Tối đó tôi không kịp nói với Hoài Túc. Khách sạn có hai người nghỉ bệnh, tôi làm liền mười ba giờ. Khi về đến Bạch Thạch, căn hộ tối, chiếc thùng đựng đồng phục của anh đã biến mất. Tôi tưởng anh chuyển trước vài món sang nhà trống. Trên bàn có bình giữ nhiệt đỏ, rỗng và sạch. Không có mảnh giấy. Tôi gọi. Anh không bắt máy. Đến 01 giờ 37 phút, Chí Duy gọi lại. “Chị nói với anh rể rồi chứ?” “Chưa. Sao?” “Em gặp anh ấy ở kho giao hàng. Em cảm ơn chuyện vào quầy, anh ấy không hiểu. Chị...” Đoạn còn lại không cần nghe. Hoài Túc về lúc gần ba giờ. Anh không thay giày, chỉ đứng trong cửa. Tôi bật đèn bếp. Những thùng carton làm bóng anh bị cắt thành nhiều khúc trên tường. “Em định tối nói,” tôi nói. “Em nói với cha em lúc sáng.” “Em định hỏi anh rồi nếu anh không thể thì—” “Em đã bảo anh nhận được ca đó.” “Chỉ ba tháng. Cha sẽ trả lại tiền, chúng ta có cọc nhà. Quầy mở từ sáu đến mười, anh vẫn kịp—” “Em vừa giải thích lịch của anh cho anh à?” Tôi câm miệng. Anh đặt chùm chìa khóa căn nhà trống lên bàn. “Em đã ký tiền của anh. Bây giờ em hứa thời gian của anh. Còn gì em đang giữ mà anh chưa biết?” “Không còn.” “Anh không biết có tin câu đó không.” Nỗi đau đến muộn, nằm dưới xương ức như một vật nặng. Tôi bước tới. “Em sai. Anh đừng đi ca sáng ở quầy. Em sẽ gọi lại ngay.” “Anh không đi.” “Vậy chúng ta vẫn—” “Anh sẽ ngủ ở kho nhỏ ba đêm.” Kho nhỏ là phòng nghỉ tạm phía sau khu kiểm kê, có giường gấp cho nhân viên tăng ca. “Anh không cần làm thế.” “Anh cần biết một ngày của mình còn thuộc về mình.” “Ba đêm rồi sao?” “Ba đêm rồi nói tiếp.” Anh vào phòng lấy túi đồ đã xếp sẵn. Tôi thấy áo đồng phục xanh than, bàn chải, dây sạc. Không thấy bình đỏ. Anh để nó lại. Tôi nắm quai túi. “Anh mang bình đi. Kho nóng.” “Không cần.” “Em đã rửa rồi.” “Dao Quỳnh.” Anh hiếm khi gọi tên tôi như một dấu chấm. Tôi buông tay. Cửa đóng lúc 03 giờ 11. Tôi ghi nhớ con số ấy dù không ai yêu cầu. Đêm đầu tiên không có bình giữ nhiệt đỏ, tôi nằm trên nệm đã tháo ga, nghe máy giặt im. Không còn vật gì rung để tôi đưa tay giữ. Sáng hôm sau, tôi gọi cha nói Hoài Túc không vào quầy. Tống Đức Khang im lặng lâu, rồi hỏi tôi đã hứa bằng cách nào nếu chưa hỏi chồng. “Con tưởng anh ấy có thể.” “Con đã nói chắc.” “Con sai.” “Bên thuê đang chờ. Nếu bỏ quầy mất cọc, Chí Duy mang tiếng làm ăn chưa nửa năm đã chạy. Cha lấy gì nói với họ hàng?” “Cha nói đúng sự thật.” “Đúng sự thật có trả được nợ không?” Tôi không trả lời. Ông cúp máy sau khi nói sẽ tự tìm cách. Ngày thứ hai tách ở, tôi đi làm về, thấy trước cửa một túi thuốc cổ tay. Không có tên người gửi. Tôi biết nét thắt trên quai túi của Hoài Túc, hai vòng, nút kéo về bên trái. Tôi mang vào, không nhắn cảm ơn. Bình đỏ vẫn nằm trên bàn. Ngày thứ ba, Vệ Như Tịnh gọi bảo tôi sang thử chìa khóa vì ổ khóa căn nhà