Chúng tôi mất hai ngày để chứng minh tiếng gõ không phải sự trùng hợp. Kỷ Thừa Phong dựng một buồng thử cách âm. Anh cho ba chuyên gia nghe các mẫu rơ-le đã ẩn nguồn, gồm thiết bị cũ của đài, năm thiết bị cùng đời và mười mẫu nhiễu cơ khí. Tôi không tham gia lựa chọn để tránh ảnh hưởng kết quả. Cả ba người đều xếp mẫu trong Mưa số không cùng nhóm với bo điều khiển anh cứu được. Nhưng giống âm chưa đủ chứng minh đường truyền. Manh mối quyết định nằm trong tiếng còi tàu. Sáu năm trước, tuyến tàu hàng phía bắc Lâm Châu chỉ chạy qua Vân Khê vào hai khung giờ. Hồ sơ đường sắt hư cấu của thành phố ghi hôm đó đoàn tàu chậm bốn phút vì mưa lớn. Tiếng còi đặt thời điểm bản ghi vào lúc mười chín giờ bốn mươi ba, sớm hơn bản phát sóng bị sửa hai giờ mười một phút. Ở mốc ấy, thiết bị trung gian vẫn đang nối với phòng dựng. Nó phát rơ-le ba lần vì nhận ba lệnh đồng bộ thử. Kỷ Thừa Phong từng ghi các lần thử vào sổ bảo trì giấy. Cuốn sổ không ở Vân Khê; nó được lưu cùng hồ sơ thanh lý tại xưởng tái chế. Chúng tôi lấy sổ dưới sự chứng kiến của kiểm toán viên. Ba mốc ghi tay khớp ba tiếng gõ trong băng, kể cả độ lệch của chiếc đồng hồ “đi khập khiễng”. Lần đầu tiên, chúng tôi có thể chứng minh Mưa số không được thu trước khi bản phát sóng bị thay, đồng thời chứng minh thiết bị trung gian có mặt trên tuyến tín hiệu. Vẫn chưa thể nói ai điều khiển nó. Nhưng câu chuyện rằng tôi tự dựng một bản ghi trả thù đã không còn đứng vững. La Cảnh Hành đáp trả bằng cách công bố đoạn đầu của Mưa số không. Bản rò rỉ dừng ngay sau câu “Vãn Ninh, chính cô đã xóa”. Họ cắt bỏ phần sau của lời thầy Lương: “mười bảy giây tiếng mưa, nhưng lỗi đó không tạo ra bản giả.” Trong vài giờ, tên tôi lại đứng đầu mạng nội bộ thành phố. Người ta không cần nghe cả câu. Họ chỉ cần phần phù hợp với điều đã tin. Tôi ngồi trong phòng băng tối, nhìn biểu đồ âm thanh trên màn hình. Sáu năm trước tôi đã cắt mười bảy giây vì muốn bản phát sóng gọn hơn. Đó là lỗi nghề nghiệp có thật. Nếu tôi phủ nhận, mọi lời còn lại sẽ mất giá trị. Kỷ Thừa Phong đứng ngoài cửa. “Đừng xem bình luận nữa.” “Em đã xóa thật.” “Em xóa tiếng mưa, không thay lời người dân.” “Nhưng nếu em không xóa, có lẽ bản dự phòng đã được nhận ra sớm hơn.” Anh bước vào, đặt điện thoại của tôi úp xuống. “Có thể. Và nếu anh nói với em ngay đêm đó, em đã không mang một lỗi của mình để gánh thay lỗi của người khác suốt sáu năm.” Tôi nhìn anh. Đây là lần đầu tiên anh không núp sau quy trình để xin lỗi. “Anh nghĩ nói sự thật bây giờ sửa được gì?” “Không sửa được.” Anh đáp. “Nhưng nó trả lại đúng phần trách nhiệm. Phần nào của anh, anh giữ. Phần nào của em, em giữ. Không ai được nhét thêm phần của họ vào tay em.” Sáng hôm sau, tôi tự công bố bản giải trình. Tôi thừa nhận đã cắt mười bảy giây, nêu lý do, hậu quả và tiêu chuẩn tôi đã vi phạm. Tôi không phát toàn bộ Mưa số không vì chưa có sự đồng ý của những người được nhắc tên. Thay vào đó, tôi công bố hash, biên bản chuỗi bảo quản và một trích đoạn đủ ngữ cảnh đã được đại diện cộng đồng duyệt. Bài giải trình không khiến tất cả tin tôi. Nhưng nó khiến những người nghiêm túc bắt đầu đặt câu hỏi đúng. Hội đồng đồng ý tổ chức phiên nghe công khai sau bảy ngày. Mọi bên phải nộp trước bằng chứng và danh sách nhân chứng. Tinh Hải nộp hợp đồng mua kho, báo cáo số hóa và một chứng thư cho rằng dữ liệu đồng thuận toàn phần đến từ “bản xuất chuẩn do quản trị viên Lương Vãn Ninh xác nhận”. Chứng thư có chữ ký số của tôi. Kỷ Thừa Phong kiểm tra chuỗi chứng thư rồi phát hiện khóa ký được tạo ba tháng trước, trong khi chứng thư ghi ngày sáu năm trước. Người tạo đã lùi ngày hiển thị nhưng không thể lùi ngày phát hành của cơ quan chứng thực. Tuy vậy, tên người yêu cầu cấp khóa bị che theo chính sách khách hàng. Bà Nhược Cầm lật sổ khách ra vào đúng ngày khóa được tạo. Hôm đó kho đóng cửa để chống mối. Chỉ có một đoàn được phép vào phòng máy: đội kỹ thuật của Tinh Hải, khảo sát trước chuyển nhượng. Trưởng đoàn ký tên Tống Duy Khang, phó giám đốc dữ liệu của công ty. Cái tên ấy cũng xuất hiện trong hồ sơ sáu năm trước. Khi đó, Tống Duy Khang là quản trị hệ thống của đài phát thanh, người đã ký xác nhận rằng log phòng dựng “tự động bị ghi đè”. Chúng tôi đã có actor kỹ thuật khả nghi. Nhưng La Cảnh Hành vẫn có thể nói nhân viên tự ý làm. Muốn buộc hệ thống chịu trách nhiệm, cần chứng minh ai phê duyệt và mục đích là gì. Tối trước phiên nghe, bà Nhược Cầm mở một ngăn bí mật dưới quầy. Bà lấy ra cuốn lịch bàn cũ của thầy Lương. “Thầy dặn chỉ giao khi các cháu tìm được người vận hành,” bà nói. “Bởi tên người ra lệnh nếu đứng một mình sẽ chỉ là lời buộc tội.” Ở ngày mười bảy tháng sáu, thầy Lương viết hai cuộc hẹn. Một với Tống Duy Khang. Cuộc còn lại với La Cảnh Hành.