{"parts":[{"part_number":5,"narration":"Sáng hôm sau, phiếu xác nhận mang chữ ký Yến Hoài Cẩn đã được in thành từng tờ, dán ngay cạnh thông báo khảo sát ở Vọng Xuyên. Không ai cần hiểu mã lô thép khác nhau thế nào. Một chữ ký thật bên dưới hình cây cầu gãy đã đủ để câu chuyện của La Chính Kỳ trở nên dễ tin: Lâm Tri Vi chỉ đạo giảm chi phí, Hoài Cẩn xác nhận vật liệu, rồi cả hai quay lại tố cáo viện khi sự cố xảy ra.\n\nCuộc họp cư dân diễn ra ở sân chung vào chiều đó. Trình Bắc Dã đặt một hàng ghế trước bàn, nhưng khi Tri Vi tới, anh chỉ cho cô chỗ đứng cuối sân.\n\n“Cô có thể nghe,” anh nói. “Hôm nay cô không phát biểu với tư cách chuyên gia. Giấy phép của cô đã bị đình chỉ, người kiểm tra kết cấu cho cô cũng đang bị nghi đồng phạm.”\n\nHoài Cẩn đứng ngoài cổng. Anh không bước vào để tránh biến cuộc họp thành nơi cư dân phải phán xét thêm một người của Thiên Trục. Tri Vi không tranh ghế, cũng không xin Bắc Dã dùng tình cũ hàng xóm để ưu tiên mình. Cô đặt thước và sổ trắng lên mép bàn rồi lùi lại.\n\nMột phương án tái định cư được đọc lên. Nhiều người phản đối mức đền bù, nhưng số người muốn đàm phán đã đông hơn trước. Họ không tin La; họ chỉ càng không dám đặt nhà cửa vào tay Tri Vi. Khi có người hỏi ba cống cổ nằm ở đâu, Bắc Dã quay nhìn cô. Tri Vi vẫn không đọc tọa độ. Cô biết sự im lặng ấy đang lấy nốt phần uy tín còn lại, nhưng công khai cửa cống giữa lúc kho bản đồ bị khóa và người của La theo sát khu phố chẳng khác nào trao cho ông ta ba vị trí cần bịt. Cô không chịu đựng lời nghi ngờ một cách bất lực. Cô đang đổi danh tiếng lấy thời gian bảo vệ hạ tầng thật.\n\nLâm Tế Đường chống thước gỗ đứng lên. “Các vị không cần tin bản đồ của cháu tôi. Mái nhà của các vị đã tự ghi nước.”\n\nÔng chỉ những sợi dây đỏ buộc dưới hàng ngói. Mỗi mùa mưa, khi nước đạt mức cao nhất, người trong nhà kéo dây xuống ngang mặt nước rồi thắt một nút, buộc mảnh thiếc nhỏ ghi năm. Dây mục thì chép thứ tự nút sang dây mới trước mặt hàng xóm. Có nhà giữ bốn năm, có nhà giữ đủ mười hai năm. Từng sợi riêng lẻ có thể sai, nhưng hàng chục mái nằm ở các cao độ khác nhau tạo thành ký ức về hướng nước đi qua khu phố.\n\nBắc Dã hỏi: “Ông muốn giao tất cả cho Tri Vi?”\n\n“Không,” Tri Vi đáp trước ông nội. “Tôi đề nghị từng hộ tự tháo dây, tự đo từ bậc cửa của mình và tự ghi số. Hai hộ liền kề làm chứng chéo. Tôi chỉ đưa mẫu bảng trống và cách quy đổi cao độ. Bản gốc do cư dân giữ.”\n\nMột người hỏi nếu cô sửa công thức thì sao. Tri Vi đẩy thước về phía Bắc Dã. “Anh chọn ba nhà bất kỳ. Đo lại bằng cách của anh. Nếu không khớp, dừng toàn bộ. Không ai phải trao cho tôi một nút dây nào.”\n\nNhững con số đầu tiên được đặt lên mặt bằng không có tọa độ cống. Mực nước ở phía tây luôn hạ trước, sau đó mới hạ ở sân giữa; những năm cửa dẫn phía nam bị bùn lấp, nước dềnh ngược lên hai dãy nhà. Hướng giảm trùng với ba khoảng trắng trên bản công bố của Thiên Trục. Dữ liệu chưa đủ dài để trở thành kết luận, nhưng nó cho thấy nước từng thoát về đúng ba tuyến đã bị xóa.