Bên trong không có xấp cổ phiếu hay một tờ di chúc đóng dấu đỏ như người ta tưởng. Có ba hộp gỗ đen xếp thành hàng, một cuốn sổ bìa da, một chiếc vòng gỗ mộc tê và một phong bì giấy dó. Trên nắp mỗi hộp chỉ có một ký hiệu: lá, thân cây và rễ. Tôi đeo găng mới. Cuốn sổ có hai mươi chín trang được đánh số, nhưng từ trang mười bảy nhảy sang trang hai mươi. Mép gáy cho thấy ba tờ đã bị xé, không phải rơi tự nhiên. Chiếc vòng gỗ có tám hạt, một hạt sẫm màu hơn và mang vết xước hình chữ thập. Phong bì chứa một câu viết tay. “Người nhận được Thịnh Hương phải ngửi được điều ta không viết, giữ được điều không sinh lời và trả lại tên cho người đã tạo ra nó.” Tạ Minh Châu bật cười rất khẽ. “Một câu đố. Hai năm tranh chấp chỉ vì một câu đố.” “Không.” Tôi mở hộp mang ký hiệu lá sau khi kiểm tra niêm phong riêng. Bên trong là ba lọ nhỏ, mỗi lọ có nút thủy tinh mài. “Đây là một cấu trúc chỉ dẫn.” Tôi đặt một giọt từ lọ đầu lên giấy thử. Cam đắng bốc lên trước, sau đó là lá mộc tê còn xanh và chút mùi kim loại lạnh. Lọ thứ hai có gỗ tuyết tùng, trà hun rất nhẹ và một lớp nhựa thơm. Lọ thứ ba gần như không có mùi ở phút đầu, chỉ khi giấy ấm lên trong tay mới để lại một vệt hương khô, dài và dai. “Ba lọ không phải ba công thức tách biệt,” tôi nói. “Chúng là ba tầng hương của cùng một thông điệp. Tầng đầu chỉ đường. Tầng giữa xác nhận nơi chốn. Tầng cuối dùng để kiểm tra tính xác thực.”