Tối ấy, trước khi Hoài Túc đi làm, tôi chặn anh ở cửa. “Em phải nói chuyện về quỹ.” Anh đứng yên, tay giữ quai túi. “Nói đủ.” Tôi lấy tập giấy bảo lãnh từ đáy thùng ĐỒ CHƯA BIẾT ĐỂ ĐÂU. Bản sao đã nhăn ở góc vì tôi mở ra gấp lại quá nhiều lần. “Em ký cho Chí Duy. Bên cung cấp thu tiền theo bảo lãnh. Không phải lỗi ngân hàng.” Hoài Túc đọc từ trang đầu đến trang cuối. Anh không hỏi tại sao tôi giúp em trai. Cũng không hỏi tôi có biết rủi ro không. Anh chỉ dừng ở dòng ghi tài khoản bảo đảm. “Đây là quỹ của hai chúng ta.” “Em biết.” “Lúc ký, em biết.” Tôi không thể dùng hiện tại để sửa quá khứ. “Biết.” “Em định bao giờ nói?” “Em nghĩ quầy trả được trước khi—” “Anh hỏi bao giờ em định nói.” Tôi nhìn bình giữ nhiệt trong túi anh. “Em chưa định ngày.” Anh gấp giấy lại theo đúng nếp cũ, đặt lên thùng carton. “Từ tháng này tách tiền.” Tôi gật đầu quá nhanh. “Được. Em sẽ trả lại phần của anh. Em xin ứng lương, bán—” “Đừng hứa cách trả trước khi em biết mình có gì.” “Em xin lỗi.” “Anh nghe rồi.” “Bao giờ anh mới tha thứ cho em?” Hoài Túc cúi xuống mang giày. “Hôm nay không.” Anh mở cửa, rồi quay lại lấy bình đỏ. Trong một khoảnh khắc hèn nhát, tôi thấy nhẹ lòng vì anh vẫn mang thứ nước tôi chuẩn bị. Sau đó tôi hiểu chăm sóc có thể tiếp tục ngay cả khi niềm tin đã vỡ. Nó không phải biên lai chứng minh chúng tôi ổn. Cửa đóng. Chùm chìa khóa của tôi nằm lại trên bàn; chìa căn nhà được nói là miễn phí đã theo anh ra ngoài. Tôi ngồi giữa những thùng carton ghi tên từng phòng, lần đầu tiên không biết nên xếp lỗi của mình vào đâu. Hai ngày sau, quầy của Tống Chí Duy đóng cửa. Tôi đến lúc chín giờ sáng, sau khi bàn giao ca giặt. Tấm biển món ăn còn treo, nhưng bếp đã nguội. Hai chiếc bàn gấp dựng sát tường. Chí Duy đang lau dầu trên chiếc máy ép bánh để người mua đồ cũ đến xem. Mùi bột chiên vẫn bám trong mái bạt, một thứ mùi cố chấp hơn việc kinh doanh của nó. “Em bán máy này được gần một phần năm,” nó nói. “Tủ hấp bán riêng. Bình đựng sữa đậu giữ lại, biết đâu tháng sau...” “Không có tháng sau nếu em chưa trả xong.” Nó cúi xuống lau tiếp. “Em biết.” Tôi chưa từng thấy em trai mình thừa nhận một câu ngắn như vậy. Từ nhỏ, Chí Duy luôn có thêm một phương án sau thất bại: thi lại, đổi lớp, chuyển việc, mở quầy. Sự lạc quan của nó làm cả nhà mệt nhưng cũng khiến chúng tôi quen tin rằng chỉ cần đẩy thêm một chút, nó sẽ qua. “Bên cung cấp có chịu lịch trả không?” tôi hỏi. “Phần bảo lãnh đã lấy từ chị thì họ trừ rồi. Phần còn lại em xin chia sáu tháng. Cha đang tìm tiền.” “Đừng để cha bán xe.” “Cha không nghe em.” Tôi nhìn khoảng trống nơi nhân viên từng đứng thu tiền. “Em đã tìm việc chưa?” “Em mà đi làm thuê ngay thì quầy chắc chắn hết.” “Quầy đang hết rồi.” Chí Duy đặt giẻ xuống. Mắt nó đỏ vì thiếu ngủ, không phải vì muốn làm tôi mềm lòng. “Chị cho em mười ngày. Nếu có người đứng buổi sáng, em đi giao hàng trưa tối, gom được tiền nhập ít nguyên liệu. Chỉ cần giữ điểm bán. Chị có biết ai không?” Tôi biết