trống hơi kẹt. Tôi nói đang làm. Bà nhắc nhà cần quyết trước ngày mai để còn cho người khác mượn. Tôi hỏi thẳng: “Nếu chúng con ở đó, con phải nghỉ ca sáng để chăm cha phải không?” Bà thở ra. “Không phải nghỉ hẳn. Chuyển ca thôi. Khách sạn có nhiều người, cha chỉ có một đầu gối đang tập. Con ở gần nhất, Hoài Túc làm đêm. Mẹ tưởng chuyện này ai cũng hiểu.” “Con không thể bỏ ca sáng.” “Vậy nhà để làm gì nếu hai đứa không đỡ được việc nhà?” Câu hỏi ấy chính là giá. Không tiền cọc, không tiền thuê, chỉ cần tôi đưa ca làm của mình lên bàn. “Con chưa nhận nhà,” tôi nói. “Chìa khóa Hoài Túc cầm rồi.” “Cầm chưa phải nhận.” Tôi nói câu của chồng và thấy nó vừa miệng một cách đau đớn. Cùng chiều, Tống Đức Khang gửi ảnh cuốn sổ tiết kiệm và tin nhắn: Tiền sẵn. Chỉ cần Hoài Túc giữ quầy ba tháng cho Chí Duy xoay. Hai giải pháp nằm trên màn hình. Nhà Vệ cho chỗ ở nếu tôi rời ca sáng. Nhà Tống trả nợ nếu Hoài Túc dùng buổi sáng của anh ở quầy. Cả hai gia đình đều có nhu cầu thật. Cha chồng tôi thật sự cần tập để đi lại. Em trai tôi thật sự sẽ mất quầy. Không ai cười khi lấy phần của chúng tôi. Họ còn gọi đó là cách cả nhà cùng ít thiệt. Chỉ có điều phần thiệt đã được điền sẵn tên người phối ngẫu. Tôi chụp hai tin nhắn, định gửi Hoài Túc. Rồi xóa. Anh biết phần nhà anh. Tôi biết phần nhà tôi. Lần đầu tiên, tôi không muốn dùng một bất công để thuyết phục anh từ chối bất công còn lại. Ba đêm kết thúc vào ngày còn bảy hôm. Hoài Túc về lúc bảy giờ sáng, mắt đỏ, áo có mùi bụi carton. Anh đặt túi xuống, nhìn bình đỏ trên bàn rồi rót nước uống bằng cốc thủy tinh. “Tối nay anh bỏ kỳ kiểm kê cuối quý,” anh nói. Tôi biết kỳ đó quan trọng. Lạc Thế Bình từng xếp lịch từ đầu tháng, tiền thưởng đủ hơn một tháng thuê nhà. “Vì sao?” “Anh phải đưa cha đi tập một buổi, dọn đồ của anh và xem nhà. Nếu làm kỳ kiểm kê, anh ở kho thêm hai đêm.” “Em đưa cha đi được.” “Không.” “Em xin về sớm một buổi cũng được, không phải bỏ nghề.” “Anh đã nhận buổi đó trên lịch.” Tôi nuốt câu em làm nhanh hơn. “Lạc Thế Bình đồng ý à?” “Ông ấy đồng ý cho nghỉ. Thưởng thì không.” “Bao nhiêu?” Anh nói con số. Căn bếp như nóng thêm. “Anh không cần mất khoản đó chỉ để chứng minh—” “Anh không chứng minh với em.” Hoài Túc mở thùng lấy áo sạch. “Cha là phần anh nhận. Đồ của anh là phần anh dọn. Mất thưởng là hậu quả, không phải quà.” Tôi nhìn lưng anh. Ba đêm không làm cơn giận biến mất. Anh vẫn nói từng câu ngắn, vẫn không chạm vào tôi. Nhưng anh đã trở về căn hộ để hoàn thành phần mình, không phải để thay phần tôi. Lạc Thế Bình gọi khi Hoài Túc đang thay áo. Giọng quản lý vang đủ qua điện thoại. “Cậu nghỉ thì tôi thay người. Danh sách thưởng khóa tối nay, không ngoại lệ.” “Vâng.” “Khu C cậu bàn giao trước mười một giờ.” “Vâng.” Không trách móc, không cảm thông. Chỉ phạm vi công