Sáng hôm sau, chúng tôi nghe cuộn băng Mưa số không bằng một đầu máy không nối mạng. Kỷ Thừa Phong thay con lăn, cân lực căng rồi ghi tín hiệu đồng thời vào hai thiết bị độc lập. Tôi đọc to giờ bắt đầu. Bà Nhược Cầm giữ biên bản. Cửa phòng khóa từ bên trong. Mười giây đầu chỉ có mưa. Không phải thứ tiếng mưa sạch thường dùng làm nền. Có tiếng giọt nước đập vào mái tôn, tiếng lốp xe lướt qua đường ướt, một lần sấm xa và nhịp gõ kim loại không đều. Sau đó giọng thầy Lương xuất hiện. “Ngày mười bảy tháng sáu. Bản ghi dự phòng. Nếu bản chính bị thay, đừng sửa tiếng mưa.” Tôi nắm chặt bút. Thầy đọc tên mười bảy người ở khu ven sông, xác nhận họ chưa ký biên bản tự nguyện di dời. Rồi ông nói về một cuộc họp giữa đại diện dự án, lãnh đạo đài và một người của công ty dữ liệu đang đề nghị mua kho giọng nói. Không có tên La Cảnh Hành. Không có lời kết tội. Chỉ có một thông tin: bản phát sóng sẽ được dùng làm bằng chứng rằng cộng đồng đã đồng thuận. Đến phút thứ tám, thầy dừng lại. Trong nền vang lên ba tiếng gõ kim loại, một tiếng còi tàu rất xa, rồi giọng Kỷ Thừa Phong của sáu năm trước: “Thầy Lương, bàn dựng vừa nhận lệnh đồng bộ từ máy chủ ngoài.” Tôi quay sang anh. Kỷ Thừa Phong không rời mắt khỏi cuộn băng. Giọng thầy đáp: “Khóa bản gốc. Đưa Vãn Ninh ra khỏi tài khoản quản trị.” “Cô ấy sẽ nghĩ mình bị nghi ngờ.” “Thà con bé giận tôi còn hơn để chữ ký của nó bị dùng.” Tôi không nhận ra mình đã đứng dậy cho đến khi đầu gối va vào bàn. Bản ghi tiếp tục. Hai người thống nhất lưu một bản dự phòng ngoài hệ thống. Thừa Phong nói anh sẽ kiểm tra máy chủ. Thầy Lương nói nếu ông không kịp công bố, phải đợi đúng người và đúng chuỗi bảo quản. Rồi có tiếng cửa mở. Một giọng nam khác nói: “Thầy vẫn định biến một sai sót biên tập thành bê bối sao?” Âm thanh méo đi vì sấm. Thầy Lương trả lời gì đó không rõ. Băng chạy thêm mười một giây rồi hết. Tôi yêu cầu dừng máy, niêm phong bản số hóa và lập ba bản hash. Chỉ khi mọi thủ tục xong, tôi mới quay sang Kỷ Thừa Phong. “Anh đã đưa em ra khỏi tài khoản?” “Đúng.” “Anh biết có người truy cập từ ngoài?” “Đúng.” “Anh biết thầy đang bảo vệ chữ ký của em, nhưng để em tin rằng thầy đổ lỗi cho em?” “Anh không được quyền kể khi chưa có chứng cứ giữ được trước phản biện.” Tôi tát anh. Tiếng động vang trong căn phòng nhỏ. Bà Nhược Cầm cúi xuống cuốn sổ, không nói gì. Kỷ Thừa Phong không đưa tay lên mặt. “Anh xin lỗi.” “Đừng xin lỗi như thể sáu năm chỉ là một câu bị bỏ quên.” “Anh rời đi vì bản báo cáo của anh bị trả lại. Người duyệt nói log ngoài hệ thống không tồn tại. Sau đó phòng máy bị thay toàn bộ ổ cứng. Anh ở lại sẽ chỉ khiến họ xóa nốt bản thầy giữ.” “Vậy anh trốn?” “Anh đi tìm thiết bị đã gửi lệnh đồng bộ.” Anh lấy trong túi một ổ lưu trữ chống sốc. Sáu năm qua, anh lần theo chuỗi thiết bị thanh lý, từ đài phát thanh đến một nhà kho ở Tân Lộ, rồi đến xưởng tái chế. Anh cứu được bo điều khiển của máy trung gian, nhưng dữ liệu chỉ còn những mốc thời gian và chữ ký phần cứng, không còn nội dung. Nó có thể chứng minh lệnh sửa đến từ một thiết bị cụ thể, không chứng minh ai ra lệnh. “Vì sao bây giờ mới trở lại?” tôi hỏi. “Vì thiết bị đó vừa xuất hiện trong hồ sơ tài sản Tinh Hải nộp để mua Vân Khê.” Bà Nhược Cầm ngẩng lên. “Nghĩa là họ tự đưa chiếc khóa cũ về cùng ổ khóa mới.” Buổi trưa, tôi gửi văn bản cho hội đồng yêu cầu tạm dừng chuyển nhượng để kiểm toán quyền sử dụng. Chưa đầy một giờ sau, ảnh chụp văn bản bị tung lên mạng. Tiêu đề bài đăng ghi: Cựu nhân viên gây ra bê bối phát sóng quay lại cản số hóa di sản. Bình luận nhắc lại tên tôi, cắt từ hồ sơ cũ những câu có lợi cho câu chuyện rằng tôi đang trả thù. La Cảnh Hành đến kho lúc ba giờ. Ông ta không đe dọa. Ông ta đặt trước mặt tôi một hợp đồng tư vấn với con số đủ để trả hết khoản vay mua nhà của mẹ tôi. “Cô xác nhận dữ liệu quyền là lỗi di trú hệ thống,” ông ta nói, “Tinh Hải sẽ bảo tồn kho, bà Tần được giữ việc, còn lịch sử của cô dừng ở đây.” Tôi lật đến trang cuối. Điều khoản yêu cầu tôi công nhận bản phát sóng sáu năm trước là bản biên tập do chính tôi phê duyệt. “Ông không mua kho âm thanh,” tôi nói. “Ông mua người để nói thay cho hồ sơ.” La Cảnh Hành thu hợp đồng lại. “Cô nhầm rồi. Trong thời đại này, hồ sơ chỉ có giá trị khi có người đủ uy tín đọc nó.” Ông ta vừa rời đi thì điện tầng hai tắt phụt. Hệ thống báo cháy vang lên. Từ cuối hành lang, khói trắng tràn ra dưới cửa phòng băng từ. Kỷ Thừa Phong chạy trước. Tôi ôm hộp Mưa số không, còn bà Nhược Cầm giật chùm chìa khóa khẩn cấp. Khi cửa phòng mở, chúng tôi không thấy lửa. Chỉ thấy máy hút ẩm bị đập vỡ và vòi chữa cháy đang phun nước thẳng vào dãy tủ chứa những phiếu đồng thuận bản gốc.