{
  "status": "locked",
  "source_path": "/data/video-pipeline/GacMaiAudio/project/008-Ban-Nhac-Gui-Tu-Can-Phong-Khoa/story/spoken-narration.txt",
  "source_sha256": "92fb6fed57ee4d4a78a54708bcbaa8e9403c21fcd5f9ba47f766cd281ae00f96",
  "voice": "ngoc-huyen-vbee",
  "segment_count": 15,
  "max_chars": 2986,
  "segments": [
    {
      "index": 1,
      "text": "BẢN NHẠC GỬI TỪ CĂN PHÒNG KHÓA\n\nĐêm đầu tiên trở lại khu tập thể Hòa Âm, Mai nghe tiếng đàn lúc hai giờ mười bảy phút.\n\nMột nốt la vang lên trước, trong và đơn độc. Sau đó là ba hợp âm rời rạc, một quãng nghỉ dài, rồi giai điệu chậm rãi trườn qua bức tường phòng khách như một dòng nước lạnh.\n\nMai mở mắt trong bóng tối.\n\nCô nằm yên, đếm từng nhịp. Mười hai năm làm nghề chỉnh đàn đã khiến cô không thể nghe nhạc như người bình thường. Cô nghe thấy búa nỉ ở phím son hơi cứng, dây rê giữa thấp hơn chuẩn gần sáu xen, bộ giảm âm của quãng cao không trở về hết sau mỗi lần nhấn. Cây pi-a-nô trong căn phòng bên cạnh vẫn là cây Au-gút Phơ-xtơ cũ của chị Yến. Không ai chăm sóc nó từ ngày căn phòng bị khóa, vậy mà âm sắc vẫn còn quá sạch đối với một nhạc cụ đã nằm im mười hai năm.\n\nGiai điệu chuyển sang giọng thứ. Nốt mi ở ô nhịp thứ tám bị trễ đúng nửa phách.\n\nMai bật dậy.\n\nCăn hộ chỉ có mình cô. Bà Hồng, người quản lý khu nhà, đã giao chìa khóa cửa chính lúc chiều rồi về tầng một. Quân hẹn sáng mai mới tới giúp phân loại thiết bị. Căn phòng của Yến nằm cuối hành lang, khóa bằng ổ đồng từ sau đám tang. Mai đã thử chìa trong chùm di vật nhưng không chiếc nào mở được.\n\nTiếng đàn vẫn tiếp tục.\n\nCô bước ra hành lang, không bật đèn. Ánh sáng từ biển quảng cáo ngoài phố rọi qua cửa sổ, cắt nền gạch thành những ô xanh nhợt. Cánh cửa phòng Yến đứng im. Lớp sơn trắng đã ngả vàng. Trên tay nắm còn buộc sợi ruy băng xanh bà Hồng thắt ngày niêm phong phòng.\n\nMai áp tai vào cửa.\n\nKhông thể nhầm. Búa đàn đang đập vào dây ở cách cô chưa đầy bốn mét. Có cả tiếng bàn đạp vang được nhấn xuống, tiếng cơ cấu gỗ khẽ cọt kẹt và tiếng một tờ giấy mỏng bị kéo qua trục quay.\n\nNhưng không có tiếng ghế dịch. Không có hơi thở. Không có bàn chân chạm sàn.\n\nGiai điệu kết thúc bằng một hợp âm thiếu nốt chủ. Người chơi bỏ lại câu nhạc lơ lửng, như thể cố tình chờ ai đó trả lời.\n\nMai nắm tay cầm. Cửa khóa.\n\nCô gõ ba lần.\n\n“Có ai trong đó không?”\n\nKhông tiếng đáp.\n\nTừ phía trong vang lên một tiếng tách nhỏ. Sau đó là tiếng bánh răng quay ngược và tờ giấy cuộn lại.\n\nMai lùi một bước. Cô không tin ma. Yến cũng không. Hai chị em từng cười những câu chuyện về nghệ sĩ chết vẫn trở lại đánh nốt nhạc cuối cùng. Yến bảo người sống mới đáng sợ, bởi họ biết cách dùng ký ức của người chết để bắt người khác làm điều mình muốn.\n\nMai lấy điện thoại gọi bà Hồng.\n\nBà bắt máy sau hồi chuông thứ sáu, giọng tỉnh táo quá nhanh đối với người vừa bị đánh thức.\n\n“Cháu nghe thấy rồi à?”\n\n“Nghe thấy gì?”\n\nĐầu dây bên kia im lặng.\n\n“Bà Hồng, trong phòng chị Yến có người.”\n\n“Không có.”\n\n“Đàn vừa chơi gần bốn phút.”\n\n“Vậy là tối nay nó vẫn chạy.”\n\nMai siết điện thoại. “Cái gì chạy?”\n\n“Sáng mai bà lên.”\n\n“Cháu cần chìa khóa ngay bây giờ.”\n\n“Bà không giữ.”\n\n“Bà là người khóa phòng.”\n\n“Bà khóa theo lời chị cháu.”\n\n“Chị Yến mất rồi.”\n\nGiọng bà Hồng nhỏ xuống. “Nhưng lời dặn thì chưa hết.”\n\nCuộc gọi kết thúc trước khi Mai kịp hỏi thêm.",
      "text_sha256": "1322840ed09725f05be2c57f139a158ce40738858e0d8f483976556fd48367b6",
      "chars": 2910,
      "output_path": "/data/video-pipeline/GacMaiAudio/project/008-Ban-Nhac-Gui-Tu-Can-Phong-Khoa/audio/segments/segment-001.wav",
      "request_sha256": "5c79cb7ff006c45b89af79e8e68e7ce340924add8d80c68237b8c0234e4560f1",
      "status": "completed",
      "artifact_sha256": "107964bff8baf26b7ef4eb2d2692c4691ce355c4a95f5b84c1cfb42968ed93bd",
      "duration_seconds": 158.26721088435374,
      "sample_rate": 22050,
      "channels": 1,
      "attempts": 1,
      "content_type": "audio/wav"
    },
    {
      "index": 2,
      "text": "Cô đứng ngoài cửa đến hai giờ bốn mươi. Bản nhạc không phát lại. Khi trở về phòng khách, cô thấy trên bàn có tập hồ sơ mua bán căn hộ. Người của công ty bất động sản sẽ tới sau bốn ngày. Khu tập thể đã xuống cấp, thành phố chuẩn bị cho phép cải tạo thành khách sạn nhỏ. Nếu Mai ký, căn hộ của Yến và phần sở hữu cô được thừa kế sẽ đổi thành một khoản tiền đủ để cô mở xưởng chỉnh đàn riêng.\n\nCô đã đến đây để đóng một cánh cửa.\n\nNhưng cánh cửa ấy vừa gửi cho cô một bản nhạc.\n\nSáng hôm sau, bà Hồng lên lúc bảy giờ, mang theo xôi đậu và một bình trà. Bà đã sáu mươi tư tuổi, tóc bạc cắt ngắn, cổ quấn chiếc khăn hoa dù trời tháng bảy nóng ẩm. Bà đặt đồ ăn lên bàn như thể đêm qua không có chuyện gì.\n\n“Bà biết đàn tự chạy,” Mai nói.\n\n“Biết.”\n\n“Bao lâu rồi?”\n\n“Mười hai năm.”\n\nMai tưởng bà nói đùa, nhưng nét mặt bà không đổi.\n\n“Căn phòng khóa mười hai năm, cây đàn tự chơi mười hai năm, mà không ai mở cửa?”\n\n“Có người bảo là ma. Có người bảo đường điện chập. Bà biết không phải cả hai.”\n\n“Vậy là gì?”\n\nBà Hồng nhìn cánh cửa cuối hành lang. “Máy tự chơi đàn.”\n\nMai biết loại thiết bị ấy. Piano player dùng cuộn giấy đục lỗ hoặc bộ điều khiển điện để kéo cơ cấu phím. Nhưng cây đàn của Yến vốn là đàn cơ thông thường.\n\n“Chị cháu lắp khi nào?”\n\n“Trước khi mất khoảng hai tháng. Cậu Quân giúp.”\n\n“Vì sao không ai nói với cháu?”\n\n“Cháu có hỏi đâu.”\n\nMai bật cười lạnh. “Cháu gọi về mỗi tuần.”\n\n“Cháu hỏi chị đã uống thuốc chưa, đã đi viện chưa, cần gửi bao nhiêu tiền. Cháu không hỏi chị đang làm bản nhạc gì.”\n\nCâu nói đánh trúng nơi Mai đã che bằng mười hai năm bận rộn. Cô quay mặt đi.\n\n“Chìa khóa đâu?”\n\n“Chị cháu giao cho bà, nhưng bảo chỉ đưa khi đủ ba điều kiện.”\n\n“Điều kiện gì?”\n\n“Cháu tự trở về. Cháu nghe đủ bảy bản nhạc. Và cháu vẫn muốn mở cửa sau khi biết người ta đã nói gì về chị cháu.”\n\n“Người ta nói chị Yến đạo nhạc.”\n\nBà Hồng rót trà. “Cháu tin không?”\n\nMai không trả lời.\n\nMười hai năm trước, trước đêm hòa nhạc tốt nghiệp của lớp năng khiếu, báo địa phương đăng bài tố Yến lấy bản nhạc của một nhạc sĩ trẻ rồi sửa vài đoạn để đứng tên mình. Hiệu trưởng trường nghệ thuật đình chỉ Yến ngay trong đêm. Buổi diễn bị hủy. Một tuần sau, Yến gặp tai nạn trên đường từ bệnh viện về. Hồ sơ ghi cô mất lái trong mưa.\n\nMai khi ấy đang học nghề ở Đà Nẵng. Cô trở về kịp đám tang, nhưng không kịp hỏi chị một câu nào. Trong căn phòng khách đầy người, ai cũng nói Yến vì xấu hổ nên không tập trung lái xe. Mai đã nổi giận, ném tập bản thảo trên bàn vào thùng rác và hét rằng chị mình đáng lẽ phải nói thật từ đầu.\n\nCô chưa từng biết tập bản thảo ấy có được nhặt lại hay không.\n\n“Bảy bản nhạc phát khi nào?” Mai hỏi.\n\n“Hồi trước mỗi năm một lần, đúng ngày giỗ chị cháu. Ba tháng nay, mỗi tuần một bản.”\n\n“Vì sao thay đổi?”\n\n“Có lẽ vì người ta sắp phá khu nhà.”\n\n“Máy không biết người ta sắp phá nhà.”\n\n“Người đặt lịch cho máy thì biết.”\n\n“Chị Yến không thể đổi lịch sau khi mất.”\n\nBà Hồng nhìn Mai. “Vậy cháu nên tìm người còn sống.”",