\n\nMột vài người lớn tuổi mang thêm dây xuống. Họ không nói đã tha thứ cho Tri Vi. Một người đặt cuộn dây trước mặt Bắc Dã chứ không đặt trước cô. Tri Vi thấy nhẹ lòng vì điều đó. Dữ liệu cộng đồng chỉ có giá trị nếu không biến thành tài sản mới của một chuyên gia. Cô chia sổ thành từng tập, đánh số theo mái nhưng không ghi tên chủ hộ trên bản dùng đối chiếu, rồi giao chìa tủ cho Bắc Dã.\n\nTrong lúc việc đo tiếp tục, Hoài Cẩn lần theo ký ức về bản giấy than thứ hai của nhật ký thay vật liệu. Phiếu nội bộ trước đây được đóng tại một xưởng in cũ, nơi các liên giấy lỗi thường lưu lại cho đến kỳ đối soát. Anh và Tri Vi tới đó trước giờ đóng cửa. Họ không lục kho; họ yêu cầu đối chiếu theo dãy ngày và mã biểu mẫu. Trong một bó giấy than mờ có các dòng về lô thép cũ, lô mới và thời điểm thay.\n\nHọ vừa kịp nhìn thấy phần cuối trang bị gấp thì một nhóm người mang giấy thu hồi của Viện Thiên Trục đến. Nhân sự hành chính không tên chỉ làm theo thủ tục, không trả lời câu hỏi về nội dung. Phần giấy có ô chữ ký chỉ đạo bị lấy cùng hồ sơ thuộc viện. Tri Vi không giằng lại. Nếu tranh chấp vật lý, La sẽ có cớ nói họ chiếm tài liệu. Cô yêu cầu lập danh mục từng tờ được thu, còn Hoài Cẩn đọc và ghi lại dãy số lô còn in hằn trên lớp giấy bị bỏ sót.\n\nThứ họ giữ được không có chữ ký ra lệnh. Nó chưa chứng minh La điều khiển việc thay vật liệu. Nhưng dãy số cho thấy chữ ký của Hoài Cẩn thuộc lô cũ, trong khi mô hình dùng lô mới. Tri Vi bọc mảnh giấy than, ghi thời gian và người chứng kiến. Cô không công bố ngay. Dãy số cần được nối với nhật ký đầy đủ; nếu dùng sớm, viện có thể đổi cách giải thích trước khi họ tìm được mắt xích tiếp theo.\n\nKhi họ trở về, cuộc bỏ phiếu đã bắt đầu. Bắc Dã đọc hai lựa chọn: từ chối mọi đàm phán, hoặc chấp nhận đàm phán tháo dỡ nhưng yêu cầu điều kiện tái định cư. Đa số tay giơ cho lựa chọn thứ hai. Không phải lệnh tháo dỡ cuối cùng, nhưng Vọng Xuyên đã bước một chân ra khỏi chính mình. Tri Vi chỉ còn bảy ngày để đưa ra một phương án bảo tồn đủ khả thi.\n\nTế Đường đến muộn, không mang theo ống bản đồ. Ông đặt lên bàn một công văn. La Chính Kỳ đã ký lệnh khóa kho ngay sau buổi triển lãm, viện dẫn việc Tri Vi nhắc đến bản giấy can và tranh chấp sở hữu tài liệu. Dấu thời gian nằm sát cuộc trao đổi về phấn hoa lam. Công văn chỉ chứng minh La chủ động ngăn tiếp cận, chưa chứng minh những giấy trong kho thuộc về ai. Tri Vi sao lại một bản rồi trả ông giữ.\n\n“Còn bộ sưu tập?” cô hỏi.\n\n“Tất cả đã bị niêm phong,” Tế Đường nói. “Bảy mươi năm bản đồ của ta bị ghi là tài liệu có khả năng thuộc Thiên Trục. Từ hôm nay ta không được vào kho.”"