Chiếc chuông gió bằng gỗ mộc tê trên cửa rung lên. Một người trẻ tuổi đeo kính tròn bước vào, gập ô rất cẩn thận để nước không bắn lên sàn. Cậu mặc áo sơ mi sáng màu, ôm một cặp hồ sơ có logo Thịnh Hương. “Tôi tìm chuyên gia Tống Vãn Chi.” “Tôi đây.” Cậu nhìn quanh xưởng, có lẽ đang cố đối chiếu nơi chật hẹp này với chức danh in trên danh thiếp của tôi. “Tôi là Cố Dư An, thực tập sinh pháp chế của Tập đoàn Thịnh Hương.” “Tập đoàn lớn đến mức phải cử thực tập sinh đi mời chuyên gia sao?” Cố Dư An đẩy kính. “Ban đầu họ định cử trợ lý cấp cao. Nhưng ba người trước đều bị cô từ chối qua điện thoại.” “Tôi từ chối vì họ không nói rõ công việc.” “Vì vậy tôi mang bản mô tả không bảo mật đến.” Cậu đặt tập hồ sơ xuống. “Thịnh Hương cần xác thực một di sản mùi hương.” Tôi không mở hồ sơ ngay. Trong giới phục dựng, cái tên Thịnh Hương giống một tòa nhà có quá nhiều cửa. Họ sở hữu vùng trồng, nhà máy, chuỗi bán lẻ và cả quỹ nghiên cứu. Người sáng lập, Cố lão tiên sinh, nổi tiếng vì có thể nhớ hàng nghìn công thức nhưng không tin hoàn toàn vào giấy tờ. Sau khi ông mất, tranh chấp thừa kế kéo dài gần hai năm. Báo chí nói trong két riêng còn một bản di chúc chưa được giải mã. “Tại sao là tôi?” “Vì cô từng phục dựng công thức Mưa Trên Ngói Cũ từ một mảnh sổ cháy và hai mẫu gỗ.” “Công trình đó không công khai tên khách hàng.” “Khách hàng đồng ý cho chúng tôi xác minh năng lực, không cung cấp công thức.” Cố Dư An nói nhanh, như thể đã học thuộc câu trả lời. “Ngoài ra, cô không có quan hệ tài chính với bất kỳ thành viên hội đồng nào.”