      "text_sha256": "0e3e7087664c9f1f1829e3bcee42dad66d41fb6c4e089e7ce3c6bebcfd1f39f3",
      "chars": 2937,
      "output_path": "/data/video-pipeline/GacMaiAudio/project/008-Ban-Nhac-Gui-Tu-Can-Phong-Khoa/audio/segments/segment-002.wav",
      "request_sha256": "f28d017ede029ea5376e850e6fa279d55e88bb8fd64c79befac1fe05d0591c3c",
      "status": "completed",
      "artifact_sha256": "e959e926347feab234647a80e78348abd2f0e4048f2463476df4d625b60005ff",
      "duration_seconds": 161.71537414965985,
      "sample_rate": 22050,
      "channels": 1,
      "attempts": 1,
      "content_type": "audio/wav"
    },
    {
      "index": 3,
      "text": "Tiếng chuông cửa vang lên. Quân đứng ngoài, một tay ôm hộp dụng cụ, tay kia cầm hai cốc cà phê. Anh cao, gầy, đeo kính gọng tròn và mặc chiếc áo khoác nâu đã sờn khuỷu dù trời nóng. Mai nhận ra anh ngay, dù lần cuối gặp nhau cả hai mới ngoài hai mươi.\n\n“Chào Mai,” anh nói.\n\n“Anh biết đàn tự chơi.”\n\nQuân nhìn bà Hồng rồi thở ra. “Biết.”\n\n“Anh lắp máy?”\n\n“Giúp lắp.”\n\n“Anh đổi lịch ba tháng trước?”\n\n“Không.”\n\n“Vậy ai?”\n\n“Anh không biết.”\n\nMai mở cửa rộng hơn nhưng không mời anh vào. “Mọi người đều không biết rất đúng chỗ.”\n\nQuân đặt hai cốc cà phê xuống bậc cửa. “Anh tới để kiểm tra xem bộ cơ có làm hỏng đàn không.”\n\n“Phòng khóa.”\n\n“Có một đường bảo trì từ căn hộ bên cạnh.”\n\nBà Hồng ho khẽ.\n\nMai quay sang bà. “Bà vừa nói không có chìa khóa.”\n\n“Đường bảo trì không mở được cửa. Chỉ luồn tay tới hộp cầu chì.”\n\n“Cho cháu xem.”\n\nCăn hộ bên cạnh từng là phòng sinh hoạt chung. Sau khi khu nhà xuống cấp, nó trở thành kho ghế gãy và phông sân khấu. Quân kéo một tủ sắt, để lộ ô vuông trên tường. Qua đó Mai nhìn thấy phía sau cây pi-a-nô của Yến.\n\nMột bộ mô-tơ nhỏ được gắn dưới bàn phím. Trên cao là hộp hẹn giờ cơ, loại có thể lập lịch theo tuần. Bên cạnh, trục cuộn giấy nối với cơ cấu khí nén tự chế.\n\nQuân dùng đèn pin soi vào. “Bộ hẹn giờ chỉ có một chương trình cố định. Hai giờ mười bảy, tối thứ ba.”\n\n“Hôm qua là thứ ba.”\n\n“Đúng.”\n\n“Vậy các bản nhạc thay đổi bằng cách nào?”\n\n“Cuộn giấy phải được thay.”\n\n“Có ai vào phòng.”\n\n“Cửa chính vẫn niêm phong. Cửa sổ có song sắt. Trần liền khối.”\n\nMai nhìn trục giấy. Phần cuộn đang chờ có màu trắng mới hơn lớp giấy vàng còn lại.\n\n“Có thể kéo cuộn qua ô này không?”\n\n“Không đủ rộng.”\n\n“Tháo trục?”\n\n“Phải đứng trong phòng.”\n\nBà Hồng đặt tay lên vai tủ. “Bảy bản nhạc, Mai ạ. Chị cháu không bảo cháu phá cửa ngay. Nó bảo nghe.”\n\n“Người chết không bảo gì được nữa.”\n\nQuân nói: “Nhưng Yến đã chuẩn bị khi còn sống.”\n\nMai quay sang anh. “Anh biết bản đầu là gì?”\n\n“Không.”\n\n“Anh giúp lắp máy mà không biết cuộn nhạc?”\n\n“Yến tự đục giấy. Anh chỉ lắp bộ truyền.”\n\n“Vì sao?”\n\n“Nó nói muốn gửi một lời nhắn mà người nhận chỉ hiểu khi chịu nghe cả những nốt sai.”\n\nMai khựng lại.\n\nNốt mi trễ nửa phách. Dây rê thấp sáu xen. Những lỗi ấy quá rõ đối với một giáo viên âm nhạc như Yến. Nếu cuộn giấy được đục có chủ đích, thì lỗi không phải do máy xuống cấp.\n\n“Anh còn bản thiết kế không?”\n\nQuân mở hộp dụng cụ, lấy ra một tập giấy gấp tư. Sơ đồ do Yến vẽ, nét bút xanh mảnh, mỗi chi tiết đều ghi chú. Ở góc dưới có một câu: Đừng sửa sai trước khi biết sai để làm gì.\n\nMai nhận ra nét chữ chị. Cổ họng cô nóng lên.\n\nCô mang máy đo cao độ và mai-cờ-rô tiếp xúc từ vali ra. Quân đề nghị giúp nhưng Mai từ chối. Cô đặt cảm biến lên vách, nối máy tính rồi ghi lại dao động còn lưu trong bộ nhớ của hộp điều khiển. Thiết bị hẹn giờ không lưu âm thanh, nhưng cuộn giấy vẫn ở vị trí cuối bản nhạc. Qua ô bảo trì, cô chụp từng đoạn lỗ đục bằng ca-mê-ra gắn que.\n\nĐến chiều, Mai dựng lại được bản nhạc đầu.",
      "text_sha256": "ba843af7cc6ee1887d65fcbedf0fdbf08afa86ea699940571ac109d064ba2ff1",
      "chars": 2939,
      "output_path": "/data/video-pipeline/GacMaiAudio/project/008-Ban-Nhac-Gui-Tu-Can-Phong-Khoa/audio/segments/segment-003.wav",
      "request_sha256": "6447611e1f62d529e08037493fcc866d927783eb4e7f397979724c2d7de4a1bc",
      "status": "completed",
      "artifact_sha256": "44a6a76e3516092fbbf4e16d7214dd0f8712bc17c7c3c79db577c1eeec849f28",
      "duration_seconds": 168.8090702947846,
      "sample_rate": 22050,
      "channels": 1,
      "attempts": 1,
      "content_type": "audio/wav"
    },
    {
      "index": 4,
      "text": "Đó là một khúc luyện ngón đơn giản Yến từng bắt cô tập năm mười hai tuổi. Trong bản chuẩn, mỗi câu có tám ô nhịp. Cuộn giấy biến ba nốt thành những khoảng trễ: mi, la, rê. Vị trí của chúng lần lượt là 5, 12, 18.\n\nNăm, mười hai, mười tám.\n\n“Ngày tháng?” Quân hỏi.\n\n“Có thể.”\n\n“Ngày 5 tháng 12 năm 2018?”\n\n“Chị Yến mất năm 2014.”\n\nMai thử đổi nốt sang chữ cái theo hệ ký âm. Mi là E, la là A, rê là D. EAD không có nghĩa.\n\nBà Hồng mang vào một hộp hồ sơ cũ. “Chị cháu từng ghi hóa đơn sửa đàn theo số phòng, không theo tên khách.”\n\nMai lật sổ. Phòng 5, phòng 12 và phòng 18 đều xuất hiện trong cùng một tháng, nhưng khu tập thể chỉ có mười sáu căn.\n\n“Không phải số phòng,” cô nói.\n\nQuân nhìn các cột ngày. “Số hóa đơn.”\n\nHóa đơn số 5 ghi thay dây cho đàn upright ở trường nghệ thuật. Số 12 ghi chỉnh búa cho phòng tập tầng ba. Số 18 ghi: xử lý phím câm cho V., không thu phí.\n\nChữ V chỉ có một nét, nhưng được khoanh hai lần.\n\n“V là ai?” Mai hỏi.\n\nQuân tháo kính lau. “Một học trò.”\n\n“Tên gì?”\n\n“Anh không chắc.”\n\n“Anh vừa nói dối.”\n\nQuân đeo kính lại. “Anh nhớ tên, nhưng anh không có quyền kéo cô ấy vào chuyện này nếu chưa biết Yến muốn gì.”\n\n“Chị tôi bị mang tiếng đạo nhạc. Một học trò được khoanh tên trong mã của chị. Anh vẫn muốn giấu?”\n\n“Anh muốn cô ấy được chọn.”\n\nMai đóng sổ. “Mọi người thích nói về quyền lựa chọn sau khi đã quyết định giấu tôi mười hai năm.”\n\nQuân không phản bác. Anh chỉ nói: “Bản thứ hai sẽ phát tuần sau.”\n\n“Anh nghĩ tôi sẽ ngồi đây bảy tuần?”\n\n“Em có thể ký bán nhà rồi đi.”\n\nCách anh chuyển từ “cô” sang “em” khiến ký ức cũ trở lại. Quân từng là người yêu của Yến trong ba năm. Sau scandal, anh không xuất hiện ở đám tang. Mai đã ghi tên anh vào danh sách những người hèn nhát nhất đời mình.\n\n“Anh ở đâu khi chị tôi chết?”\n\nQuân nhìn ô bảo trì. “Trong kho sân khấu của trường, xóa tên Yến khỏi chương trình theo lệnh hiệu trưởng.”\n\n“Vậy anh không có quyền nói tôi nên làm gì.”