},{"part_number":6,"narration":"La Chính Kỳ chọn đúng ngày Vọng Xuyên bắt đầu đếm bảy ngày để tổ chức buổi thuyết trình củng cố quyền tác giả cho Khương Tuyết Kha. Trên thư mời, Viện Thiên Trục gọi đây là phần giải trình kỹ thuật trước vòng tuyển chọn Đại Kiến Sư Tân Kinh. Nếu Tuyết Kha đi qua buổi ấy mà không bị chất vấn, câu chuyện của viện sẽ thành hồ sơ chính thức trước khi Tri Vi có cơ hội hoàn tất dữ liệu cộng đồng.\n\nTri Vi không thể vào cơ sở của viện và cũng không còn tư cách phát biểu nghề nghiệp. Cô không tìm cách lẻn qua lệnh cấm. Cô viết một câu hỏi duy nhất, kèm ảnh bậc thềm trong bản nháp cá nhân, rồi đưa cho Trình Bắc Dã.\n\n“Anh không cần nói thay tôi,” cô bảo. “Anh chỉ hỏi với tư cách đại diện cư dân: mười bảy centimet dẫn nước đi đâu.”\n\nBắc Dã đọc kỹ từng chữ. “Nếu họ lại bảo đây là tranh chấp cá nhân?”\n\n“Yêu cầu họ chạy mô phỏng. Nước không biết tôi đang bị đình chỉ.”\n\nTuyết Kha xuất hiện bên một mô hình mới, bậc thềm phía đông vẫn lệch đúng mười bảy centimet. Cô ta trình bày trơn tru về diện tích thương mại, hành lang du lịch và khả năng chống trận mưa lớn. Đến phần câu hỏi, Bắc Dã đứng lên.\n\n“Bậc này cao hơn bản tính mười bảy centimet. Chức năng của nó là gì?”\n\nTuyết Kha nhìn về phía La rồi trả lời như đã học thuộc: “Đó là ngưỡng giảm tốc, giúp dòng tràn phân tán trước khi vào khu ở.”\n\nBắc Dã đặt câu hỏi thứ hai. “Nếu vậy, xin cho chạy nước ở riêng lưu vực phía đông.”\n\nLa có thể bác, nhưng làm thế trước đại diện cư dân sẽ thừa nhận mô hình không chịu được kiểm tra đơn giản. Ông ta ra hiệu tiếp tục. Nước màu được rót xuống. Thay vì giảm tốc, bậc cao chặn dòng, tạo một túi nước xoáy rồi ép nó tràn sang dãy nhà thấp. Người điều khiển giảm lưu lượng, nhưng vệt màu đã nằm rõ trên nền kính.\n\nTuyết Kha đổi lời. Cô ta nói bậc thềm chỉ là sai lệch chế tạo, không thuộc nguyên lý phương án. Bắc Dã đưa ảnh Tri Vi đã chuẩn bị. Trong ảnh là trang phác cũ, cạnh con số mười bảy có dòng ghi: dấu nhận dạng bản thử, loại khỏi phương án cuối. Phần chữ ký của tập phác đã mất, nên Tri Vi không tuyên bố bức ảnh tự nó xác lập toàn bộ tác quyền. Nó chỉ đặt hai sự việc cạnh nhau: một dấu riêng có trước và một người đứng tên không hiểu dấu ấy.\n\nMột thành viên ban chuyên môn yêu cầu phóng lớn ảnh và đối chiếu hồ sơ đăng ký của Tuyết Kha. Cùng độ lệch, cùng vị trí, trong khi bản tính của chính Tuyết Kha lại dùng cao độ đã sửa. Không thể gọi đó là giải pháp thủy lực; cũng khó gọi là sai số ngẫu nhiên.\n\nTừ căn phòng nhỏ, Tri Vi nghe tiếng xôn xao truyền qua loa. Cô không mỉm cười. Mini-reversal này chỉ có phạm vi rõ ràng: nó chứng minh Tuyết Kha sao chép một dấu nhận dạng mà không hiểu, chưa chứng minh La chỉ đạo lấy bản đồ, càng chưa giải quyết ba đường nước bị xóa. Nếu cô đẩy kết luận quá xa, chiến thắng nhỏ sẽ vỡ dưới sức nặng của lời buộc tội lớn.