mình phải nói không. Tôi còn phải tìm nhà, trả nợ, giữ ca sáng và tìm cách để chồng nhìn mình mà không thấy một chữ ký giấu dưới đáy thùng. Nhưng miệng tôi đã quen chạy nhanh hơn giới hạn. “Chị sẽ hỏi.” “Anh rể có quen ai làm ca lệch không?” “Để chị tính.” Tôi không hứa tên Hoài Túc. Chưa. Tôi chỉ mở cửa cho cái tên ấy đứng chờ ngoài câu nói. Trưa đó, tôi mang một thùng cốc giấy chưa dùng về căn hộ. Hoài Túc đang ngủ. Trên tủ lạnh có mảnh giấy ghi số tiền điện, nước, phí chuyển máy và phần tiền riêng mỗi người còn lại. Anh đã chia đến từng khoản. Dưới cùng là một dòng: Nhà mới chưa tính là không mất tiền. Tôi hiểu anh đang nói đến căn hộ của gia đình anh. Tôi cũng hiểu anh chưa biết giá của nó. Tôi chưa biết, nhưng đã bắt đầu sợ mình biết. Ngày còn mười hai hôm, tôi cùng Vệ Như Tịnh đến căn nhà trống để đo cửa đặt máy giặt. Căn hộ nằm tầng hai một khu cũ gần trung tâm phục hồi đầu gối của Vệ Quang Nghiêm. Tường sạch, nền gạch mát, cửa sổ hướng vào hàng cây thấp. Sau căn Bạch Thạch nóng hầm và cầu thang năm tầng, nơi này giống một câu trả lời đã được viết sẵn. Mẹ chồng đưa tôi một tập giấy. “Lịch của cha đây. Mẹ ghi trước để khỏi trùng ca hai đứa.” Tôi nhìn năm ô buổi sáng có tên Tống Dao Quỳnh. Hai buổi đưa Vệ Quang Nghiêm đi tập, ba buổi ghé chuẩn bị bữa trưa và chườm đầu gối. Tên Hoài Túc nằm ở một tối cuối tuần. Tên Vệ Như Tịnh phủ các buổi chiều. “Ca sáng của con bắt đầu lúc năm giờ,” tôi nói. “Các buổi tập chín giờ. Con xin đổi ca hoặc xin về sớm hai hôm được không? Nhà mới gần khách sạn, đi lại đỡ nhiều, bù qua cũng được.” Bà nói nhanh, đầu bút đã chuyển từ ô này sang ô khác. “Ba buổi còn lại chỉ ghé một lát. Cha con không muốn người lạ. Mẹ phải lo thuốc và chợ. Hoài Túc làm đêm, sáng nó cần ngủ.” Tôi cũng cần làm. Tôi muốn nói vậy, nhưng chữ không ra. Trong nhà tôi, người đáng tin không kể những thứ mình cần trước một cái đầu gối đang đau. “Con chưa chắc đổi được,” tôi nói. “Cứ cầm lịch. Hai đứa ở đây thì mọi việc gần nhau, tiện cả.” Vệ Như Tịnh không ra điều kiện. Không dùng chữ đổi lấy. Bà chỉ đặt một căn nhà và năm buổi sáng lên cùng một mặt bàn, gần đến mức tôi không thể giả vờ chúng không chạm nhau. Vệ Quang Nghiêm từ phòng trong chống gậy bước ra. Ông đang phục hồi sau phẫu thuật đầu gối, mỗi bước đều chậm và có chủ ý. Thấy lịch, ông dừng lại. “Đừng xếp dày cho Dao Quỳnh,” ông nói. “Nó còn đi làm.” “Mỗi người một tay thì mới xuôi,” Vệ Như Tịnh đáp. “Ông cứ tập cho tốt.” Ông nhìn tên tôi trong các ô, rồi nhìn tôi. “Nếu khó thì nói.” Tôi cười. “Con thu xếp được vài buổi.” Đó chưa phải điều kiện đầy đủ. Tôi chỉ biết tên mình đã được điền trước khi tôi có mặt. Tôi chụp lịch để gửi Hoài Túc, rồi dừng ngón tay trên màn hình. Anh đang ngủ. Tối nay anh làm. Ngày mai anh phải tháo kệ. Tôi tự nhủ sẽ nói khi có đủ thông tin. Tôi lại dùng sự im lặng như một chiếc hộp tạm, dù mọi chiếc hộp tạm trong đời tôi cuối cùng đều bị dán kín. Ngày còn mười hôm, cha tôi gọi hai vợ chồng về ăn