Nước phá hỏng ba tủ hồ sơ, nhưng không cuốn được lịch sử đi như kẻ gây ra sự cố mong muốn. Bà Nhược Cầm cắt cầu dao khu vực. Kỷ Thừa Phong khóa van. Tôi gọi cứu hỏa, đồng thời quay liên tục lối vào, đồng hồ áp suất và dấu giày ướt cạnh cửa phụ. Chúng tôi không tự dọn bất cứ thứ gì trước khi đơn vị giám định độc lập có mặt. Mười chín phiếu bị ướt. Bảy phiếu liên quan chương trình khu ven sông. Tuy nhiên, bà Nhược Cầm từng đóng dấu chìm vào góc mỗi tập hồ sơ và chụp vi phim theo quý. Bản vi phim được gửi sang thư viện quận, không nằm trong cơ sở dữ liệu của Vân Khê. “Thầy Lương luôn nói bản sao tốt nhất là bản sao không ai nhớ đến,” bà bảo. Tôi muốn cười, nhưng nhìn bàn tay bà run khi nâng chiếc hộp giấy ướt, tôi chỉ có thể đỡ lấy. Camera hành lang bị ngắt trong mười bốn phút. Thẻ mở cửa ghi tên nhân viên vệ sinh Châu Tiểu Mạn, một phụ nữ đã nghỉ ca từ trưa. Khi công an khu vực gọi, cô bật khóc và nói thẻ bị mất hai hôm trước nhưng quản lý tòa nhà bảo cứ chờ làm lại. La Cảnh Hành lập tức ra thông cáo rằng Tinh Hải sẵn sàng “cứu hộ khẩn cấp toàn bộ dữ liệu”. Ông ta đề nghị chuyển băng và hồ sơ sang trung tâm số hóa của mình ngay trong đêm. Tôi từ chối. Thay vì ôm mọi thứ trong một căn phòng đang bị nhắm tới, chúng tôi dựng chuỗi bảo quản phân tán. Hồ sơ giấy được cấp đông bảo tồn tại thư viện quận. Băng gốc ở lại két chống cháy của Vân Khê dưới niêm phong ba bên. Bản số hóa mã hóa được giao riêng cho hội đồng, hiệp hội lưu trữ và đại diện người hiến giọng. Không ai giữ đủ cả khóa lẫn nội dung. Người đại diện cộng đồng là Hứa Thanh Du, chủ tiệm sửa ô ở khu Vân Khê mới. Mẹ cô từng thu hơn hai trăm câu ca dao cho kho. Thanh Du đến trong chiếc áo mưa vàng, đặt lên bàn một túi hồ sơ bọc ba lớp nilon. “Mẹ tôi không biết trí tuệ nhân tạo là gì,” cô nói. “Nhưng bà biết chữ ‘không’. Nếu phiếu của bà đánh dấu không, không ai được biến nó thành có.” Câu nói ấy trở thành điểm ngoặt. Tôi không còn định chứng minh mình vô tội trước. Tôi đề nghị Thanh Du triệu tập những người hiến giọng còn liên lạc được, để họ tự xác nhận phạm vi đồng thuận. Nếu kho có sống tiếp, quyền quyết định phải quay về với họ. Trong ba ngày, bốn mươi tám người đến. Có người mang bản sao phiếu. Có người mang thư cảm ơn của thầy Lương. Một ông lão đem theo chiếc radio cũ và nhớ chính xác ngày mình đọc truyện cho cháu. Chúng tôi không hỏi họ có ủng hộ tôi hay chống Tinh Hải. Chúng tôi chỉ hỏi: Họ đã cho phép điều gì? Bốn mươi tám câu trả lời đều mâu thuẫn với trường “quyền khai thác toàn phần” trong dữ liệu số. Hội đồng buộc phải mở phiên kiểm toán sơ bộ. La Cảnh Hành không còn gọi đó là lỗi nhỏ, nhưng ông ta chuyển hướng: có thể tài khoản của tôi đã bị lợi dụng, cũng có thể chính tôi sửa dữ liệu để tạo cớ phá hợp đồng. Hai khả năng được ông ta đặt ngang nhau như thể không cần chứng cứ. Tối đó, mẹ gọi cho tôi. Bà không hỏi bài báo có thật không. Bà hỏi tôi đã ăn chưa. “Con có thể về nhà,” bà nói. “Không thắng cũng không sao.” Tôi nhìn qua cửa kính. Kỷ Thừa Phong đang trải sơ đồ tín hiệu lên bàn dài. Sáu năm trước, tôi bỏ đi vì nghĩ rời khỏi nơi làm mình xấu hổ là cách duy nhất để sống tiếp. Lần này, tôi không muốn thắng bằng cách chạy nhanh hơn lời buộc tội. “Con chưa thể về,” tôi đáp. “Có nhiều người đã nói ‘không’, nhưng hồ sơ đang nói thay họ.” Sau cuộc gọi, Kỷ Thừa Phong đưa tôi một tách trà nóng. “Anh đã tìm ra chữ ký phần cứng,” anh nói. “Thiết bị trung gian từng dùng ở đài có một bộ tạo nhịp lỗi. Cứ mỗi sáu mươi giây, timestamp lệch thêm mười một phần nghìn giây.” “Giống dấu vân tay?” “Giống một chiếc đồng hồ đi khập khiễng. Nếu lệnh sửa quyền ba tháng trước đi qua cùng thiết bị, độ lệch sẽ còn trong log đích.” Chúng tôi yêu cầu bản log thô từ máy chủ lưu trữ. Tinh Hải gửi một báo cáo PDF đã tổng hợp, không có dữ liệu thời gian dưới giây. Hội đồng cho rằng như vậy là đủ. Tôi đề nghị kiểm toán mù: ba chuyên gia độc lập nhận bản log đã ẩn tên tổ chức, tự xác định thiết bị và đường đi. La Cảnh Hành phản đối vì “bí mật thương mại”. Hứa Thanh Du đứng lên trong phiên họp. “Nếu bí mật thương mại cần được bảo vệ hơn lời đồng thuận của mẹ tôi,” cô nói, “thì xin đừng gọi việc mua kho là bảo tồn.” Hội đồng bỏ phiếu yêu cầu log thô. Ngay trước hạn giao, Tinh Hải thông báo máy chủ chứa log đã hỏng do một đợt tăng điện. Bản sao dự phòng gần nhất cách đây bốn tháng, nghĩa là vừa đủ để mất đợt sửa quyền. Kỷ Thừa Phong đọc thông báo hai lần rồi mở bản ghi Mưa số không trên phổ tần. “Có lẽ chúng ta không cần log của họ,” anh nói. Anh chỉ vào ba tiếng gõ kim loại nằm dưới giọng thầy Lương. Khoảng cách giữa các tiếng gõ không đều. Tôi từng nghĩ đó là đường ống co lại vì mưa. Nhưng anh phóng lớn lên. Mỗi tiếng gõ có một dải tần giống hệt tiếng rơ-le của thiết bị trung gian. Và độ lệch giữa chúng đúng mười một phần nghìn giây mỗi phút.