\n\nBan chuyên môn tạm ghi nhận tranh chấp tác quyền và dừng xác nhận độc quyền cho Tuyết Kha trước vòng tuyển chọn. Lần đầu tiên, tên Lâm Tri Vi được đọc trong một biên bản không đi kèm chữ lỗi hay đình chỉ. Người ở Vọng Xuyên nghe tin đã kéo đến trước cửa nhà tổ. Không ai xin lỗi, nhưng có người hỏi liệu mười bảy centimet có nghĩa bản đồ thật sự thuộc về cô hay không.\n\nTri Vi đáp: “Nó chứng minh bản của họ có dấu từ bản nháp của tôi. Quyền tác giả cần thêm niên đại và chuỗi hồ sơ. Đừng đổi một niềm tin mù quáng sang một niềm tin khác.”\n\nLa bước lên trước khi buổi thuyết trình kết thúc. Ông ta không bảo vệ lời giải thích của Tuyết Kha nữa. Ông ta chuyển màn hình sang một hợp đồng có chữ ký Tri Vi, chính bản Bắc Dã từng tìm thấy, rồi chiếu thêm sao kê giao dịch.\n\n“Viện không phủ nhận cô Lâm từng tham gia giai đoạn khảo sát,” La nói. “Nhưng cô ấy đã chuyển giao toàn bộ dữ liệu và nhận thanh toán. Một người bán sản phẩm rồi giữ bản nháp không thể dùng một dấu kỹ thuật để đòi sở hữu lần thứ hai.”\n\nTrên màn hình là ngày tiền vào, số tiền và tài khoản mang tên Lâm Tri Vi. Mô tả giao dịch ghi phí chuyển nhượng dữ liệu Vọng Xuyên. Con số không quá lớn so với giá thiết kế, nhưng đủ lớn để giống một khoản thỏa thuận kín. La không cần phủ nhận mười bảy centimet. Ông ta biến việc sao chép thành quyền sử dụng đã được mua.\n\nBắc Dã quay lại nhìn camera công khai như thể biết Tri Vi đang ở đầu kia. Những người vừa mang dây đỏ đến nhà cô bắt đầu hỏi nhau liệu dữ liệu cộng đồng rồi cũng bị cô bán hay không. Một hộ yêu cầu lấy lại bảng đo. Tri Vi trao ngay, không giữ bản sao ngoài phần đã được họ cho phép. Cô nhắc Bắc Dã khóa tủ và tạm dừng chuyển thêm số liệu cho đến khi khoản tiền được làm rõ. Tự giới hạn quyền tiếp cận của mình khiến tiến độ chậm đi, nhưng bảo vệ cộng đồng khỏi nguy cơ thực và cũng ngăn La dựng thêm cáo buộc.\n\nHoài Cẩn nhìn sao kê rất lâu. “Khoản này thật sự vào tài khoản cô?”\n\n“Có.”\n\nAnh ngẩng lên, lần đầu lộ vẻ không biết phải đặt câu hỏi nào trước. Tri Vi không trách anh. Chính cô cũng nhớ ngày nhận khoản tiền, nhưng mô tả lúc ấy không phải phí chuyển nhượng. Nó là hoàn ứng cho những tháng cô tự trả chi phí đo đạc, thuê thiết bị và in bản khảo sát khi viện chưa giải ngân. Chứng từ gốc nằm trong hệ kế toán cũ đã sáp nhập vào Thiên Trục.\n\n“Cô có phiếu hoàn ứng không?” Hoài Cẩn hỏi.\n\n“Bản tôi giữ có thể ở nhà, cũng có thể đã chuyển vào kho cùng hồ sơ khảo sát. Tôi sẽ tìm. Nhưng trước khi có bản gốc, chúng ta không nói trí nhớ như chứng cứ.”\n\nĐêm ấy, Tri Vi mở từng hộp giấy cá nhân trong căn nhà mang dấu cưỡng chế. Hoài Cẩn giúp phân loại nhưng không nói rằng anh tin cô. Tế Đường kiểm từng cuốn sổ bằng đôi tay chậm rãi. Ngoài sân, một số dây đỏ đã được chủ nhà mang về. Bảy ngày vẫn đang trôi, còn thắng lợi mười bảy centimet chỉ tồn tại vài giờ trước khi bị một khoản tiền thật phủ lên."