trưa. Tống Đức Khang bày trên bàn ba món và một cuốn sổ tiết kiệm. Ông năm mươi sáu tuổi, nói về tình cảm bằng phương án, về thất bại bằng danh dự. “Cha rút khoản này trả phần Dao Quỳnh phải chịu,” ông nói. “Không thể để con gái lấy chồng tám tháng đã làm mất quỹ nhà chồng.” Hoài Túc đặt đũa xuống. “Đó là quỹ của chúng con. Phần nào của ai, chúng con tự tính.” “Cha biết con không đòi. Vì con không đòi nên nhà này càng phải có cách.” Tôi nhìn con số trong sổ. Đủ trả gần hết phần của Hoài Túc và đặt cọc một căn nhỏ. Một con đường rẻ khác lại xuất hiện đúng khi chân tôi mỏi. Tống Đức Khang gõ ngón tay lên bàn. “Quầy còn hợp đồng thuê ba tháng. Bỏ thì mất hết cọc. Chí Duy kiếm được việc giao hàng buổi chiều, chỉ thiếu người giữ buổi sáng. Hoài Túc làm chiều đêm, nếu vào giúp ba tháng, cha sẽ trả khoản bảo lãnh ngay. Người nhà đỡ nhau, quầy giữ được, tiền cũng về.” Tôi không nhìn chồng. “Ca của con bắt đầu hai giờ chiều,” Hoài Túc nói. “Con cần ngủ ban ngày.” “Chỉ từ sáu đến mười. Trẻ chịu khó một thời gian. Sau này quầy đứng lại, em nó trả công.” Chí Duy ngồi phía đối diện, miệng mở ra rồi đóng lại. Nó không vui với phương án ấy, nhưng cũng không từ chối. Tôi chen vào: “Để chúng con bàn.” Hoài Túc quay sang tôi. “Anh chưa nhận.” “Em chỉ nói sẽ bàn.” “Vậy đừng để cha hiểu là có thể.” Tống Đức Khang nhíu mày. “Cha đâu ép. Cha đưa cách cả nhà cùng ít thiệt.” Đúng. Không ai ép. Họ chỉ làm cho lời từ chối đắt hơn tất cả lời đồng ý. Trên đường về, Hoài Túc đi trước tôi nửa bước. Hơi nóng từ mặt đường hắt lên, không có một cơn gió. Tôi kể về năm buổi sáng trên lịch phục hồi. Anh dừng dưới bóng một biển quảng cáo. “Em đã đồng ý chưa?” “Em nói thu xếp được vài buổi.” “Bao nhiêu?” “Chưa biết.” “Gửi lịch cho anh.” Tôi gửi. Anh nhìn màn hình rất lâu. “Mẹ điền tên em trước.” “Cha đang cần người.” “Anh hỏi ai điền.” “Mẹ.” Anh cất điện thoại. “Anh sẽ sửa phần nhà anh.” “Căn hộ thì sao?” “Chưa quyết.” “Chúng ta còn mười ngày.” “Vẫn chưa quyết.” Chiều hôm ấy, tôi theo anh đến nhà cha mẹ. Hoài Túc trải lịch lên bàn. Vệ Như Tịnh đang chia thuốc vào hộp theo ngày. Vệ Quang Nghiêm tập co chân trên băng tập. Anh dùng bút gạch tên tôi khỏi cả năm ô. Mẹ anh ngẩng lên. “Con làm gì vậy?” “Dao Quỳnh chưa nhận.” “Nó bảo thu xếp được.” “Thu xếp được không phải là mẹ được điền năm buổi.” “Vậy ai đưa cha con đi? Mẹ gọi xe một mình không đỡ ông ấy lên được. Con ngủ đến trưa.” Hoài Túc nhìn lịch làm của mình, nhận hai buổi: một sáng cuối tuần và một sáng anh đổi được giờ vào kho. Anh viết tên đầy đủ vào ô, không chạm đến ba ô còn trống. “Phần này của con. Phần còn lại mẹ hỏi dịch vụ hoặc đổi lịch tập.” Vệ Như Tịnh quay sang tôi, không giận, chỉ lo thật. “Dao Quỳnh, con nói xem. Một nhà còn chia cứng vậy thì sống sao?” Tôi thấy Hoài Túc không nhìn tôi. Anh không cần tôi đứng về phía anh. Cũng không dùng tôi làm lý do. “Con chưa nhận năm buổi,” tôi nói. “Con xin lỗi vì đã nói như thể con sẽ thu xếp được.” Vệ Quang Nghiêm