Tôi đập vỡ lọ nước hoa trước mặt ba mươi bảy phóng viên vào lúc người chủ trì vừa tuyên bố bản di chúc hoàn toàn hợp lệ. Tiếng thủy tinh nổ trên mặt bàn gỗ mun nghe sắc hơn tiếng máy ảnh. Chất lỏng màu hổ phách chảy qua tờ biên bản, nhỏ xuống tấm thảm xanh sẫm của hội trường Thịnh Hương. Một nhân viên pháp chế bật dậy. Hai thành viên hội đồng cùng gọi bảo vệ. Ở hàng ghế đầu, Tạ Minh Châu nhìn tôi như thể tôi vừa đập nát không phải một lọ hương, mà là giá cổ phiếu của cả tập đoàn. Chỉ có Cố Trạch Ngôn không cử động. Anh đứng bên cửa kính, bộ vest than chì gần như hòa vào nền trời mưa của Lâm Châu. Bàn tay trái đặt hờ trên chiếc đồng hồ cũ. Vết bỏng mờ ở cổ tay lộ ra dưới mép tay áo, nhưng ánh mắt anh chỉ dừng ở lớp hương đang lan trên mặt bàn. Tạ Minh Châu giật micro khỏi tay người chủ trì. “Cô Tống, cô vừa phá hủy vật chứng được niêm phong.” “Tôi vừa mở nó theo đúng điều khoản kiểm định công khai.” Tôi đặt mảnh thủy tinh còn dính sáp niêm phong xuống khay bạc. “Và tôi đề nghị mọi người đừng tin lời tôi ngay.” Câu nói ấy khiến cả hội trường im đi một nhịp. Tôi quay sang ba chuyên gia độc lập đang ngồi ở bàn đối chứng. Không ai trong số họ thuộc Thịnh Hương. Một người phụ trách phòng thí nghiệm nguyên liệu của Viện Hương Phổ, một người là giám định viên thương mại, người còn lại chuyên nghiên cứu chất định hương tổng hợp. Trước buổi công bố, họ chỉ được biết mình sẽ đánh giá một mẫu vô danh.