Người giao hàng khoanh tay trước ngực. “Cô Tống, bên tôi đã cho cô chậm thanh toán hai tháng. Hôm nay hoặc nhận lô hàng và ký gia hạn, hoặc chúng tôi thu máy chưng cất.” Tôi bẻ một lát rễ, đưa lên dưới đèn. Phần ruột trắng bở, không có những vòng sợi mảnh đặc trưng của rễ ba năm tuổi. “Đây là rễ một năm đã xử lý bột khoáng để tăng trọng lượng.” “Cô đừng nói dựa vào cảm giác.” “Tôi không nói dựa vào cảm giác.” Tôi đặt lát rễ lên cân tiểu ly, nhỏ một giọt dung dịch thử vào phần bột vừa cạo. Màu trong suốt chuyển sang xám đục. “Canxi silicat. Lô này nặng hơn thực tế gần mười tám phần trăm. Mã vùng trồng cũng sai. Bạch Sa buộc dây kiện màu lam trong mùa mưa, không dùng dây vàng.” Người giao hàng nhìn cuộn dây trên bàn, vẻ mặt thay đổi. Tôi kéo hợp đồng cũ ra. Điều khoản chất lượng được đánh dấu bằng bút đỏ từ lần thương lượng đầu tiên. “Nếu nhà cung cấp giao hàng giả cấp độ, toàn bộ công nợ đang tranh chấp được tạm dừng cho đến khi có giám định. Anh có thể mang máy của tôi đi, nhưng trước hết hãy ký xác nhận rằng công ty anh dùng tài sản để ép bên mua nhận nguyên liệu không đúng hồ sơ.” Người đàn ông không ký. Anh ta gọi hai cuộc điện thoại, nói nhỏ ngoài cửa rồi quay vào kéo lô hàng lên xe. Trước khi đi, anh ta để lại một câu rằng Mộc Tê sớm muộn cũng đóng cửa. Tôi đóng cửa sau lưng anh ta, dựa trán lên lớp kính lạnh và thở ra. Tôi đã thắng được một buổi sáng. Tiền thuê xưởng vẫn chậm mười một ngày. Điện chỉ đủ trả đến cuối tuần. Trong tài khoản, số dư còn ít hơn giá của nửa cân tinh dầu hoa cam đạt chuẩn.