\n\n“Anh biết.”\n\nMai thu thiết bị, trở về căn hộ. Cô gọi cho người mua, xin lùi buổi ký một tuần. Người đàn ông ở đầu dây khó chịu nhưng đồng ý sau khi cô viện lý do cần kiểm kê tài sản.\n\nĐêm ấy, Mai ngủ trên ghế sofa, cạnh máy ghi âm. Căn phòng khóa im lặng. Cô mơ thấy Yến ngồi trước pi-a-nô, nhưng mỗi khi chị quay lại, khuôn mặt bị che bởi một tờ chương trình hòa nhạc không có tên.\n\nSáng thứ tư, Mai bắt đầu kiểm kê căn hộ. Trong tủ bếp có bảy chiếc lọ thủy tinh, mỗi lọ đựng một mẩu giấy ghi một nốt nhạc. Trong ngăn bàn là hộp đựng đồng hồ dây da cũ của cha, thứ Mai tưởng đã mất. Dưới đáy hộp có tờ biên nhận sửa đàn số 18 và một câu viết sau lưng: Phím câm không phải phím không có tiếng. Nó là phím đang chờ đúng cách chạm.\n\nMai tìm hồ sơ học sinh cũ trên mạng. Trường nghệ thuật đã đổi tên, trang web chỉ lưu danh sách giải thưởng. Trong năm cuối Yến dạy, có một học sinh tên Lê An Vy đoạt giải sáng tác trẻ với bản “Mùa Gió Đi Qua Ban Công”. Một năm sau, tên tác giả trên các bản thu trực tuyến lại là Nguyễn Hoàng Lâm, hiệu trưởng cũ của trường.",
      "text_sha256": "833ca0532a5fd562dcb7d3274ff270020fd862051fb7f7ffaf57a72328f7f200",
      "chars": 2966,
      "output_path": "/data/video-pipeline/GacMaiAudio/project/008-Ban-Nhac-Gui-Tu-Can-Phong-Khoa/audio/segments/segment-004.wav",
      "request_sha256": "436ad96c7bd90c2e581172e9a1aa7778e27be6d7f7d6dd56195635d17fd57426",
      "status": "completed",
      "artifact_sha256": "d755334c12212ca6a58c02353b5761c768687bda21ba6e436debebb1748ef6f5",
      "duration_seconds": 169.91201814058957,
      "sample_rate": 22050,
      "channels": 1,
      "attempts": 1,
      "content_type": "audio/wav"
    },
    {
      "index": 5,
      "text": "Bài báo tố Yến đạo nhạc nói cô lấy chủ đề từ tác phẩm chưa công bố của ông Lâm.\n\nMai mở bản thu. Bốn ô nhịp đầu giống hệt giai điệu đêm qua, chỉ khác nhịp và giọng.\n\nCô gọi Quân.\n\n“V là An Vy?”\n\nĐầu dây im lặng.\n\n“Em đã tìm thấy tên.”\n\n“Ừ.”\n\n“Cô ấy ở đâu?”\n\n“Anh không biết.”\n\n“Lần này là thật?”\n\n“Thật. Sau đêm hòa nhạc bị hủy, gia đình đưa Vy đi. Yến tìm suốt mấy tháng.”\n\n“Vy có liên quan bản nhạc ông Lâm đứng tên?”\n\n“Có.”\n\n“Chị Yến đạo của Vy?”\n\n“Không.”\n\n“Vậy tại sao chị đứng tên?”\n\n“Anh chỉ biết Yến nói đó là cách duy nhất để bản nhạc được diễn.”\n\nMai cúp máy.\n\nCâu trả lời không minh oan cho Yến. Nếu chị đứng tên tác phẩm của học trò, dù với lý do gì, đó vẫn là lấy mất tên người sáng tác. Có thể chị định trả lại sau. Có thể chị tự cho mình quyền quyết định vì nghĩ học trò quá yếu để tự bảo vệ. Một hành động bắt đầu từ yêu thương vẫn có thể làm tổn thương người được bảo vệ.\n\nMai nhận ra cô đang giận Yến không chỉ vì scandal. Cô giận vì chị đã luôn quyết định thay cô. Khi mẹ mất, Yến chọn trường cho Mai. Khi Mai muốn học biểu diễn, Yến bảo tay cô hợp chỉnh đàn hơn. Khi Yến bệnh, chị giấu kết quả xét nghiệm cho đến lúc không còn điều trị được. Mỗi lần, Yến đều nói muốn em đỡ khổ.\n\nMai đã đỡ khổ theo cách không được biết gì.\n\nChiều đó, cô tới trường cũ. Tòa nhà đã biến thành trung tâm hội nghị. Người bảo vệ không cho vào kho hồ sơ, nhưng chỉ cho Mai địa chỉ của ông Lâm, giờ đã nghỉ hưu và sống ở ngoại ô.\n\nÔng Lâm tiếp cô trong căn phòng có ba bằng khen treo thẳng hàng. Ông gần bảy mươi, tóc nhuộm đen, giọng vẫn sang sảng như khi phát biểu trên sân khấu.\n\n“Tôi rất tiếc về chị cô,” ông nói. “Yến có tài, chỉ tiếc nóng vội.”\n\n“Bản Mùa Gió Đi Qua Ban Công do ai viết?”\n\nÔng nhíu mày. “Tôi.”\n\n“An Vy là ai?”\n\nMột chuyển động rất nhỏ xuất hiện ở khóe miệng ông.\n\n“Học sinh cũ.”\n\n“Chị tôi đứng tên bản nhạc của Vy để làm gì?”\n\n“Cô nghe câu chuyện đó từ ai?”\n\n“Tôi đang hỏi ông.”\n\nÔng Lâm rót trà nhưng không mời cô. “Con bé có tai nghe tốt, nhưng không đủ khả năng viết một tác phẩm hoàn chỉnh. Yến lấy vài mô-típ của nó, phát triển thành bản phối rồi tự nhận là của mình. Tôi phát hiện và ngăn buổi diễn.”\n\n“Vì sao sau đó tác phẩm đứng tên ông?”\n\n“Vì phần lớn bản phối là bài tập tôi hướng dẫn cả lớp.”\n\n“Có bản thảo chứng minh không?”\n\n“Hồ sơ cũ mất trong đợt chuyển trường.”\n\n“Còn bản của chị Yến?”\n\n“Cô ấy lấy đi.”\n\nMai nhìn các bằng khen. Một tấm ghi giải thưởng sáng tác năm 2015 cho chính tác phẩm ấy, một năm sau khi Yến mất.\n\n“Ông đoạt giải bằng bản nhạc của một người đã chết và một học trò biến mất.”\n\nÔng Lâm đặt mạnh chén xuống. “Cô tới đây để vu khống?”\n\n“Không. Tôi tới để nghe ông tự kể.”\n\nCô bật máy ghi âm trên bàn. Đèn đỏ đã sáng từ lúc bước vào.\n\nÔng Lâm đứng dậy. “Tắt đi.”\n\n“Cháu sẽ không dùng nếu ông không đồng ý. Nhưng cháu sẽ lưu việc ông từ chối.”\n\n“Cô giống chị cô. Luôn nghĩ một bản ghi có thể thay sự thật.”\n\n“Không. Cháu làm nghề chỉnh đàn. Cháu biết một nốt đúng không thể cứu cả bản nhạc sai.”\n\nMai rời đi trước khi ông gọi bảo vệ.",
      "text_sha256": "8684a2918b6bbf73d36ce328492915d854a3a9f556ef3a3bc4f66567a7cd8b02",
      "chars": 2983,
      "output_path": "/data/video-pipeline/GacMaiAudio/project/008-Ban-Nhac-Gui-Tu-Can-Phong-Khoa/audio/segments/segment-005.wav",
      "request_sha256": "bb31a8b7f9360ac41e0139ad0d3a64c30179d0c6bbe4e6d18d33a0e0dee66ae3",
      "status": "completed",
      "artifact_sha256": "fc558868e7fa9f8364de652dc6191d4aa4e4693c6ad58fcb24018fd67fdbaa76",
      "duration_seconds": 167.97315192743764,
      "sample_rate": 22050,
      "channels": 1,
      "attempts": 1,
      "content_type": "audio/wav"
    },
    {
      "index": 6,
      "text": "Khi về khu tập thể, cô thấy sợi ruy băng trên cửa phòng Yến đã đứt.\n\nỔ khóa vẫn nguyên. Cánh cửa vẫn đóng. Nhưng dưới khe cửa có một dải giấy trắng thò ra, rộng bằng hai ngón tay.\n\nMai quỳ xuống kéo. Đó là đầu một cuộn giấy pi-a-nô mới. Trên mép giấy viết bằng mực xanh: BẢN HAI — ĐỪNG ĐỢI ĐẾN THỨ BA.\n\nNét chữ của Yến.\n\nMai gọi bà Hồng và Quân tới. Không ai chạm vào dải giấy trước khi cô chụp ảnh. Quân kiểm tra ô bảo trì. Cuộn trong máy đã được thay, dù không có dấu ai mở cửa.\n\n“Có đường vào khác,” Mai nói.\n\nBà Hồng ngồi xuống ghế. “Có một cửa nối với gác mái.”\n\n“Bà nói trần liền khối.”\n\n“Phần phòng ngủ liền. Phía trên tủ âm tường có lối kỹ thuật cũ.”\n\n“Và bà biết?”\n\n“Biết.”\n\n“Bà đã thay cuộn giấy?”\n\n“Không.”\n\n“Vậy ai có thể lên gác?”\n\nBà Hồng nhìn Quân.\n\nQuân lắc đầu. “Anh không có chìa khóa mái.”\n\n“Chìa ở đâu?” Mai hỏi.\n\nBà Hồng nắm chặt hai bàn tay. “Trong phong bì Yến gửi bà.”\n\n“Bà đang giữ cả chìa khóa phòng lẫn chìa mái?”\n\n“Một chìa. Mở được khóa trên gác, không mở cửa chính.”\n\n“Đưa cháu.”\n\n“Chưa đủ bảy bản.”\n\nMai đứng thẳng. “Có người đang vào phòng. Đây không còn là trò thử thách của chị Yến.”\n\n“Không phải trò.”\n\n“Vậy là gì?”