“Tức là tôi đủ giỏi và đủ nghèo để chưa bị ai mua.” Mặt cậu đỏ lên. “Tôi không có ý đó.” “Nhưng người giao việc có.” Tôi mở hồ sơ. Trang đầu chỉ ghi phạm vi sơ bộ: kiểm tra tình trạng niêm phong, xác định cấu trúc tầng hương, đối chiếu nguyên liệu với sổ lưu trữ và lập kết luận độc lập. Mức phí đủ để trả toàn bộ nợ của Mộc Tê, thay mái dột và mua lại một tháng nguyên liệu. Chính vì quá đủ nên tôi càng không tin. “Điều khoản bảo mật đâu?” “Chỉ được xem tại trụ sở.” “Quyền lưu mẫu?” “Chưa có.” “Quyền báo cáo sai phạm?” Cố Dư An im lặng. Tôi đóng hồ sơ. “Không nhận.” Cậu không bất ngờ. Cậu lấy từ cặp ra một phong bì thứ hai. “Giám đốc Cố nói nếu cô từ chối, hãy đưa cô cái này.” Bên trong là một bản sao nhãn lô nguyên liệu cũ. Giấy đã ngả vàng, góc dưới in hình cành mộc tê và một dãy số viết tay. Tôi nhận ra nét ký hiệu của kho lưu trữ Hương Phổ. Điều khiến tôi khựng lại là dòng ghi chú ở mép giấy: mẫu đối chứng không được hủy dù hội đồng yêu cầu. Người ký là mẹ tôi. Tống Nhược Lam mất khi tôi mười bảy tuổi. Bà từng làm kỹ thuật viên lưu trữ theo hợp đồng ngắn hạn, nhưng chưa bao giờ kể rằng mình đã chạm vào di sản của Thịnh Hương. “Tờ này ở đâu?” “Trong hộp hồ sơ đi kèm két di chúc.” “Giám đốc Cố đã xem bản gốc?” “Anh ấy là người yêu cầu sao cho cô. Nhưng anh ấy nói quyền quyết định vẫn thuộc về cô.” Tôi nhìn khoản phí trên trang đầu, rồi nhìn chữ ký của mẹ. Hai lý do ấy kéo tôi theo hai hướng khác nhau. Một lý do có thể cứu xưởng. Lý do còn lại có thể phá hỏng phần ký ức tôi vẫn tưởng mình hiểu rõ.