vai chúng tôi chạm nhau, không phải vì căn phòng thiếu chỗ. Ngoài ngõ Thanh Chi, nước từ mái ngói rơi thành những giọt cuối. Trong mặt bàn còn ẩm, bảy chiếc bát phản chiếu cùng một khoảng trời, không chiếc nào phải biến mất để chiếc khác được gọi đúng tên.