chống tay đứng dậy. “Hai buổi tôi gọi xe của trung tâm. Họ có người dìu.” “Đắt lắm,” vợ ông nói. “Đầu gối của tôi.” Ông thở một lúc rồi nói tiếp. “Để tôi trả.” Chưa ai giải quyết ba buổi còn lại. Không khí trong phòng đặc lại. Hoài Túc gấp lịch, để trên bàn. Anh không nhắc căn hộ miễn phí. Vệ Như Tịnh cũng không rút chìa khóa. Giá của căn nhà vẫn chưa được nói thành lời, nhưng nó đã có hình dạng. Đêm đó, hiếm hoi chúng tôi cùng ở nhà lúc hai giờ sáng. Tôi được nghỉ ngày hôm sau. Hoài Túc về sớm vì kho hoàn tất một khu. Căn hộ đã đóng gần nửa, nồi chảo chỉ còn một chiếc. Tôi nấu hai gói mì, thêm rau và một quả trứng chia đôi. Chúng tôi ngồi trên sàn vì bàn đã tháo chân. Máy giặt chạy mẻ cuối trước khi đường ống được khóa, rung nhẹ ở góc bếp. “Cổ tay còn đau không?” anh hỏi. “Đỡ rồi.” “Đừng bê thùng sách.” “Anh đừng bê máy một mình.” “Anh gọi người.” Tôi gắp nửa quả trứng sang bát anh. Anh gắp trả. “Em ăn đi.” “Anh làm ca đến sáng.” “Em bốn giờ dậy quen rồi.” “Quen không có nghĩa là không cần.” Câu nói ấy làm tôi dừng đũa. Nếu đổi chủ ngữ, nó có thể là câu trả lời cho mọi chuyện chúng tôi đang mắc. Tôi hỏi: “Anh có ghét em không?” “Không.” “Anh còn giận.” “Có.” “Căn nhà của mẹ anh—” “Đừng dùng căn nhà để nói chuyện khác.” Tôi cúi xuống bát mì. “Cha em sẽ trả tiền nếu anh vào quầy.” “Anh nghe rồi.” “Em chưa đồng ý.” “Ừ.” Anh lấy tuýp thuốc cổ tay từ thùng PHÒNG TẮM, đặt cạnh tôi. Tôi rót thêm nước vào cốc anh. Mỗi người đều biết chính xác người kia cần gì ở khoảng cách một cánh tay. Không ai nói được chúng tôi sẽ ở đâu, trả nợ thế nào, hay có thể tin nhau đến mức nào. Máy giặt chuyển sang vắt, thân máy lắc sang trái. Cả hai cùng đưa tay giữ. Mu bàn tay chúng tôi chạm nhau trên nắp máy. Tôi thấy anh khựng lại, nhưng không rút tay. Trong mười mấy giây, chúng tôi cùng ghì chiếc máy cũ xuống nền, gần đến mức tôi nghe hơi thở anh sau một ca dài. Khi lồng giặt chậm lại, anh buông trước. “Chân phải thấp,” anh nói. “Qua nhà mới anh kê lại.” Tôi không hỏi nhà mới nào. Tôi cũng không nói câu đang nằm ở đầu lưỡi: nếu anh vào quầy ba tháng, mọi thứ sẽ dễ hơn. Tôi tưởng im lặng lần này là tiến bộ. Sáng ngày còn tám hôm, Tống Đức Khang gọi khi tôi đang kiểm khăn. Ông nói bên cho thuê quầy cần câu trả lời trước trưa, và hỏi thẳng Hoài Túc có thể nhận ba tháng không. Phía trước tôi là một xe ga giường bị dồn vì hai người nghỉ bệnh. Sau lưng là tiếng máy ép, tiếng trưởng bộ phận hỏi tôi có lấp được ca không. Tôi đã quen với việc mọi câu hỏi khẩn đều cần một cái tên ngay lập tức. Tôi nhìn bảng lịch. Nhìn cuộc gọi chờ từ môi giới căn áp mái. Nghĩ đến quỹ bằng không, căn nhà có năm buổi sáng, cuốn sổ tiết kiệm đủ kéo chúng tôi ra khỏi nợ. “Anh ấy có thể vào buổi sáng ba tháng,” tôi nói. “Cha cứ giữ quầy. Tối con sẽ nói với anh ấy.” Tống Đức Khang thở phào. “Cha biết hai đứa đáng tin.” Cuộc gọi kết thúc. Tôi vẫn cầm điện thoại bên tai. Lần này, tôi không dùng tiền của Hoài Túc. Tôi dùng thời gian của anh.