“Tôi còn một điều kiện,” tôi nói. “Không ai được gọi đây là di chúc hợp lệ trước khi tôi xác định nó thực sự do Cố lão tiên sinh tạo ra.” “Đồng ý.” “Ngay cả anh.” “Nhất là tôi.” Tôi ngồi lại, cầm bút nhưng chưa ký. “Ngày mai tôi xem két, phòng lưu trữ và toàn bộ nhật ký ra vào trước. Nếu có một dấu niêm phong không khớp, hợp đồng chấm dứt.” Cố Trạch Ngôn gật đầu. “Chín giờ. Cô Tống tự mang dụng cụ. Không ai của Thịnh Hương chạm vào mẫu trước khi cô đến.” Lúc tôi đặt bút xuống trang cuối, tôi nghĩ mình vừa nhận một công việc có thể cứu Mộc Tê. Tôi chưa biết chiếc két ấy sẽ mở ra ba hộp hương, một cuốn sổ bị xé mất trang và bí mật đủ sức thiêu cháy danh tiếng của hai gia đình lần thứ hai. Chín giờ kém mười sáng hôm sau, tôi có mặt tại khu lưu trữ cũ của Thịnh Hương với hai vali dụng cụ, một máy ảnh không nối mạng và ba cuộn băng niêm phong mang số riêng. Tòa nhà nằm sau trụ sở chính, thấp hơn và cũ hơn, tường xây bằng gạch xám đã ngấm mùi thời tiết. Lục Hoài Sinh chờ tôi ở cửa. Ông từng quản lý Viện Hương Phổ hơn ba mươi năm, nay đã nghỉ hưu nhưng vẫn giữ tư cách giám sát độc lập cho di sản của Cố lão tiên sinh. Tóc ông bạc gần hết, kính gọng mảnh, áo len nâu có một vệt phấn gỗ ở tay áo. “Cô giống Tống Nhược Lam ở cách nhìn ổ khóa trước khi nhìn người,” ông nói. “Ông biết mẹ tôi?” “Biết trong một mùa kiểm kê. Bà ấy không nói nhiều, nhưng đã cãi với hội đồng ba ngày để giữ lại một mẫu mà người khác muốn hủy.”