Tôi định hỏi mẫu nào thì Cố Trạch Ngôn bước vào cùng hai luật sư và Tạ Minh Châu. Tạ Minh Châu mặc suit đỏ rượu, tóc bob ôm sát gương mặt. Bà ta nhìn vali của tôi rồi nhìn đồng hồ. “Chúng ta đang mở di chúc, không chuyển nhà.” “Tôi cũng hy vọng không phải chuyển két vì ai đó làm hỏng chuỗi bảo quản.” Khóe môi Cố Dư An giật nhẹ. Cậu đứng sau nhóm pháp chế, ôm máy tính bảng như ôm một tấm khiên. Căn phòng két không có cửa sổ. Trên tường là cảm biến nhiệt độ, độ ẩm và camera lưu hình cục bộ. Tôi kiểm tra nhật ký trước. Trong hai năm, cửa chính được mở sáu lần để bảo trì nhưng két chỉ ghi một lần tiếp xúc vào ngày niêm phong. Tất cả dấu sáp trên mép két đều mang cùng một con dấu hoa mộc tê, tuy nhiên góc dưới bên phải có một đường nứt mảnh. Tạ Minh Châu khoanh tay. “Sáp già thì nứt.” “Đúng. Nhưng bụi phải nằm trong vết nứt nếu nó hình thành tự nhiên.” Tôi soi kính phóng đại. “Vết này sạch. Có thể mới hơn bề mặt xung quanh.” Không khí trong phòng đổi khác. Cố Trạch Ngôn không hỏi tôi có chắc không. Anh yêu cầu camera chuyển sang chế độ lưu kép rồi giao một bản ghi cho Lục Hoài Sinh. Tôi chụp từng mặt két, lấy mẫu bụi ở bốn điểm và đánh số. Sau khi cả ba bên ký biên bản, Lục Hoài Sinh đọc mã cơ. Cố Trạch Ngôn tra chìa khóa. Tôi cắt lớp sáp tại đường đã định, giữ nguyên từng mảnh trong túi bằng chứng. Cửa két mở ra với tiếng kim loại nặng nề.