},{"part_number":7,"narration":"Tri Vi không lập tức đưa ảnh lên mạng nghề nghiệp. Cô mang bản gốc tới Trình Bắc Dã, để anh đối chiếu số tiền trước hai đại diện hộ dân rồi tự giữ một bản sao. Sau đó cô gửi yêu cầu xác nhận tới bộ phận lưu trữ hành chính đã tiếp nhận hệ kế toán cũ. Câu trả lời chỉ xác nhận số chứng từ từng tồn tại; mô tả giao dịch trong dữ liệu sau sáp nhập đã đổi thành phí chuyển giao. Khoảng cách ấy chưa đủ chỉ ra ai sửa, nhưng đủ bác lời nói khoản tiền vốn được trả để mua thiết kế.\n\nTại cuộc gặp ngắn ở sân chung, Tri Vi xác nhận thẳng: “Tiền đã vào tài khoản tôi. Tôi dùng tiền ấy hoàn lại chi phí mình ứng trước. Đây là phiếu gốc, đây là các hóa đơn cùng tổng số. Tôi không phủ nhận giao dịch thật chỉ vì La đã đổi tên nó.”\n\nHoài Cẩn đến khi việc đối chiếu kết thúc, mang theo kết luận đo bu-lông đã hoàn chỉnh. Đường cưa bán nguyệt, chiều sâu và hướng gãy đều xác nhận khớp bị can thiệp trước thử tải. Anh đặt túi niêm phong lên bàn.\n\n“Công bố hôm nay,” anh nói. “Khoản tiền đã được giải thích. Bu-lông sẽ phá nốt câu chuyện cô gây lỗi thiết kế.”\n\nTri Vi không mở túi. “Nó chứng minh phá hoại. Dấu hằn sổ ra vào chỉ chứng minh một nhân sự hành chính thuộc chuỗi của La đã vào phòng. Ta chưa có nhật ký đầy đủ hay mệnh lệnh nối hai việc đó.”\n\n“Ít nhất nó cho mọi người biết mô hình không tự gãy.”\n\n“Và La sẽ nói tôi yêu cầu cắt nó. Ông ta đã tung thư thay bu-lông mang tên tôi. Nếu bu-lông xuất hiện trước khi chuỗi kiểm soát được khóa, ông ta sẽ đổi câu chuyện từ lỗi thiết kế sang phá hoại do tôi dàn dựng.”\n\nHoài Cẩn siết tay trên mép bàn. “Cô còn muốn chờ đến khi nào? Nhà bị đánh dấu, cư dân đã bỏ phiếu đàm phán, kho của ông bị niêm phong. Một chứng cứ có thật nằm đây, còn cô cứ giữ nó vì sợ chưa hoàn hảo.”\n\n“Không phải hoàn hảo. Là đủ để không bị xoay ngược.”\n\n“Trong khi cô chờ đủ, La lấy từng thứ một.”\n\nTri Vi nhìn thẳng anh. “Anh từng ký khi quy trình chưa đủ vì nghĩ kết quả cuối cùng sẽ ổn. Tôi không lặp lại cách đó với chứng cứ.”\n\nCâu nói đánh trúng phần sai anh vừa bắt đầu dám nhận. Hoài Cẩn lùi nửa bước. “Vậy cô cho rằng tôi lại muốn đi đường tắt?”\n\n“Tôi cho rằng anh muốn cứu tình thế bằng thứ anh cầm trong tay. Nhưng bu-lông không nối được tới người ra lệnh. Tung nó bây giờ có thể giúp danh tiếng của tôi hai ngày và làm hỏng cầu nối cần cho ngày cuối.”\n\nĐây không phải im lặng chịu trận. Tri Vi đã chia ảnh đo cho ba nơi giữ, khóa túi niêm phong và chuẩn bị đường công bố khi các mắt xích còn lại được bảo toàn. Cô đang từ chối một chiến thắng sớm mà La có thể hấp thụ. Nhưng với Hoài Cẩn, mỗi giờ giữ kín cũng là một giờ chữ ký của anh bị dùng như bằng chứng đồng phạm. Anh đã chấp nhận chịu kỷ luật về sai phạm cũ; anh không chấp nhận bị buộc im lặng về một vụ phá hoại đã đo được.\n\n“Bu-lông là phần chuyên môn của tôi,” anh nói.\n\n“Và chuỗi bảo toàn có chữ ký của cả ba người. Anh có quyền rút lời làm chứng của mình, không có quyền làm vật chứng mất phạm vi.”\n\n“Cô luôn quyết định cái giá người khác phải trả để chờ kế hoạch của cô.”