Lục Hoài Sinh gật đầu. “Cố lão tiên sinh từng gọi cách này là di chúc khứu giác.” Tạ Minh Châu quay sang ông. “Tại sao trước đây ông không nói?” “Vì trước đây chưa ai mở két đúng thủ tục.” Tôi bắt đầu với tầng đầu. Cam đắng và lá mộc tê không phải tổ hợp đặc biệt, nhưng tỷ lệ kim loại lạnh đến từ nước chưng qua ống đồng cũ. Thịnh Hương đã thay toàn bộ ống đồng bằng thép không gỉ mười năm trước. Chỉ còn một nơi giữ hệ thống cũ: kho giống cây phía bắc, nơi bảo tồn những gốc mộc tê đầu tiên của tập đoàn. Tạ Minh Châu lập tức phản đối việc rời mẫu khỏi phòng. Tôi không cần mang mẫu đi. Tôi niêm phong giấy thử, giữ phần đối chứng theo hợp đồng và yêu cầu kiểm tra kho giống. Khi chúng tôi ra hành lang, bà ta đưa tôi một tập giấy mới. “Thỏa thuận bảo mật bổ sung. Di sản có thể ảnh hưởng thị trường. Cô ký trước khi đến cơ sở khác.” Tôi đọc ba trang đầu. Điều khoản thứ bảy cấm tiết lộ mọi thông tin gây bất lợi cho Thịnh Hương, kể cả khi phát hiện sai phạm chưa có kết luận cuối cùng. Điều khoản thứ chín trao cho tập đoàn quyền giữ toàn bộ ghi chép của tôi khi hợp đồng kết thúc. “Tôi không ký.” “Đây là quy trình bắt buộc.” “Không có trong hợp đồng hôm qua.” “Vậy hôm qua pháp chế đã bỏ sót.” Tạ Minh Châu đặt bút lên giấy trước mặt tôi. Cử chỉ nhỏ, giọng nói mềm, nhưng ý nghĩa rất rõ: muốn đi tiếp thì phải giao quyền lên tiếng. Tôi đóng nắp bút của bà ta.