\n\n“Là cách nó bảo đảm cháu không mở căn phòng chỉ để vứt mọi thứ đi.”\n\n“Chị ấy không còn quyền kiểm tra cháu.”\n\nBà Hồng cúi đầu. “Đúng. Nhưng bà đã hứa.”\n\n“Bà hứa với người chết để tiếp tục quyết định thay người sống.”\n\nCâu nói khiến bà run lên. Quân bước tới nhưng bà giơ tay ngăn.\n\n“Bà sẽ đưa chìa,” bà nói. “Sau bản thứ hai.”\n\nMai muốn từ chối. Nhưng dải giấy dưới cửa bắt đầu chuyển động. Trục máy bên trong đã khởi động sớm hơn lịch.\n\nHai giờ mười bảy chiều, cây đàn cất tiếng.\n\nBản thứ hai không phải một khúc luyện ngón. Đó là “Mùa Gió Đi Qua Ban Công”. Giai điệu quen thuộc vang lên chậm hơn bản thu của ông Lâm, mộc mạc và nhiều khoảng thở. Ở mỗi đoạn chuyển, một nốt bị lặp ba lần: si, đô, la, mi.\n\nB, C, A, E.\n\nMai ghi vị trí ô nhịp: 2, 9, 4, 15.\n\nQuân trải hóa đơn lên sàn. Số 2 là thay pedal cho phòng hòa nhạc. Số 9 là lên dây tại nhà Vy. Số 4 là chỉnh đàn cho bà Hồng. Số 15 là thay chốt ở căn phòng tập cũ.\n\nChữ đầu địa điểm: P, V, H, C.\n\n“Không phải,” Mai nói. “Đọc nốt theo hệ đô rê mi, rồi lấy vị trí.”\n\nSi là bảy, đô một, la sáu, mi ba. 7-1-6-3.\n\nQuân nhìn đồng hồ dây da trên tay Mai. “Bảy giờ mười sáu, ngày ba?”\n\nMai lật mặt sau hóa đơn số 18. Có dòng ghi: Ngày 3, 7:16, ga phía nam.\n\n“Ga nào?”\n\nBà Hồng nói: “Bến xe phía nam. Ngày ấy Vy rời thành phố bằng chuyến bảy giờ mười sáu.”\n\n“Bà đã đưa cô ấy đi?”\n\n“Bà và Yến.”\n\n“Vì sao?”\n\nBà Hồng nhìn cánh cửa khóa. “Gia đình Vy muốn đưa con bé về quê, bắt thôi học. Họ nói một đứa trẻ gần như không nghe được thì sáng tác nhạc chỉ làm trò cười. Ông Lâm đề nghị nhận Vy làm học trò riêng, với điều kiện mọi bản nhạc phải qua tên ông ta. Yến phản đối. Nó ghi tên mình tạm thời để nộp tác phẩm dự thi, định sau khi Vy đủ tuổi sẽ trả lại.”\n\n“Chị ấy có hỏi Vy không?”\n\n“Có. Vy đồng ý ban đầu.”\n\n“Ban đầu?”",
      "text_sha256": "0be7d6bf09cd83e3ae2dccbd5f946f1c68b01049419a6823174f27ffa8ff8ae7",
      "chars": 2918,
      "output_path": "/data/video-pipeline/GacMaiAudio/project/008-Ban-Nhac-Gui-Tu-Can-Phong-Khoa/audio/segments/segment-006.wav",
      "request_sha256": "c3acb8d6e1f7d0ad1f4e7074948a1d2409e9afeeeeba54ec2868a811f267edd3",
      "status": "completed",
      "artifact_sha256": "d22f89627ef3538d2cd71a7ed5c07d76fe995c9fcc7e2cde613808f52cf9174f",
      "duration_seconds": 179.6643990929705,
      "sample_rate": 22050,
      "channels": 1,
      "attempts": 1,
      "content_type": "audio/wav"
    },
    {
      "index": 7,
      "text": "“Khi báo chí tố Yến đạo nhạc, Yến muốn công bố tên Vy ngay. Vy sợ gia đình tìm thấy, xin Yến đừng nói. Rồi con bé rời đi.”\n\n“Còn ông Lâm lấy tác phẩm.”\n\n“Sau khi Yến mất.”\n\nMai nhìn Quân. “Anh biết?”\n\n“Anh biết một phần. Anh đã sao chương trình theo lệnh ông Lâm. Sau đó Yến gọi, bảo anh giữ một bản tổng phổ. Anh sợ mất việc nên nói đã hủy.”\n\n“Anh có hủy không?”\n\n“Không.”\n\n“Bản đó ở đâu?”\n\n“Trong phòng.”\n\n“Anh đã vào thay cuộn giấy.”\n\nQuân im lặng.\n\nMai thấy mọi đường nét trên gương mặt anh bỗng rõ lạnh lùng. “Ba tháng nay là anh?”\n\n“Ừ.”\n\n“Anh nói không có chìa khóa.”\n\n“Anh không có chìa cửa chính. Anh vào từ gác mái.”\n\n“Bà Hồng đưa chìa cho anh.”\n\nBà Hồng nói: “Yến để hai chìa.”\n\n“Và hai người dựng chuyện căn phòng không ai vào được.”\n\n“Bọn anh không nói có ma,” Quân đáp.\n\n“Không. Hai người chỉ để tôi tự nghĩ, rồi dùng lời dặn của chị tôi ép tôi nghe.”\n\n“Bọn anh sợ em bán nhà trước khi tìm được Vy.”\n\n“Đó là lựa chọn của tôi.”\n\n“Còn di sản của Yến?”\n\n“Không phải giấy phép để lừa tôi.”\n\nMai giật dải giấy khỏi khe cửa. Bên trong, trục máy kêu rít rồi dừng. Cô quay sang bà Hồng.\n\n“Chìa khóa.”\n\nBà lấy từ cổ áo ra một sợi dây. Trên đó có chiếc chìa đồng nhỏ.\n\nMai không nhận ngay. Cô nhìn Quân. “Bản tổng phổ trong phòng ở đâu?”\n\n“Anh không biết. Yến giấu sau lần cuối anh thấy.”\n\n“Vậy anh thay cuộn để tôi giải mã tìm nó.”\n\n“Đúng.”\n\n“Anh có thể nói thẳng.”\n\n“Em sẽ tin anh sao?”\n\n“Không. Nhưng tôi có quyền chọn có nghe hay không.”\n\nQuân cúi đầu. “Anh xin lỗi.”\n\nMai nhận chìa khóa từ bà Hồng, nhưng không mở cửa. Cô đặt nó lên bàn.\n\n“Từ giờ không ai vào căn phòng nếu chưa có mặt tôi. Không thay thêm cuộn. Không tạo thêm bí mật vì nghĩ nó sẽ giúp tôi hiểu nhanh hơn.”\n\nBà Hồng gật đầu. Quân cũng vậy.\n\n“Ngày mai chúng ta mở,” Mai nói. “Nhưng trước đó, hai người viết lại toàn bộ những gì mình biết. Riêng từng người. Không bàn với nhau.”\n\nLần đầu tiên từ khi về, Mai không làm theo lịch của Yến, của bà Hồng hay của Quân. Cô tự đặt điều kiện cho cánh cửa.\n\nSáng hôm sau, ba bản tường trình nằm trên bàn ăn. Mai viết bản của mình trước, ghi rõ những gì cô đã nghe, suy luận và còn chưa biết. Bà Hồng viết sáu trang bằng mực tím. Quân viết mười một trang, kèm sơ đồ lối gác mái và danh sách năm lần anh vào phòng trong ba tháng qua.\n\nMai đọc riêng từng bản.\n\nBà Hồng thừa nhận đã nhặt lại tập bản thảo Mai ném sau đám tang. Bà cất nó trong phòng Yến cùng chiếc chìa khóa và phong bì. Quân kể anh nhận được thư hẹn giờ từ Yến sau khi cô mất hai tuần. Bức thư yêu cầu anh đợi mười hai năm; nếu căn hộ đứng trước nguy cơ bị bán, hãy phát bảy cuộn nhạc theo thứ tự. Yến đã chuẩn bị sẵn các cuộn, nhưng chỉ sáu cuộn nằm trong hộp. Cuộn thứ bảy phải được tạo từ dữ liệu giấu trong sáu bản đầu.\n\n“Vì sao đúng mười hai năm?” Mai hỏi.\n\nQuân đáp: “Yến viết rằng khi ấy Vy sẽ ba mươi tuổi và em sẽ không còn có thể nói mình quá trẻ để tự quyết định.”\n\nMai gấp lá thư. Ngay cả trong một kế hoạch nhằm trả lại quyền lựa chọn, Yến vẫn đặt sẵn tuổi nào người khác được phép biết.",
      "text_sha256": "adb715b6404c004934ce3b09e6967e361ad79e692a76a6456e134fa66c47e557",
      "chars": 2977,
      "output_path": "/data/video-pipeline/GacMaiAudio/project/008-Ban-Nhac-Gui-Tu-Can-Phong-Khoa/audio/segments/segment-007.wav",
      "request_sha256": "ec00399f08e40233c71aade0371b637032cf7126b01e15aedbce80ab118bb8cc",
      "status": "completed",
      "artifact_sha256": "182f8279a3db3a91acb636bcdc938ba2d50039e441e80282a6083b7a266786ed",
      "duration_seconds": 168.69297052154195,
      "sample_rate": 22050,
      "channels": 1,
      "attempts": 1,
      "content_type": "audio/wav"
    },
    {
      "index": 8,