\n\n“Không. Vì thế tôi không yêu cầu anh ở lại.”\n\nSự yên lặng giữa họ không còn giống những lần nghi ngờ đầu tiên. Lần này cả hai đều hiểu lập luận của người kia, nhưng hậu quả rơi lên họ khác nhau. Hoài Cẩn lấy bản kết luận của mình, để túi niêm phong lại đúng thỏa thuận rồi rời căn nhà. Anh không phản bội, không đem chứng cứ giao cho La. Anh chỉ rút khỏi nhóm, từ chối tiếp tục đặt danh dự còn lại vào chiến lược chờ chuỗi của Tri Vi. Liên minh vỡ vì một bất đồng hợp lý, không vì hiểu lầm có thể giải bằng một câu.\n\nChiều đó, Tế Đường được gọi đến kho. Điều kiện để ông lấy đồ cá nhân là ký biên bản công nhận toàn bộ bản đồ, sổ đo và giấy can trong bộ sưu tập thuộc Viện Thiên Trục. La không cần có mặt. Văn bản mang cơ chế quản lý do ông ta ban hành và lệnh khóa kho có chữ ký của ông ta. Nhân sự hành chính không tên chỉ đọc thủ tục, không mặc cả, không nhận trách nhiệm thay người ra lệnh.\n\nTế Đường mang văn bản về cho Tri Vi xem trước khi trả lời. Ông có thể ký, lấy lại vài kỷ vật rồi âm thầm giữ tờ giấy can phấn lam. Nhưng chữ ký ấy sẽ trao cho viện quyền hợp thức hóa cả bảy mươi năm ký ức của Vọng Xuyên.\n\n“Nếu ông không ký, họ cấm ông vĩnh viễn,” Tri Vi nói.\n\n“Bản đồ ta vẽ không chỉ của ta,” ông đáp. “Ta không thể lấy ảnh nhà mình bằng cách bán tên nhà người khác.”\n\nTri Vi không khuyên ông hy sinh, cũng không quyết định thay. Cô đề nghị lập danh sách đồ cá nhân, yêu cầu ghi rõ viện đã từ chối trả vì ông không chuyển quyền sở hữu. Tế Đường tự ký vào phần xác nhận từ chối điều kiện. Cánh cửa kho đóng lại với ông vĩnh viễn. Ông mất bộ sưu tập đã gìn giữ bảy mươi năm, nhưng La không lấy được chữ ký biến việc chiếm giữ thành hợp pháp.\n\nBản sao mệnh lệnh khóa kho vẫn ở ngoài. Dấu thời gian cho thấy nó xuất hiện ngay sau khi Tri Vi nhắc tới giấy can phấn lam. Đây là dấu hiệu La biết giá trị tài liệu và chủ động ngăn tiếp cận, chưa phải bằng chứng cuối về đạo văn hay phá hoại. Tri Vi niêm phong bản sao riêng, không ghép nó quá sớm với bu-lông. Cô trả một giá thật để bảo toàn đường đi của chuỗi, và chủ động ghi lại từng cánh cửa La đóng.\n\nTiếng máy nặng bỗng vọng từ cuối phố. Tri Vi và Bắc Dã chạy đến đoạn cống cổ phía nam. Sau hàng rào tạm, một phần vòm cống đã bị máy móc phá, mang danh nghĩa xử lý nền cho tuyến khảo sát. Đất đá đổ xuống lòng dẫn, còn lối thoát tạm bị tấm chắn công trường chặn ngang. Khi họ yêu cầu dừng, máy đã rút đi. Không có tọa độ nào do Tri Vi công bố; La đã lần được đoạn cống từ hoạt động khảo sát của viện.\n\nHạt mưa đầu tiên rơi lên mặt đường. Bắc Dã nhìn dòng bùn bắt đầu tràn khỏi miệng cống. “Bao lâu nữa?”\n\nTri Vi nhìn trời, rồi nhìn ba cao độ cô đã giữ kín để bảo vệ. “Không đủ lâu để chờ ai tin chúng ta.”"