“Và giúp anh giữ ghế.” “Có thể.” “Anh không phủ nhận?” “Phủ nhận một lợi ích tồn tại không làm nó biến mất.” Anh đẩy hợp đồng về phía tôi. “Vì vậy cô không báo cáo cho tôi. Cô báo cáo cho tổ giám sát gồm ba bên, giữ bản sao dữ liệu và có quyền dừng kiểm định nếu chuỗi bảo quản bị can thiệp.” Tôi đọc từng trang. Điều khoản vẫn chưa đủ. “Tôi giữ một phần mẫu đối chứng sau mỗi lần mở niêm phong.” “Được, nếu lượng mẫu cho phép và có biên bản.” “Tôi tự chọn phòng thử nghiệm độc lập.” “Được.” “Nếu phát hiện dấu hiệu làm giả hoặc nguy cơ an toàn, bảo mật không ngăn tôi báo cơ quan có thẩm quyền.” Anh im lặng hai giây. “Pháp chế sẽ phản đối.” “Vậy tôi về.” Tôi đứng lên. Cố Trạch Ngôn không giữ tay, không chắn cửa, cũng không nhắc khoản tiền có thể cứu xưởng. Anh chỉ quay sang Cố Dư An. “Sửa điều khoản theo nguyên văn cô Tống vừa nói. Thêm quyền lưu mẫu và quyền từ chối mọi chỉ đạo làm thay đổi kết luận chuyên môn.” Cố Dư An mở máy tính. “Còn mức phí?” “Giữ nguyên.” Tôi chưa ngồi xuống. “Anh đồng ý quá nhanh.” Cố Trạch Ngôn đeo lại chiếc đồng hồ cũ. “Tôi thuê cô vì cô sẽ không ký thứ mình chưa kiểm tra. Nếu hợp đồng buộc cô làm ngược lại, tôi đang trả tiền để phá hỏng lý do duy nhất khiến cô có mặt ở đây.” Ngoài cửa kính, mưa phủ sông Miên thành một dải bạc. Tôi nhìn vết bỏng trên cổ tay anh, nhớ đến câu chuyện về vụ cháy và tự nhắc mình rằng người nói đúng một câu chưa chắc là người đáng tin.