      "text": "“Chị ấy luôn như vậy,” cô nói. “Muốn bảo vệ người khác đến mức biến mọi người thành học sinh.”\n\nBà Hồng vuốt mép khăn. “Nó sợ nói sớm sẽ làm Vy bị kéo về nhà, còn nói muộn thì danh dự không cứu được.”\n\n“Có thể chị ấy đúng về nguy cơ. Nhưng cách làm vẫn sai.”\n\nKhông ai phản đối.\n\nHọ mở lối gác mái trước. Cầu thang sắt hẹp, bụi phủ dày trừ một đường dấu chân của Quân. Trên trần phòng Yến có cửa kỹ thuật vừa đủ một người chui qua. Mai yêu cầu Quân xuống trước, mở chốt trong rồi đứng sang một bên.\n\nCánh cửa chính bật ra sau mười hai năm.\n\nMùi đầu tiên không phải ẩm mốc mà là gỗ thông, nỉ cũ và dầu máy. Cây pi-a-nô đứng sát cửa sổ, nắp phủ bụi nhưng bàn phím sạch vì các phím vẫn chuyển động hàng tuần. Bộ tự chơi nối dưới đàn bằng những thanh kéo mảnh. Sáu cuộn giấy xếp trong hộp gỗ, mỗi cuộn đánh số bằng bút xanh.\n\nPhòng gần như nguyên vẹn. Giá nhạc còn mở. Chiếc váy xanh lam Yến thường mặc treo sau cửa. Trên bàn là bảy phong bì, ghi tên Mai, Vy, Quân, bà Hồng, mẹ, “người sẽ mua căn nhà” và “người nghe bản cuối”.\n\nMai không mở ngay.\n\nCô đi một vòng, chụp ảnh vị trí mọi vật. Dưới pi-a-nô có dấu kéo lê mới do Quân bảo trì. Tủ âm tường khóa. Trên tường là bảng ghim chi chít hóa đơn sửa đàn, bài tập học sinh và sơ đồ nốt nhạc.\n\nỞ chính giữa bảng có một câu: Âm nhạc không thuộc về người nghe to nhất. Nó thuộc về người đã tạo ra điều cần được nghe.\n\nMai mở phong bì mang tên mình.\n\n“Mai,\n\nNếu em đọc thư này, nghĩa là chị không kịp tự nói, hoặc chị lại hèn theo cách luôn gọi là bảo vệ em. Chị xin lỗi vì cả hai.\n\nChị không viết để nhờ em minh oan. Chị viết vì có một cái tên phải được trả lại, nhưng người mang tên ấy phải là người quyết định có nhận hay không.\n\nChị đã đứng tên bản nhạc của Vy với sự đồng ý của em ấy trong sáu tháng. Kế hoạch là dùng tên giáo viên để qua vòng xét duyệt, rồi đổi hồ sơ trước buổi diễn. Đó là một lựa chọn sai dù mục đích đúng. Chị đã nghĩ mình hiểu hệ thống hơn một cô bé mười tám tuổi nên có thể cầm hộ quyền của em ấy. Khi Vy đổi ý vì sợ gia đình, chị lại giữ im lặng. Sự im lặng ấy tạo khoảng trống cho ông Lâm lấy tác phẩm.\n\nNếu em tìm được Vy, đừng đưa em ấy lên sân khấu để sửa tên cho chị. Hãy hỏi em ấy muốn gì.\n\nCòn em, đừng sống nốt phần đời chị bằng cách ghét chị. Em không nợ chị một lời tha thứ.”\n\nMai dừng đọc. Những dòng cuối nhòe đi.\n\nYến đã biết chính xác lỗi của mình. Điều ấy không làm Mai bớt giận. Nó chỉ khiến cơn giận có hình dạng khác: không còn là bức tường chống lại một người chị hoàn hảo hay tội lỗi, mà là nỗi đau dành cho một con người vừa yêu thương vừa sai lầm.\n\nTrong phong bì có một thẻ nhớ. Thẻ chứa sáu phai quét cuộn nhạc, danh sách hóa đơn và một đoạn vi-đi-ô ngắn.\n\nYến ngồi trước ca-mê-ra, tóc dài buộc thấp, váy xanh lam, ngón út tay phải hơi cong trên đầu gối. Gương mặt chị gầy hơn trong ký ức của Mai.\n\n“Chào em,” Yến nói. “Nếu em đang xem, chị đoán em đã mắng tất cả mọi người một trận. Họ đáng bị mắng. Chị cũng vậy.”\n\nMai bật cười qua nước mắt.",
      "text_sha256": "d4377630b8e683175b0f0b5d6a581a166df1b174d57b3dfd025e8c7b7f98bbdf",
      "chars": 2938,
      "output_path": "/data/video-pipeline/GacMaiAudio/project/008-Ban-Nhac-Gui-Tu-Can-Phong-Khoa/audio/segments/segment-008.wav",
      "request_sha256": "5a6d5afb26cfc5938aea4df1c03d89396b5d1734b14d9fa5f698f8e89c8d3038",
      "status": "completed",
      "artifact_sha256": "34dfa55a57e77c29cff15375df00f383aaf12556ee90fc6fca633ee144b4eb94",
      "duration_seconds": 163.92126984126983,
      "sample_rate": 22050,
      "channels": 1,
      "attempts": 1,
      "content_type": "audio/wav"
    },
    {
      "index": 9,
      "text": "Yến giải thích bản nhạc thứ bảy không nằm trong phòng. Sáu bản đầu chứa các nốt lỗi tương ứng với sáu địa điểm từng có đàn do Yến và Vy sửa miễn phí. Tại mỗi nơi, Yến để lại một phần của bản tổng phổ dưới tên một bài tập khác. Không một người nào giữ đủ tác phẩm. Cách phân tán nhằm ngăn ông Lâm lấy lại, nhưng cũng để buộc người tìm phải gặp những người từng nghe Vy chơi.\n\n“Chị từng nghĩ bằng chứng là đủ,” Yến nói. “Sau đó chị hiểu bằng chứng không tự kể mình thuộc về ai. Em hãy tìm Vy trước. Nếu không tìm được, đừng công bố. Một cái tên không phải món quà để em trao khi chủ nhân vắng mặt.”\n\nVideo kết thúc bằng cảnh Yến đặt tay lên đàn nhưng không chơi.\n\nMai ngồi im. Quân và bà Hồng chờ ngoài hành lang theo yêu cầu của cô. Căn phòng khóa cuối cùng đã mở, nhưng thay vì đáp án, nó trả lại một trách nhiệm.\n\nMai mở tủ âm tường. Bên trong không có bản tổng phổ. Chỉ có sáu túi hồ sơ, mỗi túi ghi một địa chỉ.\n\nHọ bắt đầu từ tiệm sách cũ ở phố Minh Khai, nơi từng có cây đàn upright đặt trên gác. Chủ tiệm đã mất, con gái ông giữ lại ghế đàn làm kỷ niệm. Dưới lớp nỉ đáy ghế có hai trang nhạc viết tay. Góc phải ghi A.V., không phải tên Yến.\n\nĐịa điểm thứ hai là nhà văn hóa của xí nghiệp dệt. Cây đàn đã bán phế liệu, nhưng người thủ kho còn cuốn sổ có bản photocopy ba trang vì ngày trước thấy những nét nhạc đẹp. Bà nhớ Vy là cô bé luôn đặt tay lên mặt đàn để cảm rung trước khi chơi.\n\nỞ trường khiếm thính cũ, một giáo viên về hưu kể Vy không mất hoàn toàn thính giác. Em nghe được dải thấp và cảm âm qua rung động. Yến dạy em sáng tác bằng màu, khoảng cách và nhịp đèn. “Mùa Gió Đi Qua Ban Công” ban đầu không viết cho pi-a-nô biểu diễn. Nó là bản mô tả cách Vy cảm gió rung qua khung cửa ký túc xá.\n\nMai hiểu vì sao bản của ông Lâm luôn khiến cô khó chịu. Ông đã làm dày hòa âm, biến những khoảng trống thành phô diễn kỹ thuật. Ông nghe bản nhạc như người nghe to nhất.\n\nMảnh thứ tư nằm trong hộp cộng hưởng của một cây đại dương cầm ở khách sạn cũ. Mai phải tháo cơ đàn để lấy ra. Trên giấy có lời nhắn của Yến: Mai sẽ biết cách mở mà không làm đau cây đàn.\n\nCô chạm vào đồng hồ dây da của cha. Yến đã chọn nghề cho cô, nhưng cũng là người đầu tiên nhận ra đôi tay Mai có thể lắng nghe gỗ và dây. Một quyết định sai có thể đồng thời dẫn tới một năng lực thật. Mai không cần phủ nhận nghề mình yêu chỉ để chứng minh chị không có quyền chọn thay.\n\nĐịa điểm thứ năm đã trở thành bãi đỗ xe. Hồ sơ tưởng mất, nhưng bà Hồng nhớ người quản lý cũ chuyển về ngoại thành. Trong kho nhà ông, họ tìm thấy cuộn băng ghi buổi tập. Giọng Yến nói: “Vy, đoạn này em muốn giữ im lặng bao lâu?” Một giọng nữ trẻ đáp chậm, phát âm không tròn: “Đến khi người nghe tưởng bản nhạc đã hết, rồi gió quay lại.”",
      "text_sha256": "a185cb62926a40fc52c9e7ff9a8fd2b03fb8ceee50fd99cfe27d4f76b0d68eb0",
      "chars": 2696,
      "output_path": "/data/video-pipeline/GacMaiAudio/project/008-Ban-Nhac-Gui-Tu-Can-Phong-Khoa/audio/segments/segment-009.wav",
      "request_sha256": "38f646c5e76a50b7c272785fa6bef02dd196dbabf0c82c13b0a1808a7a00f93a",
      "status": "completed",
      "artifact_sha256": "1aaefc5ab3bc3babd10b85f681aa1d28cd163f024a86875ff49778425356a5f1",
      "duration_seconds": 143.3948299319728,
      "sample_rate": 22050,
      "channels": 1,
      "attempts": 1,
      "content_type": "audio/wav"
    },
    {
      "index": 10,