việc. Cuộc gọi kết thúc, khoản thưởng biến mất thật. Tôi từng nghĩ mọi mất mát đều có thể được kéo về bằng cách làm thêm một ca. Lúc ấy tôi hiểu có những cái giá phải để nguyên, nếu không chúng tôi sẽ lại tìm một người khác trả hộ. Chiều cùng ngày, chúng tôi đến căn nhà trống. Vệ Như Tịnh đứng trong phòng khách với lịch phục hồi mới. Bà đã khoanh ba buổi còn thiếu. “Dao Quỳnh chuyển ca sáng sang ca trưa thì vừa,” bà nói. “Mẹ hỏi người quen ở khách sạn rồi, làm giặt là đâu nhất thiết phải một ca.” Tôi không biết bà hỏi ai. Có thể chỉ là câu nói chung. Tôi thấy Hoài Túc siết chùm chìa khóa. “Mẹ đừng hỏi việc của cô ấy,” anh nói. “Mẹ đang tìm cách. Hai đứa không tiền cọc, nhà này bỏ trống. Chỉ cần Dao Quỳnh qua với cha vài sáng. Sau này chân ông ấy tốt thì thôi.” “Bao lâu?” tôi hỏi. “Bác sĩ nói ít nhất ba tháng.” Ba tháng. Bằng thời gian cha tôi muốn Hoài Túc vào quầy. Tôi nhìn căn bếp có cửa sổ, khoảng trống vừa chiếc máy giặt cũ, phòng ngủ mát hơn Bạch Thạch. Nếu tôi gật đầu, bảy ngày dọn nhà sẽ không còn đáng sợ. Tôi chỉ cần rời vị trí trưởng ca sáng, vị trí tôi mất bốn năm mới có. Không bỏ nghề, chỉ chuyển ca, mẹ anh sẽ nói vậy. Nhưng ca sáng là phần công việc tôi làm tốt nhất, là khoản phụ cấp, là lịch sống tôi đã xây. Tôi sẽ phải lấy thời gian chung ít ỏi của chúng tôi bù cho một lịch mà không ai hỏi tôi. Ở nhà cha tôi, cuốn sổ tiết kiệm cũng chờ một cái gật đầu, chỉ khác người bị điều đi. Hoài Túc đặt lịch xuống. “Con đã gạch tên cô ấy.” Vệ Như Tịnh nói: “Vậy hai đứa không thể ở đây miễn phí.” Căn phòng im. Cuối cùng giá được nói đầy đủ. Hoài Túc đáp: “Con biết.” Anh vẫn chưa trả chìa khóa. Tôi biết vì kim loại nằm trong tay anh. Nhưng anh quay ra cửa, và tôi đi theo. Vệ Như Tịnh gọi phía sau rằng bà không đuổi, bà chỉ cần một cách chăm cha. Giọng bà mệt, không độc ác. Tôi suýt quay lại hứa một buổi. Hoài Túc không kéo tôi. Anh chỉ đứng chờ ngoài hành lang. Chúng tôi xuống thang máy trong im lặng. “Cha em cũng nói ba tháng,” tôi nói khi ra đường. “Anh biết.” “Anh không cần vào quầy.” “Anh đã nói không.” “Em sẽ rút lời với cha.” “Em rút vì em không được hứa, không phải vì anh vừa từ chối nhà anh.” Tôi thấy xấu hổ vì anh hiểu đúng ý nghĩ mà tôi chưa nói. Tôi muốn hai sự từ chối cân nhau, để không ai nợ ai. Nhưng nếu biến chúng thành trao đổi, chúng tôi vẫn đang mua bán thời gian của nhau. Ngày còn năm hôm, một môi giới dẫn chúng tôi xem căn phòng tầng áp mái ở điểm giữa hai nơi làm. Tòa nhà sáu tầng không thang máy. Mái tôn hứng nắng cả ngày, lúc chúng tôi bước vào, không khí nóng như sau cửa máy sấy công nghiệp. Cửa sổ nhỏ nhìn ra bồn nước và dây điện. Bếp chỉ vừa một người đứng. Phòng tắm có vòi rò. Nền nghiêng nhẹ về phía cửa. “Rẻ vì nóng và phải leo,” môi giới nói. “Chủ lấy cọc một tháng. Cho mang máy giặt, tự