“Nếu đây là điều kiện mới, tôi dừng kiểm định. Mẫu đối chứng và biên bản hiện tại sẽ được niêm phong tại bên thứ ba theo hợp đồng.” “Cô Tống, xưởng của cô đang nợ bao nhiêu?” Tôi nhìn bà ta. “Tôi chỉ muốn nhắc rằng một hợp đồng tốt không dễ có lần thứ hai.” Cố Trạch Ngôn bước đến. Anh không đứng chắn trước tôi mà cầm bản bổ sung lên đọc. Càng đọc, vẻ mặt anh càng lạnh. “Cố Dư An, hủy văn bản này.” Tạ Minh Châu nói: “Đây là yêu cầu của ban thương hiệu và hai thành viên hội đồng.” “Không phải yêu cầu của tổ giám sát.” Anh xé phần ký tên khỏi bản của mình, không chạm đến bản đang nằm trong tay tôi. “Soạn lại: bảo mật không giới hạn quyền tố giác, không thu hồi ghi chép chuyên môn, không cấm báo cáo cho cơ quan có thẩm quyền.” “Anh đang trao cho một người ngoài quyền phá hủy tập đoàn.” Cố Trạch Ngôn nhìn tôi rồi nhìn bà ta. “Không. Tôi đang từ chối trao cho tập đoàn quyền sở hữu sự im lặng của cô ấy.” Đó là lần đầu tiên tôi tin anh thêm một chút. Không phải vì câu nói hay, mà vì anh sửa một văn bản có lợi cho mình trước mặt những người có thể dùng nó để hạ bệ anh. Kho giống nằm cách trung tâm Lâm Châu hơn một giờ xe. Mưa dừng khi chúng tôi đến, để lại mùi đất ướt và lá non trong không khí. Những cây mộc tê già mọc thành từng dãy trên triền thấp, thân cây sần sùi, cành được buộc thẻ kim loại. Nhà chưng cất cũ đứng cuối vườn, mái ngói phủ rêu.