      "text": "Địa điểm cuối là phòng hòa nhạc cũ của trường. Ông Lâm từ chối cho vào. Mai không tranh cãi. Cô gửi văn bản yêu cầu bảo toàn tài liệu và bản sao các trang đã tìm thấy cho ban quản lý mới. Quân cung cấp bản tường trình về việc bị lệnh xóa tên Yến. Bà Hồng giao thư gốc. Sau hai ngày, luật sư của trường cho phép họ kiểm tra kho dưới sự giám sát.\n\nTrang cuối được dán sau tấm bảng chương trình năm ấy. Trên mặt trước, tên Yến đã bị gạch. Mặt sau là phần kết tác phẩm, có chữ ký An Vy và dòng xác nhận của Yến: Bản phối thuộc tác giả; giáo viên chỉ hỗ trợ ký âm và dàn dựng.\n\nBằng chứng đã đủ để chứng minh ông Lâm không phải tác giả. Nhưng Vy vẫn chưa được tìm thấy.\n\nMai dùng địa chỉ bến xe và hồ sơ học sinh để lần theo gia đình. Họ đã chuyển qua ba tỉnh. Một người họ hàng cho biết Vy hiện dùng tên Lê Vy An, làm thiết kế ánh sáng sân khấu tại Huế.\n\nMai viết thư thay vì gọi đột ngột.\n\nCô giới thiệu mình, kể Yến đã mất và nói đang giữ sáu phần bản tổng phổ. Cô không gửi phai nhạc, không kể kế hoạch hòa nhạc, không yêu cầu Vy minh oan cho Yến. Cô chỉ hỏi Vy có muốn nhận lại tài liệu và có muốn biết những gì đã xảy ra hay không.\n\nBa ngày không có hồi âm.\n\nNgày thứ tư, một i-meo đến lúc hai giờ mười bảy phút.\n\n“Tôi muốn nhận tài liệu. Tôi chưa biết có muốn công bố không. Xin đừng liên hệ báo chí hoặc trường cũ. Tôi sẽ tới vào thứ sáu.”\n\nMai đọc i-meo cho Quân và bà Hồng nghe. Sau đó cô khóa toàn bộ bản sao trong tủ, hủy cuộc hẹn với phóng viên mà Quân đã âm thầm sắp xếp.\n\n“Anh chỉ muốn chuẩn bị,” Quân nói.\n\n“Chuẩn bị một lựa chọn trước khi Vy chọn vẫn là gây áp lực.”\n\nAnh gật đầu, gọi hủy ngay trước mặt cô.\n\nVy tới trong một buổi chiều mưa nhẹ. Cô ba mươi tuổi, tóc cắt sát gáy, đeo thiết bị trợ thính nhỏ và mang theo một hộp đèn điều khiển sân khấu. Cô đề nghị mọi người nói đối diện để đọc khẩu hình. Mai đưa tài liệu, giải thích nguồn gốc từng trang và để Vy đọc một mình trong phòng Yến.\n\nHai giờ sau, Vy mở cửa.\n\n“Tôi ghét cô ấy,” Vy nói.\n\nMai không hỏi ai.\n\n“Tôi đã đồng ý cho cô Yến đứng tên sáu tháng. Nhưng lúc tôi muốn rút, cô ấy bảo chờ thêm một tuần để chuẩn bị hồ sơ. Một tuần đó đủ cho mọi thứ vỡ.”\n\n“Chị ấy viết rằng đó là lựa chọn sai.”\n\n“Biết mình sai không trả lại cho tôi mười hai năm.”\n\n“Không.”\n\nVy nhìn Mai, có vẻ bất ngờ vì cô không biện hộ.\n\n“Cô muốn tôi làm gì?” Vy hỏi.\n\n“Không gì cả. Tài liệu là của chị. Nếu chị muốn hủy, giữ kín, sửa, biểu diễn hay giao lưu trữ, tôi sẽ làm theo trong phần tôi có thể hỗ trợ.”\n\n“Còn danh dự của chị cô?”\n\n“Không phải trách nhiệm của chị.”\n\nVy ngồi xuống ghế. Cô đặt bàn tay lên nắp đàn, cảm rung khi Mai vô tình chạm một phím thấp.\n\n“Tôi không muốn hủy,” Vy nói. “Nhưng tôi cũng không muốn diễn bản cũ như thánh tích. Nó là tác phẩm của một đứa trẻ sợ hãi. Tôi muốn viết lại phần cuối.”\n\n“Chị muốn tự viết?”\n\n“Có. Và tôi muốn tên cô Yến ở mục hỗ trợ ký âm, đúng phần cô ấy đã làm. Không xóa, không đứng trước.”\n\nMai thấy mắt mình nóng lên. “Tôi đồng ý.”\n\n“Cô không cần đồng ý. Tôi đang nói quyết định của tôi.”",
      "text_sha256": "a52f3d6619652285833f3d98627fa2911b138a4c913de9ffdeb69c7fded1f6b6",
      "chars": 2986,
      "output_path": "/data/video-pipeline/GacMaiAudio/project/008-Ban-Nhac-Gui-Tu-Can-Phong-Khoa/audio/segments/segment-010.wav",
      "request_sha256": "a5895690174099d48058a787fba69ab7aef5f4f401b78bb50aedd9abe0486f76",
      "status": "completed",
      "artifact_sha256": "a2053e3887e51d3470213bb389a8c443da4ad0418a373c71fbae9f8f8f89e095",
      "duration_seconds": 167.56680272108844,
      "sample_rate": 22050,
      "channels": 1,
      "attempts": 1,
      "content_type": "audio/wav"
    },
    {
      "index": 11,
      "text": "Mai mỉm cười. “Đúng. Tôi sẽ hỗ trợ.”\n\nVy không bắt đầu viết ngay. Cô yêu cầu được kiểm tra mọi bằng chứng mà không có Mai, Quân hay bà Hồng ngồi cạnh giải thích. Mai mang một chiếc bàn dài vào phòng sinh hoạt chung, đặt sáu phần tổng phổ, băng ghi âm, thư của Yến và bản tường trình thành từng nhóm. Mỗi tài liệu đều có bản sao; bản gốc được bọc giấy không axit và đánh số. Cô ghi nguồn tìm thấy, ngày thu hồi và người đã chạm vào. Nghề chỉnh đàn dạy cô rằng trước khi sửa một cơ cấu, phải biết dấu vết nào thuộc về hỏng hóc và dấu vết nào thuộc về người từng sửa trước.\n\nVy đọc suốt một ngày. Thỉnh thoảng cô tháo thiết bị trợ thính, đặt hai bàn tay lên mặt bàn khi nghe cuộn băng qua loa rung. Đến chiều, cô chỉ vào trang thứ ba.\n\n“Nét bút chì này không phải của tôi.”\n\nMai cúi xuống nhưng không chạm giấy. “Của cô Yến?”\n\n“Không. Ông Lâm. Ông ấy hay viết dấu lấy hơi giống móc câu.”\n\nTrên bản photocopy, dấu móc xuất hiện bên cạnh một hợp âm đã được đổi. Nếu phần sửa của ông Lâm có trước lần Yến ký xác nhận, ông có thể nói mình tham gia sáng tác. Nếu có sau, nó là dấu vết can thiệp.\n\n“Chị nhớ thứ tự không?” Mai hỏi.\n\n“Nhớ cảm giác, không nhớ ngày. Hôm ông ấy sửa, tôi đã nổi giận vì ông lấp khoảng im lặng bằng một chuỗi hợp âm. Cô Yến bảo tôi giữ bản của mình, nhưng sau đó lại xin tôi cho dùng bản sửa để qua vòng duyệt.”\n\n“Chúng ta có thể giám định mực và lớp photocopy.”\n\nVy nhìn cô. “Tôi chưa nói sẽ kiện.”\n\n“Xin lỗi. Tôi lại đi trước.”\n\nMai gạch đề xuất ấy khỏi sổ, không chỉ nói miệng. Vy nhìn nét bút đỏ một lúc rồi bảo cô ghi bên cạnh: chỉ giám định khi tác giả yêu cầu.\n\nNgày hôm sau, Vy muốn nghe lại toàn bộ băng tập. Băng đã cũ, tiếng nhiễu dày. Mai tìm một đầu cát-xét còn tốt, làm sạch trục kéo và chỉ tạo bản số hóa bảo tồn, không lọc tiếng ngay. Quân đề nghị dùng phần mềm khử nhiễu tự động. Vy từ chối.\n\n“Nó sẽ đoán tiếng nào quan trọng,” cô nói. “Tôi không muốn máy đoán thay.”\n\nHọ nghe bản thô. Sau tiếng ghế, tiếng lật giấy và nhịp gõ của Yến, có một đoạn đối thoại bị bản thu của ông Lâm cắt bỏ.\n\nGiọng Vy trẻ nói: “Em muốn tên em ở bản cuối.”\n\nYến trả lời: “Chắc chắn. Bản nộp đầu dùng tên cô, rồi trước đêm diễn mình đổi.”\n\n“Nhỡ họ không cho đổi?”\n\n“Cô sẽ rút tác phẩm.”\n\nSau đó là giọng ông Lâm từ xa: “Hai cô trò bàn gì mà bí mật thế?”\n\nBăng dừng.\n\nVy nghe đoạn ấy ba lần. “Cô ấy đã hứa.”\n\n“Và không kịp làm.”\n\n“Không. Cô ấy có một tuần. Cô ấy đã chọn chờ vì nghĩ còn kiểm soát được.”\n\nMai gật đầu. “Chị ấy thường tin mình có thể gánh thêm một ngày.”\n\nHai người ngồi đối diện, lần đầu tiên không phải em gái và học trò của Yến, mà là hai người cùng chịu hậu quả từ thói quen ấy.\n\nVy hỏi Mai vì sao rời thành phố.\n\nMai kể về cuộc thi pi-a-nô năm mười bảy tuổi. Trước vòng chung kết, ngón út tay trái của cô bị viêm gân. Yến giấu giấy gọi khám và tự rút tên em khỏi cuộc thi, rồi đăng ký cho Mai vào lớp kỹ thuật đàn. Chị nói một mùa giải không đáng đổi cả bàn tay. Về y khoa, Yến có thể đúng. Nhưng Mai đã biết quyết định sau khi danh sách thi đóng.",
      "text_sha256": "27e3e8e75dc531910ee8c93e77ca0c7a182432e4782817e0c77ff24622911fc8",
