“Tôi sẽ đến nghe điều kiện,” tôi nói. “Chỉ nghe. Chưa nhận việc.” Trụ sở Thịnh Hương nằm bên bờ sông Miên, là một khối đá xám và kính xanh dựng trên nền nhà máy cũ. Sảnh không xịt hương như những thương hiệu phổ thông. Không khí gần như sạch mùi, để khách bước vào với khứu giác chưa bị dẫn dắt. Cố Dư An đưa tôi lên tầng ba mươi mốt. Cửa phòng họp mở ra trước khi cậu kịp gõ. Người đàn ông đứng bên bàn dài quay lại. Tôi nhận ra Cố Trạch Ngôn từ những bài báo tài chính: người thừa kế bị ghét nhất của Thịnh Hương, giám đốc vận hành tạm quyền, kẻ bị đồn đã làm cháy xưởng thử nghiệm của cha mình rồi dùng tai nạn để loại đối thủ khỏi chuỗi cung ứng. Ngoài đời, anh không có vẻ kiêu ngạo như ảnh. Anh có vẻ thiếu ngủ. Tóc đen cắt ngắn, suit than chì không gắn ghim thương hiệu, cổ tay trái có một vết bỏng mờ. Trên bàn trước mặt anh là ba bản hợp đồng và một chiếc đồng hồ cũ đã tháo khỏi tay. “Cô Tống.” Anh chỉ chiếc ghế đối diện. “Cảm ơn cô đã đến.” “Tôi chưa nhận việc.” “Tôi biết.” “Và tôi không thích việc anh dùng chữ ký của mẹ tôi làm mồi.” Cố Dư An đứng phía sau khẽ hít vào. Cố Trạch Ngôn chỉ nhìn tôi. “Nếu tôi giấu nó đến sau khi cô ký hợp đồng, đó mới là dùng làm mồi. Tôi đưa trước để cô biết mình có xung đột cá nhân và tự quyết định.” Câu trả lời hợp lý đến mức làm tôi khó chịu. “Tại sao anh cần bản di chúc?” “Vì hội đồng sẽ bỏ phiếu bán kho giống và sáp nhập bộ phận nghiên cứu trong mười tám ngày nữa. Bản di chúc có thể thay đổi quyền biểu quyết.”