},{"part_number":8,"narration":"Mưa đổ xuống Vọng Xuyên trước khi hàng rào công trường được tháo hết. Nước từ mái ngói tụ vào sân chung, chạy theo độ dốc cũ về phía đoạn cống phía nam rồi bật ngược vì lòng dẫn đã đầy đất đá. Tấm chắn ở lối tạm biến rãnh thoát thành một cái túi kín. Chỉ trong nửa giờ, nước vượt bậc cửa thấp nhất.\n\nLâm Tri Vi không đứng giữa phố kêu mọi người tin bản đồ của mình. Cô giao Trình Bắc Dã chia người gõ từng nhà, ưu tiên đưa trẻ nhỏ, người già và thiết bị điện lên tầng trên. Tế Đường dùng thước gỗ đánh dấu tốc độ dâng ở cột hiên. Không ai bị bỏ lại, không ai phải liều xuống cống đang chảy xiết. Tri Vi đi dọc mép nước, đối chiếu trí nhớ về nền đá dưới lớp đường. Ba tuyến chính đã bị xóa khỏi hồ sơ công bố; một tuyến bị phá, một tuyến có nguy cơ bị chặn, chỉ còn một rãnh phụ từng dẫn nước từ sân nhuộm cũ sang con mương ngoài tường.\n\nNgười dân chuyền xẻng, bao cát và tấm gỗ. Tri Vi đặt hai hàng chắn để nước rút khỏi sân nhưng không cuốn người đứng gần rãnh. Khi dòng đầu tiên tìm được lối phụ, mặt nước ngừng dâng. Sau đó nó hạ chậm, từng vạch trên thước của Tế Đường. Nhiều tầng trệt vẫn ngập. Tủ, giường, hàng hóa ngâm trong nước đục; vữa cũ bong khỏi chân tường. Nhưng nước không lên đến tầng trên, không có nhà sập và không ai thiệt mạng.\n\nĐến sáng, La Chính Kỳ phát tuyên bố trước khi bùn kịp được xúc khỏi bậc cửa. Ông ta gọi trận ngập là bằng chứng Vọng Xuyên đã mất khả năng thích ứng, né hoàn toàn việc đoạn cống bị phá và lối tạm bị chặn. Hình ảnh nước trong nhà được đặt cạnh mô hình tái định cư mới. Thiên Trục cam kết hỗ trợ di chuyển sớm cho những hộ đồng ý tháo dỡ.\n\nTri Vi ghi lại hiện trạng đoạn cống, hướng đất đá và cao độ tấm chắn, nhưng không tuyên bố những hình ảnh ấy tự chứng minh La ra lệnh phá. Hậu quả hữu hình xác nhận việc mất đường thoát đã dồn nước vào khu ở; quyền diễn giải nguyên nhân vẫn đang nằm trong tay người kiểm soát công trường và truyền thông. Cô gửi bản hiện trạng cho Bắc Dã giữ, không dùng nỗi đau của cư dân làm sân khấu phản công ngay trong buổi dọn bùn.\n\nCuộc họp khẩn diễn ra trong căn nhà ít ngập nhất. Bắc Dã đặt đôi giày đầy bùn ngoài cửa. Nhà anh cũng mất gần hết đồ tầng trệt. Khi Tri Vi bước vào, những gương mặt từng ghi nút dây tránh nhìn cô. Họ biết cô đã dẫn nước ra; họ cũng biết phương án bảo tồn gắn với cô đã không ngăn được đêm vừa rồi.\n\n“Cô cứu được người,” Bắc Dã nói. “Nhưng nhà chúng tôi vẫn ngập. Hiện giờ mọi lời cô nói đều bị kéo vào cuộc đấu với La. Chúng tôi cần quyết định chỗ ở trước.”\n\n“Vậy mời cô rời cuộc họp. Dữ liệu dây đỏ vẫn do cư dân giữ. Không ai hủy nó, nhưng hôm nay cô không tham gia biểu quyết.”\n\nTri Vi không nài nỉ rằng mình vừa làm việc suốt đêm. Công cứu hộ không mua quyền đại diện. Cô yêu cầu họ ghi vào biên bản hai điều: mọi thỏa thuận tháo dỡ phải bảo lưu quyền khiếu nại về nguyên nhân ngập, và không chuyển quyền sở hữu dữ liệu cộng đồng cho Thiên Trục. Bắc Dã đồng ý ghi, rồi cô tự rời đi. Ngay ở đáy thất bại, cô vẫn bảo vệ hai chốt pháp lý thay vì dùng sự tổn thương để đòi lòng biết ơn.