      "chars": 2980,
      "output_path": "/data/video-pipeline/GacMaiAudio/project/008-Ban-Nhac-Gui-Tu-Can-Phong-Khoa/audio/segments/segment-011.wav",
      "request_sha256": "daf08f9b2e81a9913b71991491890f54328f11cd029d2cbca2d18f5fe41d888f",
      "status": "completed",
      "artifact_sha256": "ff8d96a325628130930cb9aa0ff74fae10d0ba0e7f746484a91f8f2dd0436b93",
      "duration_seconds": 169.09931972789116,
      "sample_rate": 22050,
      "channels": 1,
      "attempts": 1,
      "content_type": "audio/wav"
    },
    {
      "index": 12,
      "text": "“Cô có thích nghề hiện tại không?” Vy hỏi.\n\n“Có.”\n\n“Vậy cô ấy làm đúng?”\n\n“Không. Kết quả hợp với tôi không biến cách làm thành đúng.”\n\nVy đặt tay lên mặt bàn. “Tôi cần câu đó trong bản lưu trữ.”\n\nMai ghi lại nguyên văn.\n\nBuổi chiều, bà Hồng mang lên một hộp thiếc. Trong đó là những lá thư Yến viết nhưng chưa gửi. Có thư cho bệnh viện xin hoãn điều trị để hoàn tất hồ sơ của Vy. Có thư cho Mai kể về bệnh, mới viết ba dòng rồi bỏ. Có bản nháp xin lỗi Vy, mỗi trang lại thay câu “cô làm vậy để bảo vệ em” bằng một cách nói khác, nhưng không bản nào bỏ hẳn lời biện hộ.\n\nVy đọc rồi đẩy hộp về phía Mai. “Những thư này thuộc gia đình cô.”\n\n“Những đoạn nói về chị thuộc quyền riêng tư của chị.”\n\nHọ chia tài liệu bằng những dải giấy màu. Màu xanh cho phép lưu trữ công khai. Màu vàng chỉ dùng nghiên cứu khi có đồng ý. Màu đỏ không công bố. Những trang chứa cả hai người được sao tách phần, nhưng bản gốc vẫn khóa cho đến khi cả hai thống nhất.\n\nQuân đứng ngoài cửa, không bước vào. Khi được gọi, anh đặt lên bàn một ổ cứng cũ.\n\n“Đây là bản sao máy tính phòng sân khấu trước ngày hòa nhạc,” anh nói. “Anh giữ mà không nói vì sợ nó chứng minh anh đã biết.”\n\n“Anh đã biết gì?” Vy hỏi.\n\n“Biết phai chương trình ban đầu có tên em. Ông Lâm bảo anh thay bằng tên Yến, rồi sau đó thay bằng tên ông ấy. Anh làm cả hai lần.”\n\nVy nhìn thẳng để đọc khẩu hình. “Anh có nghĩ xin lỗi sẽ khiến tôi phải tha thứ không?”\n\n“Không.”\n\n“Anh có chấp nhận lời thú nhận này được công bố kèm tên anh không?”\n\nQuân nuốt khan. “Có.”\n\n“Vậy hãy viết lại. Đừng viết rằng anh bị ép. Ghi ông ấy ra lệnh và anh đã làm vì sợ mất việc.”\n\nQuân ngồi xuống hành lang viết. Anh xé hai bản đầu vì vẫn dùng những câu giảm nhẹ. Bản thứ ba chỉ có một trang, rõ ngày, hành động và hậu quả. Vy ký xác nhận đã nhận, không ký rằng đã tha thứ.\n\nMai nhận ra căn phòng mở không làm bí mật biến mất. Nó chỉ thay đổi cách bí mật được xử lý: không còn chuyền tay trong bóng tối, mà được đặt tên, phân quyền và ghi lại ai có quyền nói phần nào.\n\nBa ngày sau, đại diện trường cũ đề nghị một cuộc gặp kín. Họ muốn công bố đính chính nhanh, đổi lại Vy cho phép trường dùng tác phẩm trong lễ kỷ niệm. Vy yêu cầu Mai đi cùng nhưng không phát biểu thay.\n\nPhòng họp có sáu người, ai cũng nói về “khép lại sự việc đáng tiếc”. Khi vị phó hiệu trưởng mới gọi tác phẩm là “di sản chung của nhà trường”, Vy đặt bàn tay lên bàn. Mai gõ nhẹ hai nhịp để báo người kia đã nói xong.\n\nVy đáp: “Trường lưu giữ nơi tác phẩm từng bị lấy tên. Điều đó không làm trường thành đồng tác giả.”\n\nHọ đề nghị học bổng mang tên Yến và Vy.\n\n“Không ghép tên tôi vào một biểu tượng hòa giải,” Vy nói. “Hãy sửa hồ sơ trước. Các việc khác bàn sau.”\n\nMột người quay sang Mai: “Chị là thân nhân cô Yến, chị thấy phương án này có đẹp không?”\n\nMai trả lời: “Tôi ở đây theo yêu cầu của tác giả để hỗ trợ tiếp cận. Người ông cần hỏi vừa trả lời.”",
      "text_sha256": "b0463ab861d6e2d02dcc88e12340e22f402e0503957419f78355ee0c427c84b3",
      "chars": 2848,
      "output_path": "/data/video-pipeline/GacMaiAudio/project/008-Ban-Nhac-Gui-Tu-Can-Phong-Khoa/audio/segments/segment-012.wav",
      "request_sha256": "7c5969820b6aa6970a4d9d01b4496fd0287cefc8a689d79e434d7ccb1499d232",
      "status": "completed",
      "artifact_sha256": "420d4682acd31a2c86f84f1275ab6cd29e119ed470138ea07f12e3aeb5f39b18",
      "duration_seconds": 156.24707482993196,
      "sample_rate": 22050,
      "channels": 1,
      "attempts": 1,
      "content_type": "audio/wav"
    },
    {
      "index": 13,
      "text": "Cuộc họp kéo dài hai giờ. Cuối cùng, trường đồng ý cung cấp lóc máy chủ, hồ sơ cuộc thi và dự thảo đính chính để Vy duyệt. Không có điều khoản biểu diễn.\n\nTrên đường về, Vy nói: “Cảm ơn cô vì không cứu cuộc họp.”\n\n“Tôi đã muốn nói rất nhiều.”\n\n“Tôi biết. Cô gõ nhanh hơn khi tức.”\n\nMai nhìn bàn tay mình trên vô lăng rồi bật cười. “Tôi sẽ luyện giữ nhịp.”\n\nTrước khi viết phần kết, Vy đến xưởng tạm của Mai. Cô muốn hiểu cây đàn đã tạo ra các sai lệch trong cuộn giấy. Mai tháo nắp, chỉ từng búa nỉ, chốt lên dây và bộ giảm âm. Vy đặt đầu ngón tay lên khung gang khi Mai đánh nốt rê thấp.\n\n“Dây này chênh thật, hay cuộn giấy bảo nó chênh?”\n\n“Dây chênh thật. Bộ máy chỉ chọn đúng nó.”\n\n“Vậy căn phòng cũng tham gia vào bản nhạc.”\n\n“Căn phòng, độ ẩm, người chỉnh cuối cùng và thời gian.”\n\n“Cô có thể làm nó chuẩn hoàn toàn không?”\n\n“Có thể đưa gần chuẩn. Không cây đàn cũ nào thành một cây đàn không có lịch sử.”\n\nVy bảo giữ dây rê ấy cho bản mới. Không phải vì Yến đã dùng nó làm mã, mà vì chính Vy thích nhịp đập tạo ra khi nó rung cạnh dây chuẩn. Quyết định mới không xóa nguồn gốc cũ; nó trao cho âm thanh một ý nghĩa do tác giả hiện tại lựa chọn.\n\nTrước khi rời xưởng, Vy hỏi về bảy phong bì còn lại. Mai nhận ra cô đã mặc nhiên coi chúng là di chúc phải hoàn thành. Hai người mang chúng ra bàn, đọc tên ngoài bì nhưng không mở. Phong bì gửi mẹ thuộc về một người đã mất. Phong bì gửi người mua nhà không còn đúng người nhận. Phong bì mang tên Quân và bà Hồng thuộc quyền của họ; Mai giao tận tay và nói họ có thể đọc, giữ kín hoặc hủy. Riêng phong bì của Vy, cô đặt trước mặt chị.\n\nVy cân nó trong tay. “Nếu tôi không mở thì sao?”\n\n“Thì nó vẫn là thư của chị.”\n\n“Cô không tò mò?”\n\n“Có. Nhưng tò mò không tạo ra quyền.”\n\nVy cất phong bì vào túi mà chưa bóc. Một tuần sau, cô mới mở khi ở một mình. Cô không kể nội dung, chỉ yêu cầu đưa nó vào nhóm tài liệu màu đỏ. Mai ghi quyết định đó mà không hỏi thêm. Bảy phong bì từng được Yến dùng để điều khiển thời điểm mọi người biết sự thật; giờ mỗi người nhận lại quyền quyết định một lá thư có được cất tiếng hay không.\n\nTrong hai tuần, căn phòng khóa trở thành phòng làm việc. Mai chỉnh lại cây đàn từng dây, nhưng giữ nguyên một số sai lệch Vy muốn dùng như chất liệu. Quân lắp hệ thống đèn phản hồi theo tần số thấp để Vy cảm cấu trúc khi đứng xa đàn. Bà Hồng ghi chép danh sách người ra vào và không tự ý mở bất kỳ phong bì nào nữa.\n\nVy viết phần kết bằng những khoảng im lặng dài. Cô nói gió trong ký ức không quay lại giống hệt; nó mang theo bụi, mùi và nhiệt độ của nơi đã đi qua. Mai không sửa câu ấy thành lý thuyết âm nhạc. Cô chỉ điều chỉnh đàn để mỗi rung động đúng với điều Vy cần.\n\nCuộn nhạc thứ bảy được tạo sau cùng. Không phải Yến cài sẵn. Vy tự đục giấy, có Mai hỗ trợ kỹ thuật. Bản nhạc phát đủ sáu phần cũ rồi chuyển sang đoạn mới. Ở hợp âm cuối, nốt chủ xuất hiện sau một khoảng nghỉ lâu đến mức người nghe tưởng đã hết.",