trả phí kéo lên.” Tôi đo khoảng tường bằng cánh tay. Hoài Túc thử ổ cắm, mở vòi, cúi xem chân tường. Từ đây tôi đi hai tuyến xe đến khách sạn, lâu hơn hai mươi phút. Anh đi một tuyến xe rồi bộ mười lăm phút, lâu hơn gần nửa giờ. Không ai gần gia đình hơn. Không ai bị mặc định tiện đường. “Bao giờ đặt cọc?” anh hỏi. “Trước trưa ngày bàn giao. Có một đôi khác đang xem.” Tôi mở ứng dụng ngân hàng. Tiền riêng của tôi sau khi trừ sinh hoạt không đủ nửa cọc. Tiền của Hoài Túc cộng vào vừa thiếu một khoản bằng phí kéo máy và tuần ăn uống. Khoản thưởng đã mất. Sổ tiết kiệm nhà tôi đủ, nhưng có điều kiện. Căn nhà gia đình anh miễn cọc, nhưng có lịch. “Chúng tôi trả lời sáng mai,” tôi nói. Xuống năm tầng, chân tôi run vì mệt. Hoài Túc đi sau, không đỡ khuỷu tay tôi như thường lệ. Đến tầng hai, anh nói: “Đi chậm.” Tôi đi chậm. Ở quán nước dưới nhà, chúng tôi đặt toàn bộ nguồn lực thật lên bàn. Tiền mặt của tôi. Tiền của anh. Lương về sau bốn ngày. Khoản có thể ứng nhưng khách sạn chỉ duyệt cuối tuần. Giá bán chiếc tủ lạnh nhỏ. Phí xe. Phí máy giặt. Nợ bảo lãnh tôi phải nhận. Không có con số nào biến thành đủ. “Bán máy giặt,” tôi nói. “Bán gấp không được bao nhiêu. Giặt ngoài một tháng còn tốn hơn.” “Cầm tạm chiếc tủ lạnh nhỏ?” “Chủ mới không nhận, bán gấp cũng không đủ.” “Anh còn chìa khóa nhà mẹ.” “Ừ.” “Cha em còn tiền.” “Ừ.” Hai lối rẻ nhất nằm giữa chúng tôi. Không ai nói nhận đi. Hoài Túc xoay cốc nước. “Trước ngày bàn giao anh về nhà anh.” Tôi tưởng anh chọn căn hộ miễn phí. Có lẽ mặt tôi đổi sắc, vì anh nói tiếp: “Để trả lời. Em về nhà em. Mỗi người xử lý phần gia đình mình.” “Rồi gặp ở đâu?” “Mười giờ sáng ngày bàn giao, tại căn Bạch Thạch.” “Còn cọc áp mái phải trả trước trưa ngày bàn giao.” “Anh biết.” “Chúng ta có thể mất nó.” “Có.” Tôi ghét cách anh để hậu quả đứng nguyên sau mỗi câu. “Anh định nói gì với mẹ?” “Anh chưa nói với em.” “Vì không tin em?” “Vì anh không muốn quyết định của anh thành thứ em dựa vào để nói với cha.” Tôi nhìn đôi bàn tay anh trên bàn. Một vết xước mới ở ngón trỏ, chắc từ thùng carton. Tôi muốn lấy thuốc, nhưng thuốc nằm trong túi tôi. Tôi không biết bôi cho anh lúc này là chăm sóc hay một cách xin giảm án. Tôi đẩy tuýp thuốc sang. “Tay anh.” Anh nhìn, rồi tự mở nắp, tự bôi. Tôi uống nước. Một lúc sau, anh đẩy bình giữ nhiệt đỏ từ dưới băng tường sang phía tôi. Anh đã mang nó theo từ căn hộ mà tôi không để ý. “Nắng,” anh nói. “Em cầm.” Tôi nhận bình. Nước bên trong ấm vừa đủ. Không phải lời tha thứ. Không phải hứa sẽ trở về. Chỉ là nước cho quãng đường tôi phải tự đi. Chiều hôm đó, chúng tôi chia nhau về nhà mình. Trước khi lên xe, tôi nói: “Em không hứa kết quả.” Hoài Túc gật đầu. “Anh cũng không.” Hai chùm chìa khóa tách ra ở ngã tư. Tôi đi về phía quầy đã đóng. Anh đi về phía căn nhà trống.