\n\nSau cánh cửa, cư dân biểu quyết chấp nhận tháo dỡ có điều kiện. Tiếng đếm phiếu vọng ra đều và ngắn. Căn nhà tổ của Tri Vi được dán hạn tháo trong bốn mươi tám giờ. Tế Đường nhìn tờ giấy mới phủ lên vòng sơn đỏ, không bóc xuống. Bộ sưu tập của ông ở sau kho khóa; giá bản đồ trong nhà đã trống; giờ cả căn nhà giữ những khoảng trống ấy cũng sắp mất.\n\nBuổi trưa, Viện Thiên Trục công bố Khương Tuyết Kha là ứng viên duy nhất của viện tại Lễ tuyển chọn Đại Kiến Sư Tân Kinh. Tranh chấp mười bảy centimet chưa được giải quyết, nhưng La dùng quyền đề cử nội bộ để đặt cô ta lên đường thi. Tuyết Kha xuất hiện trong hình ảnh công bố bên mô hình đã sửa bậc thềm, không nhắc câu trả lời sai trước đó.\n\nNgay sau thông báo, một phong thư của La được đưa tới nhà tổ theo thủ tục hành chính. Người giao không có tên trong câu chuyện và không nói thêm một lời. Bên trong là lời mời mang hình thức thách thức: Tri Vi được tham gia Lễ tuyển chọn với tư cách cá nhân dù đang bị đình chỉ tranh chấp, với điều kiện ký cam kết nếu thua sẽ rời ngành và giao toàn bộ bản nháp Vọng Xuyên cho viện. Bài thi là mô phỏng trận mưa trăm năm trước hội đồng, đại diện cư dân và nhà thầu. Dữ liệu, vật liệu và quy trình dựng mô hình do phía tổ chức mà La đang chi phối chuẩn bị.\n\nLa chọn cuộc mô phỏng vì tin mọi ưu thế đều thuộc về mình. Ông ta kiểm soát hồ sơ số, nguồn vật liệu và câu chuyện về trận ngập vừa xảy ra. Nếu Tri Vi từ chối, ông ta sẽ nói cô không dám thử phương án. Nếu cô thua, ông ta lấy nốt bản nháp và biến thất bại thứ hai thành lý do hợp pháp hóa việc san Vọng Xuyên.\n\n“Không.” Tri Vi trải điều kiện lên chiếc bàn đã kê cao tránh nước. “Cháu còn bản nháp, quyền rời ngành theo lựa chọn của mình và dữ liệu cư dân không thuộc về cháu để đem cược. Chính vì còn những thứ ấy, cháu mới phải sửa điều khoản.”\n\nCô gạch phần giao dữ liệu cộng đồng, ghi rõ chỉ cam kết giao bản nháp cá nhân nếu thua theo quy trình mô phỏng được chứng kiến. Cô thêm quyền yêu cầu phân màu nước theo lưu vực và cân vật liệu công khai. La có thể bác các sửa đổi, nhưng nếu muốn dùng sự hiện diện của cô để hoàn tất màn thị uy, ông ta phải để lại tối thiểu một khe kiểm chứng. Tri Vi không bước vào bẫy bằng tuyệt vọng; cô buộc bẫy phải có thước đo.\n\nChiều muộn, văn bản sửa đổi được gửi lại. La chấp nhận cuộc mô phỏng và quyền quan sát, giữ điều kiện Tri Vi rời ngành, nhưng không lấy được dữ liệu dây đỏ. Tri Vi ký tên. Ngoài cửa, bùn nước còn in ngang bậc nhà; trong bốn mươi tám giờ nơi này có thể bị tháo. Cô đã mất uy tín, mất liên minh kỹ thuật, gần mất cộng đồng và không cứu được tầng trệt khỏi trận ngập. Tuy vậy, chữ ký cuối trang không phải đầu hàng. Nó là quyết định mang những gì La tưởng đã kiểm soát vào đúng cuộc thử do ông ta chọn, nơi nước sẽ phải tự chỉ hướng nó chảy."}]}