      "text_sha256": "02f8c1fa581d9ec061efd8b3fe13519e39f9bcce48c1a4b45d78918de17a5edc",
      "chars": 2890,
      "output_path": "/data/video-pipeline/GacMaiAudio/project/008-Ban-Nhac-Gui-Tu-Can-Phong-Khoa/audio/segments/segment-013.wav",
      "request_sha256": "07a777df424bc4a3a02ac2d0a0a12cea90692f4cc27589fc0bb867e5dccf04f1",
      "status": "completed",
      "artifact_sha256": "f66bc35625d4342c2e81fa943079bf485d46b4fedce5deb101ac9cf626593bf2",
      "duration_seconds": 156.73469387755102,
      "sample_rate": 22050,
      "channels": 1,
      "attempts": 1,
      "content_type": "audio/wav"
    },
    {
      "index": 14,
      "text": "Họ quyết định tổ chức buổi hòa nhạc ngay tại khu tập thể trước ngày hội đồng bỏ phiếu cải tạo. Không bán vé. Không mời báo chí độc quyền. Vy cho phép ghi âm nhưng yêu cầu phai gốc và quyền phê duyệt mọi bản phát hành.\n\nÔng Lâm gửi thư dọa kiện vì “xâm phạm tác phẩm đã đăng ký”. Vy tự chọn luật sư. Hồ sơ bản thảo, băng tập và chữ ký khiến phía ông rút yêu cầu sau một tuần. Trường cũ công bố đính chính: Nguyễn Hoàng Lâm không phải tác giả; Yến là người hỗ trợ ký âm và từng đứng tên tạm thời; tác giả duy nhất là Lê An Vy, nay là Lê Vy An.\n\nBản đính chính không gọi Yến vô tội. Theo đề nghị của Mai và Vy, nó ghi rõ việc đứng tên tạm thời là sai quy trình và đã gây tổn hại. Sự thật không cần một người hoàn hảo để có giá trị.\n\nĐêm hòa nhạc, hành lang khu tập thể chật kín người. Cánh cửa phòng Yến được mở rộng. Cây pi-a-nô hướng ra sân chung. Vy không ngồi ở ghế biểu diễn; cô đứng cạnh bàn điều khiển ánh sáng, một tay đặt lên loa rung. Một học sinh trẻ do cô chọn chơi phần pi-a-nô.\n\nTrước khi bắt đầu, Mai bước lên nói ngắn gọn.\n\n“Tác phẩm Mùa Gió Đi Qua Ban Công do Lê Vy An sáng tác. Nguyễn Thục Yến hỗ trợ ký âm và dàn dựng bản đầu. Những gì xảy ra sau đó gồm nhiều quyết định sai, sự im lặng và việc chiếm quyền tác giả. Buổi tối nay không dùng âm nhạc để xóa lỗi. Nó chỉ trả tác phẩm về đúng người có quyền quyết định nó được vang lên thế nào.”\n\nCô lùi xuống.\n\nBản nhạc bắt đầu bằng nốt la đơn độc giống đêm Mai trở về. Nhưng lần này không có cánh cửa nào ngăn âm thanh. Giai điệu đi qua sân chung, chạm tường vôi, ban công sắt và những ô cửa từng đóng kín.\n\nMai nghe các nốt lỗi cũ xuất hiện. Mi trễ nửa phách. Rê thấp hơn chuẩn. Những điều cô từng muốn sửa ngay giờ trở thành dấu chỉ dẫn qua lịch sử của tác phẩm. Sau mỗi lỗi, phần mới của Vy mở ra một khoảng rộng hơn.\n\nỞ đoạn cuối, tất cả im lặng.\n\nMột giây. Ba giây. Sáu giây.\n\nKhán giả bắt đầu tưởng bản nhạc đã hết. Rồi nốt chủ trở lại, rất thấp, rung qua loa dưới tay Vy. Dãy đèn trên các ban công lần lượt sáng lên như gió đi qua từng căn phòng.\n\nVy mỉm cười.\n\nMai nhìn chiếc ghế trống cạnh pi-a-nô. Cô không tưởng tượng Yến đang ngồi đó. Người chết không cần được gọi về để hợp thức hóa sự hòa giải của người sống. Nhưng lần đầu tiên, Mai có thể nhớ chị mà không chỉ nhớ đám tang, bài báo và cánh cửa khóa.\n\nSau buổi diễn, hội đồng cư dân bỏ phiếu giữ lại dãy nhà chính làm không gian văn hóa thay vì phá toàn bộ. Công ty bất động sản rút đề nghị mua căn hộ khi Mai từ chối ký. Cô dùng khoản tiết kiệm mở xưởng chỉnh đàn ngay tầng một, nhỏ hơn dự định nhưng có cửa sổ nhìn ra sân.\n\nCăn phòng của Yến trở thành lớp nhạc cộng đồng do một quỹ độc lập quản lý. Trên cửa có bảng ghi: PHÒNG ÂM NHẠC AN VY — TƯ LIỆU NGUYỄN THỤC YẾN. Cách ghi do Vy chọn.\n\nBà Hồng giao toàn bộ chìa khóa cho hội đồng ba người, không ai được giữ riêng. Quân phục dựng sân khấu nhưng từ chối làm người phát ngôn. Anh nói phần cần làm của mình là lưu hồ sơ kỹ thuật và trả lời khi được hỏi, không kể thay Vy hay Yến.",
      "text_sha256": "60d0d5a48ca369b32deec9a7e9345cbf46621f21ba9fb481b60702601a0f7ad9",
      "chars": 2960,
      "output_path": "/data/video-pipeline/GacMaiAudio/project/008-Ban-Nhac-Gui-Tu-Can-Phong-Khoa/audio/segments/segment-014.wav",
      "request_sha256": "46843086d2a07932b6d3896f2b415a16c99f4bc02fc2aa2d8667bed45db67928",
      "status": "completed",
      "artifact_sha256": "cf9f49180b292c05089ad132169a49680afa06cef319ba2381d46d7d166b6375",
      "duration_seconds": 160.99555555555557,
      "sample_rate": 22050,
      "channels": 1,
      "attempts": 1,
      "content_type": "audio/wav"
    },
    {
      "index": 15,
      "text": "Ngày dọn xong căn hộ, Mai mở phong bì cuối cùng: “người nghe bản cuối”. Bên trong chỉ có một tờ giấy trắng với câu viết ở giữa:\n\nNếu bản nhạc đã tới đây, đừng hỏi chị muốn căn phòng thành gì. Hãy hỏi những người còn sống.\n\nMai mang tờ giấy cho Vy xem.\n\n“Cô ấy cuối cùng cũng học được,” Vy nói.\n\n“Có lẽ quá muộn.”\n\n“Muộn với cô ấy. Chưa muộn với chúng ta.”\n\nMai đặt lá thư vào tủ lưu trữ theo quyết định chung. Cô không giữ nó như một mệnh lệnh riêng.\n\nTối thứ ba đầu tiên sau khi lớp nhạc mở cửa, hộp hẹn giờ vẫn bật lúc hai giờ mười bảy. Cây đàn chơi cuộn thứ bảy trong căn phòng không khóa. Một nhóm trẻ ngồi trên sàn, có em nghe bằng tai, có em đặt tay lên mặt gỗ, có em nhìn dãy đèn đổi màu theo nhịp.\n\nMai đứng bên cây đàn với bộ dụng cụ chỉnh dây. Một bé gái chỉ vào nốt hơi chênh và hỏi:\n\n“Cô ơi, nốt này sai hả cô?”\n\nMai lắng nghe. Dây rê vẫn thấp sáu xen, đúng vị trí Vy đã yêu cầu giữ.\n\n“Nó khác,” cô nói. “Muốn biết có sai không, con phải nghe xem nó đang làm gì trong cả bản nhạc.”\n\nCô không sửa nốt ấy.\n\nNgoài hành lang, cánh cửa mở. Ánh sáng từ phòng đàn tràn qua lớp gạch cũ. Không còn ai phải luồn qua gác mái, giấu chìa khóa hay gửi một lựa chọn dưới danh nghĩa bảo vệ.\n\nBản nhạc kết thúc. Khoảng im lặng kéo dài. Những đứa trẻ kiên nhẫn chờ.\n\nRồi nốt cuối cùng trở lại.\n",
      "text_sha256": "aeee0c90a799a37e3155bf104bf950cb73c84f04b64701bf265f9103196d9f5b",
      "chars": 1288,
      "output_path": "/data/video-pipeline/GacMaiAudio/project/008-Ban-Nhac-Gui-Tu-Can-Phong-Khoa/audio/segments/segment-015.wav",
      "request_sha256": "fc820e38405bc86b614a8fec95e7917fc3e7eb096d63e197c59a501bba349946",
      "status": "completed",
      "artifact_sha256": "464a48fdf3dc37239fff7169dd2fce8ebc5753c0f7dcb4cf5626347274037581",
      "duration_seconds": 73.99038548752834,
      "sample_rate": 22050,
      "channels": 1,
      "attempts": 1,
      "content_type": "audio/wav"
    }
  ]
}
